View Full Version : [Magazine's Trans] Pi-chan
akachan
03-26-2007, 10:48 AM
YamaPi Seventeen 2006.7.15 – 0409 Volume 1
The Heart’s Footprints Essay (tạm dịch: bài văn về Những dấu ấn trong tim)
[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]
0409. 4 và 9 thường được xem là những con số ko may mắn và ko được ưua thích ở Nhật. Tuy nhiên, đối với tôi th́ chúng rất đặc biệt. Là những con số đẹp nhất. Tại v́ tôi được sinh vào ngày 9 tháng 4. Khi tôi quyết định việc ǵ liên quan đến những con số, hoặc chọn những con số để nhớ, đó lun là số 49. When I go guy numbered limited products, 49 are usually left behind. Probably not usually but 100% of the time (hai câu ń ko hiểu, ai hiểu th́ dịch dùm Zin nha) . Thế nên, tôi đoán là những con số đó là dành cho ḿnh. Ngay khi trong một toà nhà lớn, pḥng 409 hay tầng 49 đều ko ai thích, nhưng tôi chỉ mún ở tầng 49 và chọn số 4 và 9. Tôi nghĩ là 9 tháng 4 = “hạnh phúc sẽ đến”, “vui vẻ sẽ đến” (note: trong phát âm của Nhật th́ 4 = shi/yo, 9=ku. Happiness will come = shiawase ga kuru. Delight will come = yorokobi ga kuru.) Tựa đề của series này cũng dựa trên ư nghĩa đó. Những cách ghép vần thành câu như vậy, tôi rất thích. C̣n nữa, 10:01 là lúc tôi được sinh ra. Ko chính xác là 10. Một phút dư ra ấy rất quan trọng. Khi bạn viết ngược hay xuôi th́ nó vẫn ko thay đổi.
9/4 năm nay, đoàn làm phim Kurosagi đă tổ chức sinh nhật cho tôi. Tôi cũng tự mua cho ḿnh một chiếc đồng hồ đeo tay mà tôi muốn mua hoài. Tuy là quà sinh nhật nhưng tôi muốn đeo nó trong phim. Thường th́ tôi ko tự mua quà cho ḿnh nhưng từ khi đóng ‘Dragonzakuara’ và ‘Nobuta wo Produce’ trong nửa năm, tôi muốn có chút ǵ để nhớ cho SN lần thứ 21.
SN là ngày bắt đầu một tuổi mới. Tôi sẽ bắt đầu va chạm những công việc mới, va chạm với những khó khăn mới. It’s okay, tôi ko dừng lại đâu. Dĩ nhiên, thường th́ mọi việc đều phải được chuẩn bị tốt rồi mới bắt đầu chứ.
Volume đầu là chuyện về thuở ban đầu của tôi. Tôi bắt đầu từ khi ra đời nhé. “Con là một em bé bự đấy. Khoảng 3 kg,” Tôi nghe mẹ nói thế cách đây khá lâu. Tôi đă ko thực chú ư nên gủi mail để hỏi lần nữa. “3280 grams. 10:01!!!” Đó là câu trả lời. “ Tôi đă thời gian sinh rồi.” (cười) Thật là lư thú khi nữ hộ sinh đă ghi giờ giấc một cách chính xác như thế. nếu là tôi th́ tôi thấy thật rắc rối và chỉ viết “10” thôi. H́nh như từ lúc mới đẻ, mắt tôi đă rất lớn và khuôn mặt đă được định h́nh. Bố tôi có mắt khá nhỏ nên tôi có lẽ là giống mẹ. V́ tôi là con trai trưởng của nhà yamashita, nên tôi được bà và mọi người trong gia đ́nh cưng ch́u hết mực từ nhỏ. Tôi đă lớn lên với rất nh́u t́nh thương. Cái tên “Tomohisa”, tôi nghĩ cha mẹ đă đặt cho tôi. Tại sao là Tomohisa, có lẽ là cha mẹ cảm thấy nó phát âm hay. Nhưng tên như Yuuta hay Yuusuke cũng được nhắc đến. Thật lạ là tôi đă đóng những vai diễn có tên như thế. Yuuta trong “Kabachitare!”, Yuusuke trong “Dragonzakura”. Tuy chỉ là trùng hợp, nhưng cũng thật khó tin.
Khi tôi c̣n nhỏ, tôi rất hay khóc. Ngay khi tôi ngủ với Mẹ, Mẹ thức dậy tôi cũng khóc. Tôi là một đứa bé ko thể ngủ một ḿnh. Tôi ko muốn đến nhà trẻ cũng chẳng muốn ra ngoài. Thay v́ nói là muốn ở nhà, phải nói là tôi yêu mẹ và ko muốn rời khỏi bà mới đúng. Trái lại, em gái tôi th́ giỏi hơn nh́u. Khi 3 chúng tôi ở nhà ngoại, tôi sẽ khóc nếu ko t́m thấy mẹ. Nhưng trông em tôi th́ như thể “ Chuyện ǵ thế? Mẹ về ngay ấy mà” và hoàn toàn ko sao cả. “Đối xử tốt với con gái.” “Tự ḿnh đứng lên khi con bị bắt nạt” Mẹ thường dạy tôi những điều đó, một đứa trẻ vẫn c̣n khóc nhè ở nhà trẻ. Ở nhà, “Nếu con thua trong một cuộc chiến, đừng quay về.” Tôi đă được nuôi dạy như thế. Một lần, tôi đánh nhau với một đứa đầu gấu ở trường mẫu giáo và bị ném ngă. Đối với trái tim của một đứa trẻ, “Bố mẹ thật đáng sợ”. Tuy nghĩ vậy nhưng tôi ko chạy sang nhà bạn mà chỉ đứng ngoài cửa mà khóc. (sợ bị la nên ko dám vô nhà)
Trước khi em tôi được sinh ra, tôi thường chui vào ḷng mẹ và ngồi trên cái bụng lớn của bà. Tôi nghĩ thật ḱ diệu khó tin làm sao khi nó cứ ngày càng lớn lên như thế. Đó có lẽ là kỉ niệm đầu tiên của tôi (với em gái). Thậm chí đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ lúc em tôi ra đời. Khi ấy tôi nhỏ hơn 3 tuổi một chút. Đó là một kỉ niệm sâu sắc. Khi lần đầu tiên nh́n nó, thứ tôi nghĩ ra là “Đây là ai vậy nhỉ?”. Nhưng nó đáng yêu lắm. Ko chỉ khuôn mặt mà là sự tồn tại của nó trên đời. Từ trớc tôi luôn được gọi là “Tomo-chan”, nhưnh sau lúc ấy th́ ở nhà tôi được kêu là “Oni-chan”. “Ḿnh đă thành một ông anh lớn rồi.” Tôi nghĩ thế và ko hề cảm thấy mẹ bị giành đi chút nào cả. Tuy nhiên tôi c̣n nhỏ quá và chẳng nhó được ǵ nhiều. Khi em tôi lớn hơn một chút th́ chúng tôi gây nhau hoài. Lư do cũng chỉ v́ giành kên TV. Em tôi th́ muốn coi “Baka Dono” trong khi tôi lại muốn coi “DragonBall”. Lúc ấy nhà tôi có hai tầng nên tôi thường quát “Nhóc, lên lầu, đi mau!” Tôi chiến thắng! V́ “Ở nhà tôi chưa bao giờ thua” (Note: Seishun Amigo lyrics.) Sau đó, em tôi khóc và tôi th́ bị mắng. tuy ko phải lỗi của tôi nhưng tôi luôn là người bị la. Đó là chuyện của một ông anh đấy. Khi tôi là học sinh trung học rồi th́ chúng tôi ko c̣n gây nhau nữa. Bây giờ hai chúng tôi thường gửi mail cho nhau. Hôm qua nó gửi tin cho tôi “Daite Senorita bán hết rồi! You did it!” và tôi trả lời “A-re, awesome (tuyệt) no?” Tôi rất vui…nhưng cũng hơi mắc cỡ.
Sinh ngày 9/4, trong 6 năm tiểu học chỗ ngồi của tôi luôn mang số 1. Tại v́ chúng được sắp xếp theo ngày sinh. Tôi thấy vui v́ được là số 1. Thật đúng là đầu óc đơn giản. tôi cũng là người đầu tiên được cấp bằng năm lớp 6, Section 1. Tôi cũng dần quen với áp lực phải luôn là số 1. Thay v́ ghét nó th́ tốt hơn là thích nó. Nghĩ lạc quan bao giờ cũng tốt hơn. Cảm giác “Tôi thích là số 1” có lẽ bắt đầu từ đó. Ngày mà tôi gia nhập Jimusho và trở thành một Jr là 1/9/1996 năm tôi học lớp 6.Yappari số “9” quả là định mệnh của tôi. Bài học đầu tiên thật đau đớn…Tôi chưa nhảy bao giờ nhưng bị bắt phải nhảy. Đọan nhạc 4 phút cứ lặp đi lặp lại và tôi nhảy ko ngừng. Cổ họng tôi đau buốt nhưng uống nước th́ c̣n đáng sợ hơn. Tôi phải làm theo người đứng trước ḿnh với tất cả những ǵ có thể. Trong khoảng 10 người, tôi là người nhỏ nhất. Thế nên tôi nghĩ “Làm sao ḿnh thua được?!”. Từ đó trở đi, Chủ Nhật nào cũng phải luyện tập.
Khi những việc mới bắt đầu, luôn luôn có những mối quan tâm và lo lắng. Tuy nhiên, đó chỉ là nhất thời. 2 hay 3 ngày trước khi phim bắt đầu, luôn có những lo lắng ko giải thích được nhưng khi bắt đầu quay th́ chúng đều bị quên hết. Lo lắng lập tức trở thành những niềm vui. Tôi cảm thấy như tôi có khả năng chuyển những thất bại thành cơ hội. Sau khi gia nhập Johnny, làm back up cho các senpai, tôi được giao cho những vị trí tốt (dễ được nh́n thấy). Khi tôi học lớp 6, tôi bị găy tay khi đang luyện back-flips ở trường. Tuy vậy, tôi vẫn đến học (lớp dạy nhảy của JE). Thầy dạy nhảy đă nói “Thằng bé này rất có quyết tâm” và bắt đầu chú ư tôi. Từ đó trở đi, dù là lo lắng, thất bại, hay thử thách mới, tôi đều biến chúng thành cơ hội.
Credit to: Helen's Blog
Translated by Azin
akachan
05-20-2007, 10:42 AM
The Heart’s Footprints Essay
Vol.2 – Kaachan (Mom)
[Only Registered Users Can See Links]
Tôi gọi bà là "Mama" hồi tôi c̣n học tiểu học. Tôi đổi cách gọi khoảng lúc lớp 6. Mặc dù ai cũng có thể làm được, nhưng thiệt là mắc cỡ khi đột nhiên đổi từ "mama" sang "Okaasan". Tôi th́, tại v́ tôi là người hay ngượng ngùng, tôi đă gọi bà là "Nee" hay "Chotto". Tôi gọi mẹ là "Kaachan" lần đầu khi nào nhỉ? Tôi ko thể nhớ được ǵ cả. Cuối cùng nó sẽ đổi thành "Ofukuro" ko nhỉ? (ai hỉu mí từ này là ǵ th́ làm ơn giải thích dùm ) Mà tôi có thể gọi như vậy một cách quen miệng được hay ko...?
Khi tôi c̣n học cấp hai, đặc biệt là năm học thứ hai, đó là cái tuổi tôi hay nổi loạn nhất. Lúc ấy tôi rất là ngang bướng. (Cười) Tôi ko muốn thua ai cả và thậm chí c̣n thường căi lại Mẹ nữa. Những điều tôi đă nói thật tệ và mọi điều Mẹ bảo đều rầy rà hết. Nếu mẹ hỏi "Mấy giờ th́ con về?", "Phiền quá! Đừng có hỏi con!" Tôi cư xử như vậy đấy. Tôi ko thể chịu đựng ba mẹ của ḿnh. Tôi cũng ko muốn về nhà. Tại sao lại như thế? Thái độ ngỗ ngược như thế. Nhưng sau đó Mẹ chẳng nói ǵ cả. "Mẹ cũng có một khoảng thời gian ngỗ ngược với ông bà ngoại, nên Mẹ ko nói ǵ hết." Tôi nghĩ như vậy. Nếu ở một ḿnh, từ từ rồi nó sẽ tự hiểu ra thôi (cái này có lẽ là Pi đoán suy nghĩ của Mẹ về ḿnh). Thậm chí nếu bạn ko giỏi ở cấp hai, nhưng bạn chăm chỉ đúng mức, bạn vẫn có thể vào cấp 3 và cao đẳng như tôi vậy. Tôi nghĩ chúng ta đều có thể tự quyết định con đường đi của ḿnh. Trong tương lai, nếu tôi có những đứa con của riêng ḿnh và chúng đang trong giai đoạn nổi loạn, tôi nghĩ tôi cũng sẽ ko rầy la chúng mà chỉ lặng lẽ ở bên chúng thôi.
Tuổi ngỗ nghịch cũng qua đi và tôi vào cấp 3. Trong những đứa bạn cùng lứa tuổi, có một thằng bạn rất giỏi việc làm cho bố mẹ vui ḷng. Tôi nghĩ là ḿnh cũng nên làm cho bố mẹ của ḿnh vui ḷng. Tôi luôn lạnh nhạt với họ và nếu cứ để bầu ko khí ngột ngạt (trong gia đ́nh) tiếp diễn, ko thể thay đổi được ǵ cả. Nên tôi tự động viên ḿnh và tặng mẹ một bông cẩm chướng vào SN của bà. Trí nhớ của tôi chỉ lờ mờ ko biết rơ là năm 1 hay năm 2 nhưng món quà đó th́ đúng thật. Mẹ tôi cũng là một người tính khá bướng như tôi vậy. Bà ko hề tỏ ra hài ḷng quá mức bao giờ. Nhưng mọi việc xảy ra sau đó th́ hoàn toàn tự nhiên. Chúng tôi trở lại thành phụ huynh tốt và con trẻ ngoan.
Mẹ và tôi có tính cách giống nhau. Cả hai người đều ko bao giờ thừa nhận những lỗi bị người khác chỉ ra. Ví dụ...Mẹ tôi ko thích cà rốt. nếu chỉ con2 lại toàn cà rốt trong bữa ăn bà sẽ nói "Tôi ko phải bỏ mứa đâu nhé. Tôi chỉ no quá rồi!" Và đám cà rốt dĩ nhiên bị bỏ mứa. "Tôi chả hiểu ư anh! Thôi đồng ư cho rồi!" (chắc xài trong bất đồng quan điểm), đó là lúc bà tỏ ra ương ngạnh. Tôi cũng y như thế. Ko cần biết nó là chuyện thường t́nh cỡ nào, tôi cũng ko thừa nhận nó. Trái lại, nếu tôi bị nhận ra là tôi đang chừa lại mấy món mà tôi ko thích ăn, "Con sắp ăn nó đây", tôi nói vậy và chậm răi ăn hết. Dù cho bụng tôi có no căng. Mặc dù sau khi tôi nói "Gochisousama" (???) nó vẫn c̣n đó. Thật sự, tôi ko thích thua cuộc. Tôi cũng vậy mà Mẹ cũng vậy.
Mẹ sinh tôi năm bà 21 tuổi. Đối với một người Mẹ như bà, tôi có thể ưỡn ngực ra và nói "Con kính trọng mẹ". Tại v́ có con ở tuổi ấy...thật là thú vị khi nghĩ vầ điều đó. Bản thân tôi cũng chưa là một người lớn. Tôi nghĩ Mẹ cũng chưa hoàn toàn là người lớn ở tuổi ấy. Có mẹ trẻ vậy, tôi rất là hạnh phúc. Lúc ấy tóc Mẹ màu nâu. Bây giờ th́ đó là chuyện thường nhưng lúc ấy th́ ko phải vậy. Từ lúc nhỏ, Mẹ đă làm việc ko mệt mỏi để nuôi tôi và em gái. Tôi luôn biết ơn từ tận trái tim ḿnh. Khi tôi đi học về và Mẹ vẫn chưa về đến nhà, tôi sẽ thấy rất cô đơn. Sau khi bỏ cặp xuống tôi lập tức chạy đi chơi. Thế th́ tôi ko thấy cô đơn v́ tôi có nh́u bạn và được yêu thương vô vàn bởi mẹ và mọi người xung quanh, bây giờ tôi đă hiểu điều đó.
Cũng đă có một lần tôi bảo Mẹ "Mẹ nghỉ làm đi được ko?" Bà ko hề có thời gian dành cho ḿnh và trông mệt mỏi lắm. Đối với tôi, chỉ có một lần tôi muốn làm tṛn đạo làm con...Sau đó, "Mẹ ko hề có ư định để con nuôi" Mẹ bảo tôi. Bà thật cứng rắn! Kể cả khi bà trẻ hơn với Mẹ của bạn bè đồng lứa với tôi, bà vẫn dễ bị tổn thương hơn trước nh́u. "Mẹ ko thể chịu được khi Mẹ lớn tuổi hơn." Khi tôi nói vậy, "Con ồn ào quá." Mẹ trả lời như vậy. Tuy vậy, khi tôi nói "Chụp h́nh chung nhé Mẹ.", Mẹ đứng kế bên tôi với nụ cười hạnh phúc thật đáng yêu. Trong cả buổi lễ tốt nghiệp cao đẳng của tôi, có rất nh́u phóng viên. "Để tôi yên." Đó làm cảm giác của tôi, nhưng khi tôi thấy khuôn mặt hạnh phúc của Mẹ, tôi cũng thấy hạnh phúc. Phải chăng tôi đă hoàn thành đạo hiếu của ḿnh một chút nhỉ?
Điều tôi biết ơn Mẹ nhất là "Cám ơn Mẹ rất nh́u v́ đă sinh ra con." Tôi chưa bao giờ nói với Mẹ điều đó và tôi ko nghĩ là về sau có cơ hội nói ra điều đó. Tuy nhiên, yappari tôi nghĩ thật tuyệt được làm con trai của Mẹ. Mẹ, món Mapo tofu con thích, mẹ nấu cho con ăn nữa nhé!
Credit to: Helen's Blog
Translated by Azin
Ofukuro: mẹ
Gochisousama: câu nói sau khi (được mời) ăn của người Nhật, đại khái là cám ơn đă chiêu đăi, đă cho ăn. Đó là câu được quy định, y như trước khi ăn th́ phải nói "itadakimasu" (xin phép được ăn).
...
Trong các vol của Pichan trên seventeen, sh thích nhất là vol 1.
pikajin
05-21-2007, 01:32 PM
Seventeen Magazine. Volume 3 Enjoy!
[Only Registered Users Can See Links]
Mang theo ván lướt sóng của ḿnh, Yamapi đi thẳng đến nơi yêu thích của anh ấy, băi biển. Chúng tôi đă hỏi anh ấy, bất chấp lịch làm việc bận rộn, luôn luôn tận hưởng khoảng thời gian nhỏ riêng cho ḿnh, đó là cách anh ấy giữ cái nh́n lạc quan trong cuộc sống hàng ngày.
[Only Registered Users Can See Links]
Đă lâu rồi tôi không đến băi biển, và hôm nay ngoài biển, buổi sáng bầu trời thật là u ám. Nhưng khoảnh khắc tôi nh́n thấy biển từ trong xe, tôi muốn hét lên thật lớn "Biển ḱa". Tôi thích sự yên tĩnh ở băi biển vào buổi sáng hay buổi chiều tối, khi vào xế chiều lúc mà mặt trời bắt đầu lặn, trời tối đen như mực vào ban đêm. Hôm qua tôi rất vui khi tôi dùng điện thoại và t́m kiếm xem ngày mai thời tiết ở biển sẽ như thế nào. Hôm nay đáng lẽ biển sẽ lặng và không nổi sóng. Thật là ḱ lạ khi tôi trở nên yêu biển đến mức này, bởi v́ khi tôi khoảng 5 tuổi, tôi vẫn rất sợ biển và bất cứ lúc nào tôi đến biển, tôi đều khóc.
[Only Registered Users Can See Links]
Lư do mà tôi bắt đầu lướt ván là v́ stylist-san, 1người bạn tốt của tôi đă dẫn tôi theo. Lúc trước tôi từng thực hiện lướt ván cho việc chụp h́nh (cho tạp chí) nhưng tôi bắt đầu lướt ván thường xuyên hơn kể từ mùa hè năm trước. Lần đầu tiên là băi biển ở Chiba, và 1 VĐV lướt ván chuyên nghiệp đă dạy tôi. Thầy ấy thật sự rất giỏi, v́ thế chỉ trong ṿng ngày hôm đó tôi đă có thể đứng trên chiếc ván. Tập cưỡi sóng, làm cho bạn thật mệt mỏi, và do đó khi tôi mới bắt đầu tôi hoàn toàn không có chút tự tin nào. Khi bạn trở nên giỏi như thầy tôi, bạn chỉ cần cưỡi sóng khoăng 10 lần là có thể ra phía xa ngoài biển, nhưng tôi đă cưỡi sóng rất nhiều lần vẫn không di chuyển được. Tôi không bao giờ ra được chỗ đó. Tôi đă phát bực với bản thân v́ ḿnh quá tệ. Nhưng khi tôi có thể cưỡi được con sóng đầu tiên, đó là 1 cảm giác rất dễ chịu. Cảm giác đó rất lạ mà không thể nào diễn tả thành lời được. Mọi người lướt ván cũng chỉ để cảm nhận được giây phút đó. Tôi rất vui khi thầy nói rằng "Đối với người mới mà cậu có thể đứng như vậy là nhanh rồi" Nhưng khi tôi bước ra khỏi mặt nước th́ tôi gần như kiệt sức.
[Only Registered Users Can See Links]
Tôi cũng đă trải qua những khoảnh khắc đáng sợ, bị nuốt chửng bởi những đợt sóng nhưng khi tôi có thể ngẩng đầu lên khỏi mặt nước th́ đợt sóng khác lại ập xuống. Majide, nó thật đáng sợ. Có 1 lần tôi hầu như bỏ cuộc khi tôi bị nuốt chửng bởi đợt sóng. Khi tôi đang lướt ván ở Hawaii tôi đă đi ra rất xa ở ngồai biển và tôi có chèo bao nhiêu đi nữa th́ tôi vẫn không thể quay vào bờ. Không lâu sau, cánh tay của tôi bắt đầu mỏi và nó không thể cử động được nữa.K hi mà hoảng sợ không giúp được ǵ, tôi ngồi xuống nghỉ ngơi và sau đó không hiểu sao tôi đă có thể quay vào bờ. Bạn sẽ quên đi những khoảnh khắc đáng sợ và ḍng nước lạnh ngắt đó khi bạn trải qua cái cảm giác cưỡi trên đầu những con sóng.
[Only Registered Users Can See Links]
Khi mà phải vận động cơ thể, lướt ván là nhất, nhưng tôi muốn ăn barbecue với mọi người v́ nó rất vui. Chúng tôi đă từng làm tiệc barbecue 1 lần ở Sendai, với tất cả các thành viên. Tất cả đều ăn những món ngon và điều đó thật vui. Từ đó tôi nghĩ tiệc barbecue rất vui. Nếu chúng tôi mở tiệc đó trong thời gian cá nhân, tôi luôn luôn là người ăn. Tôi để việc nướng thịt cho 1 người khác. Nhưng 1 ngày nọ trong buổi họp mặt bạn cũ thời cấp 3 tôi giống như một người phối hợp, việc này hiếm à nha. Thông thường tôi không bao giờ làm điều đó. Những thời khắc vui vẻ, đối với tôi, không phải đều không quan trọng. Tôi nhớ hồi cao trung, tôi và Jin đi đến ga Tokyo. Chúng tôi không biết ǵ về địa lư, nhưng cả hai đă đạp xe đạp và đă đến tận Tsukishima! Rốt cuộc chúng tôi quay trở lại mà không làm ǵ cả. Và khi bây giờ tôi nghĩ về việc đó, nó hoàn toàn nằm ở hướng ngược lại. Chúng tôi thật là ngốc. Chúng tôi cũng rất vui vẻ ở trường cấp 3. Tôi rất muốn tốt nghiệp, nhưng ngày trước buổi lễ tốt nghiệp, trong pḥng tắm, khi tôi nghĩ rằng tôi không thể được gặp lại mọi người hàng ngày nữa tôi không thể nào ngừng khóc được. Giáo viên chủ nhiệm mà tôi ghét đă khóc trong buổi lễ tốt nghiệp và khi tôi thấy điều đó tôi mới nhận ra rằng thấy đă quan tâm chúng tôi đến mức nào và sau điều đó đă làm cho tôi thích thầy. Khi đến trường, mỗi ngày đều giống nhau và nó thật nhàm chán và những buổi sáng thật mệt mỏi nhưng bây giờ khi nh́n lại, những thời gian tôi trải qua cùng bạn bè đều là những ḱ niệm vui của tôi.
Có rất nhiếu những kỉ niệm vui trong cuộc sống hàng ngày. Như khi quay 1 drama và bầu không khí được cải thiện hay khi bạn hợp tác tốt với bạn diễn và nhân viên. Khi bô phim hoàn tất sớm hơn dự định, điều đó rất là vui!Bạn tự nhiên trở nên vui vẻ khi bạn kết thúc lúc 6 pm mặc dù theo lịch đáng lẽ kết thúc lúc 10 tối. Có những lúc th́ nó trái ngược lại. Khi chúng tôi kất thúc sớm, tôi đi đến khu phố ưa thích của tôi. Làm tỉnh táo lại cảm giác và một thời gian vui vẻ khác lại bắt đầu.
T́m kiếm những điều vui thú trong cuộc sống hàng ngày - Tôi có tính cách này từ lúc mới sinh ra. Cho dù là những lúc khó khăn, bạn thắng nếu bạn vui. 60% những người xung quanh tôi đầu như thế. Ví dụ như nếu khả năng mưa liên tiếp trong 10 ngày là 80%, tôi sẽ nghĩ rằng sẽ mưa trong 8 ngày nhưng sẽ không mưa trong 2 ngày c̣n lại và 2 ngày đó sẽ là ngày mà tôi đi ra ngoài. Có cảm giác như đó là thời tiết tốt khi tôi nghĩ theo cách đó.Sự diễn đạt này lạc quan đến khó tin. Đúng không? Hay tôi làm mọi thứ trở nên wá tiện lợi. Giống như làm thế nào có từ gọi là 適otodama (nghĩa là có tinh thần trong lời nói) điều ước trở thành sự thật khi bạn chuyển nó thành lời. Lúc tiểu học tôi nói tôi sẽ trở thành ngôi sao. Câp 3 tôi nói tôi sẽ vào Rokudaigaku (top 6 trường đại học - trường Pi đang học cũng nằm trong top 6) mọi người xung quanh tôi đều majide? và họ đă thực sự không tin vào tôi nhung 1 khi tôi tuyên bố th́ tôi chỉ có thể làm và cố gắng hết sức .Tôi có thể ẹnoy cái áp lực mà tôi đặt lên cho ḿnh.
Source: Pi-chan Nikki
Translated by Pipi
Edited by Akachan
pikajin
05-22-2007, 04:05 PM
SEVENTEEN Volume 4
Tsuugakuro (trên đường tới trường)
Học ḱ 2 đă bắt đầu từ hồi tháng 9. Làm sao mà Yampi, bây giờ đang học năm thứ 3 đại học,đă đối mặt với năm học mới ở tiểu học? Mất 10 phút để đi từ nhà của anh ấy tới trường. Anh ấy đă làm ǵ ở nơi anh ấy đi sai đường?
Tôi ghét năm học mới! Khi tôi quay lại trường bắt đầu học ḱ 2 ,có một vài đức trẻ da th́ rám nắng,một số đứa khác th́ bỗng nhiên trông to con hơn ,nhưng tôi hoàn toàn không chú ư đến những thứ xung quanh ḿnh .Tôi chỉ nghĩ rằng :Bắt đầu từ hôm nay,tôi sẽ phăi thức dậy sớm,và làm những việc làm giống nhau ngày qua ngày .Khi tôi nghĩ như vậy ,tôi cảm thấy chán nản.
Trường tiểu học của tôi cách nhà khoảng 15~16 phút đi bộ ,Tôi luôn luôn thức dậy lúc 7:40.Since I’m not a morning person (câu này pipi nghĩ ư him nói là him ko thix dậy vào buổi sáng^^),Kaachan gọi tôi dậy mỗi sáng.Rốt cuộc tôi phải dậy.Tôi không có đủ thời gian để ăn sáng.Tôi quá buồn ngủ nên tôi không quan tâm điều đó.:I’m sleepy,sleepy,sleepy”.Tôi lầm bầm luôn miệng trong khi bằng 1 cáh nào đó toi đang thay quần áo và chuẩn bị tới trường.Từ TV tôi nghe chương tŕnh Ponpiki (chương tŕnh phổ biến dành cho trẻ em).Thỉnh thoảng bạn bè tôi hay đi hoc cùng nhưng thường là tôi đi 1 ḿnh.Tôi rời nhà vào lúc 8:08.Khi tôi nghe âm thanh 8,8,8:08 (???^^) từ TV ,điều đó có nghĩa tôi chưa làm tốt trong việc phân chia thời gian.Bởi v́ tôi sẽ bị trễ nếu tôi không ngồi vào chỗ của ḿnh lúc 8:20.Tôi nghĩ rằng:”Shut up!chưa tới 8:08 “Và tôi vội vàng đeo cặp xách rồi phóng như bay ra khỏi nhà.Luôn luôn ở 1 điểm nào đó tôi bắt đầu chạy nhanh.Từ to-ma-re ( dừng lại) được viết trên con đường bên ngoài nhà tôi.Tôi bắt đầu lao rất nhanh từ chữ “re”.
[Only Registered Users Can See Links]
Đó không hẳn là to-ma-re ne.Tôi đến lớp vừa vặn giờ ,v́ thế cho dù tôi có để quên thứ ǵ ,tôi cũng không c̣n thời gian quay lại để lấy nó.Một lần ,tôi quay lại để lấy thứ ǵ đó và kaachan đă nổi giận với tôi “Don’t be late!nếu như con để quên thứ ǵ,vậy th́ con để quên.Điều đó thật tệ”.I see,nó thật tệ.Nhưng,cái giong mà nói 8:08 hầu như gây cho tôi 1 cảm giác khó chịu.Mỗi lần tôi nghe thấy giọng nói đó tôi đă phải chạy đoạn đường 15~16 phút đó chỉ trong 10 phút.Trong 1 dịp hiếm hoi nào đó,tôi đă rời nhà từ sớm,và khi tôi đang đi bộ trên đường đến trường ,thỉnh thoảng tôi lại thấy cô bé mà tôi thích.Cô bé ấy ,khuôn mặt và cái tên của cô ấy đều rất dễ thương.Và tôi đă bất chợt nhận ra điều đó và trở nên lo lắng khi nh́n thấy cô ấy.Tôi đă thích cô ấy trong suốt 6 năm tiểu học.Nhưng tôi hầu như không nói chuyện với cô ấy.
Không chỉ từ lúc bắt đầu năm học ,nhưng tôi cũng đă không thích học hành từ tiểu học.thơi gian vui vẻ duy nhất ở trường là giờ ăn trưa và giờ tự học sau khi tan trường.Và suốt giờ học là tṛ ném gôm và chơi đùa .Tôi rất giỏi trong việc chọi trúng bạn ḿnh bằng gôm (cười).Mặc dù thầy giáo luôn biết rơ ai là người làm điều đó.Hơn thế nữa,chúng tôi đă ra ngoài đến chỗ hành lang,đá gôm (là sao ?^^) và chơi khúc côn cầu.Những cục gôm hoàn toàn là những dụng cụ để chơi .Khi tôi viết sai,tôi chỉ gạch nó đi ,và tôi không bao giờ cố gắng sửa lại thứ ǵ 1 khi nó đă được viết vào tập.Tôi t́m được 1 thú vui nhỏ như thế và tận hưởng nó hết hết cuộc đời học sinh.Với 1 người ghét học hành như tôi,tôi nghĩ tôi đă làm tốt ở tiểu học,trung học và cấp 3.Trên đường trở về từ trường,tôi đi ṿng hết các nơi.thỉnh thoảng tôi đến thẳng nhà bạn,hoac là tôi sẽ lấy đồng dollar mà tôi đă giấu và đi đến tiệm kẹo .ở đó có món snack tôi ưa thích với giá 10 cents.V́ thế tôi thường ăn khoảng 6 bịch như thế.Mua 6 bịch với 60 cents.Nhưng nếu tôi ăn quá nhiều ,tôi không thể ăn tối được.Một lần ba mẹ đă nổi giận với tôi ,bởi v́ tôi quay về nhà với cái bụng no nê.Cho dù tôi biết họ sẽ tức giận,nhưng tôi không thể kiềm chế được bởi v́ nó quá ngon.Mua snack sau khi tan học dĩ nhiên bị cấm,nhưng nó thật sự rất vui.Chúng tôi c̣n sử dụng những con mực làm mồi dụ những con tôm.khi mà tôi và thằng bạn chơi tṛ chọi tôm (zống như chọi gà ^^),mặt trời lặn xuống và chúng tôi thả chúng xuống nước lại trước khi quay về nhà .Chúng tôi đă từng làm những việc như thế.Bây giờ,tôi c̣n không muốn nghĩ đến việc chạm tay vào chúng nhưng hồi ấy,chúng tôi đă chạm vào chúng mà không quan tâm đến việc tay chúng tôi sẽ bốc mùi hôi sau việc đó.Tôi thật vui v́ tôi lớn lên có thể chơi đùa trong khi bao quanh bởi tự nhiên và những sinh vật sống.Tôi cũng không biết nơi nào có thể bắt tôm bây giờ.tôi tự hỏi tại sao chúng ta lại có thể biết được những chỗ cnhư thế khi ḿnh c̣n nhỏ.Đó có thể là những điểm mà những đức trẻ tự nhiên chỉ cho nhau .Tôi muốn biết con sông,nơi mà chúng tôi bắt tôm có c̣n tồn tại hay không.
Bây giờ, khi tôi phải tŕnhbản báo cáo,tôi đi ṿng đến Manga Kissa (nó hầu như là 1 thư viện.bạn có thể đọc sách hoặc sử dụng máy vi tính).Nhà chúng tôi có một cái máy vi tính,nhưng tôi cảm thấy không muốn dùng nó nếu tôi trở về nhà .Ở Manga Kissa ,yên tĩnh,v́ thế tôi có thể tập trung,và kỳ lạ là tự nhiên tôi cảm thấy “Yes,I’m going to do it” Suốt những năm cấp 2 và 3,mọi người đều cùng 1 lớp và mọi người đều nhận bài tập giống nhau,nhưng ở Đại học,các tiết học được lựa chọn,v́ thế tôi bị tách ra khỏi bạn bè và điều đó có 1 chút cô đơn. Mỗi ngày tôi thức dậy vào cùng 1 giờ,đi đoạn đường đă định,và dự tiết học.Nhưng tôi đoán có 1 sự điều chỉnh thích hợp sẽ tốt hơn cho 1 người lười biếng như tôi.
[Only Registered Users Can See Links]
Mẫu hôm nay là 1 cái nón kết mà tôi rất thích.Tôi đốt các ŕa xung quanh của logo ,mục đích là làm nó khác đi,1 cái nguồn gốc từ Yamashita (Yamashita Original). Thực tế,tôi cũng đặt một cái thiết kế tương tự ở phía bên kia của nón
yamapi_lovexoxo
05-26-2007, 09:43 PM
ḿnh cũng muốn dịch lắm,muốn làm ǵ cho anh pi :D,nhưng trang web fan nào của anh pi là phổ biến nhất hả bạn?,như hilary là oh-hilary.cọm chẳng hạn....
akachan
05-27-2007, 12:11 PM
có rất nhiều trang phổ biến về pi, nh́u đến ... điên luôn ^^ tuy nhiên hiện tại Ho! muốn chuyên tâm dịch cái blog và sevenvteen của pi trước đă. ka đă copy hết mấy cái seventeen rồi, bạn add nick để lấy: shoptonten và để dịch không bị trùng với những bạn khác luôn nghen
thz pipi. nhờ pipi siêng năng chăm chút mà cái box của pi mới có thêm sinh khí ^^
pikajin
05-30-2007, 10:50 AM
Seventeen Magazine. Volume 5:Tears (Những giọt nước mắt)
Yamapi nói rằng "Khi tôi là 1 đứa trẻ, tôi đă là một đứa hay khóc nhè” nhưng bây giờ anh ấy vẫn rất hay khóc. Anh ấy xúc động bởi các bộ phim và những bài hát, những giọt nước mắt hối hận, morai naki (bạn xúc động đến rơi nước mắt bởi v́ người khác đang khóc) hay chia tay với một người nào đó đặc biệt đối với ḿnh. Bây giờ là câu chuyện của những giọt nước mắt đă rơi xuống trong tất cả những hoàn cảnh đó. Có những lúc khi mà bạn cảm thấy muốn khóc cho dù bạn là 1 người đàn ông.
Tôi đă là một đứa trẻ hay khóc nhè kể từ khi tôi c̣n nhỏ. Khi tôi nói tôi khóc rất nhiều,tôi không khóc để gây ra những cơn cáu kỉnh bề ngoài. Tôi luôn luôn cảm thấy cô đơn, v́ thế khi kaachan ra ngoài mua đồ, bỏ tôi lại phía sau, tôi đă gây ra sự ồn ào. Tôi khóc to đến mức hàng xóm có thể nghe thấy. Đó là cách mà tôi đă nhờ đến sự giúp đỡ của Oneechan (chị gái) sống bên cạnh nhà. Oneechan ấy lớn hơn tôi khoảng 5-6 tuổi và bất cứ khi nào tôi khóc với chị nói rằng "Mama không có ở đây”, chị ấy đều qua nhà và trông nom tôi. Em gái của tôi, người ở bên cạnh tôi, đă không khóc và đă nh́n tôi với khuôn mặt như nói rằng “Tại sao anh lại khóc?”. Khi tôi bắt đầu học tiểu học, tôi đă không c̣n khóc nhiều như vậy. Tôi không khóc ở trường ngay cả khi tôi đánh nhau với lũ bạn. Ngay cả khi tôi bị găy xương, tôi đă không khóc. Lần duy nhất tôi khóc ở trường, và điều đó để lại ấn tượng trong tôi là trong suốt lễ tốt nghiệp. Giáo viên và bạn bè, tất cả đều khóc, và tôi cũng đă khóc. Hơn 2 năm đă trôi qua kể từ ngày đó nhưng tôi vẫn không quên được những giọt nước mắt ấy.
Khi mà tôi là một đứa hay khóc nhè, mẹ luôn dạy tôi rằng “Đừng khóc khi con là 1 người đàn ông”. Nhưng khóc khi bạn xúc động lại là một chuyện khác. Khi tôi cảm động trong lúc xem 1 movie hay nghe nhạc ,tôi luôn luôn khóc.Với những điều đó,tôi có sự cho phép làm điều đó,v ́ thế tôi có thể khóc (cười). Khi cả gia đ́nh tôi cùng xem phim, mẹ và tôi cả hai đầu khóc. Em gái tôi không khóc. Gần đây, tôi hay nghe nhạc phương Tây v́ thế tôi đă download lời nhạc và cố gắng hiểu nội dung. Khi tôi đi dạo, tôi nghe nhạc bằng headphone và đọc lời nhạc. Tôi như đắm ch́m vào thế giới của âm nhạc và khi tôi nghĩ rằng "Đây là 1 bài hát buồn….” Tôi bắt đầu khóc.Lúc đó không có ai đi ở phía bên kia đường,v́ thế tôi dùng khăn giấy mà tôi lấy ở trạm xe lửa và lén lút lau đi những giọt nước mắt sau cặp kính. Cho dù nếu có người nào đó đi ngang qua tôi, tôi không nghĩ là họ biết tôi đă khóc bởi v́ tôi có đeo kính mát.
Nếu là phim, gần đây tôi đă khóc khi xem phim “Elizabeth Town” của Orlando Bloom. Nó không hẳn là một bộ phim buồn, nhưng cảnh cuối cùng rất ấm ḷng và tôi đă khóc mà không suy nghĩ ǵ cả. Nếu đó là một bộ phim gia đ́nh, phim t́nh cảm, không cần biết nó thuộc thể loại nào, tôi cũng thường hay khóc v́ nó. Nếu có một cảnh trong phim mà movie staff làm, nghĩ rằng "Please cry here”, tôi cũng thường khóc. Tôi thật là một khách hàng tốt. Tôi không thường xem lại 1 bộ phim nào đó lại lần nữa nhưng thật lạ là tôi đă xem “Pirates of the Carribean-Dead Man’s Chest” hai lần tại rạp. Tôi xem nó lần đầu khi tôi và bạn tôi đă đến vào đợt chiếu trễ,nhưng tôi đă không nhớ được ǵ. Tôi không ngủ, mà đă ngồi xem nó nhưng tôi không nhớ được nội dung của bộ phim ấy, v́ thế tôi đă đi xem thêm 1 lần nữa. Nhưng cho dù tôi luôn luôn xem bộ Anime “Hotaru no Haka” (bộ này cũng được chiếu tại Mỹ. Nó được gọi là “Tha Grave of the Fireflies”. Ngôi mộ đom đóm nói về 2 anh em trong thời chiến, nó hay đến nổi đă được dựng thành phim) mỗi lần nó chiếu trên T.V. Điều đó thật sự không công bằng nếu như bạn làm việc đó hàng năm (cười). Và also, suốt buổi ḥa nhạc, khi mà mọi người trong đám đông đang khóc hay hầu hết tất cả thính giả hát theo nhạc, tôi thật sự xúc động đến mức tôi hầu như bật khóc. Nhưng tôi đă ḱm nén lại. Cho đến lúc tôi không c̣n ḱm được nữa.
Tôi cũng đă khóc v́ hối hận/khó chịu. Nhưng khi tôi trở thành 1 Junior (trong Johnny’s), mọi người trong Johnny đều lớn hơn tôi, và phần nào đó họ đối xử với tôi 1 cách ích kỷ. Bây giờ khi tôi nghĩ đến điều đó, nó không lớn lao ǵ, nhưng cho dù có đi chung con đường về nhà với tôi, họ nói với tôi "Mày, tự đi về một ḿnh đi. Về nhà bằng chuyến tàu kế tiếp ấy”. Lúc ấy, tôi chỉ mới học tiểu học, và những người ấy như là anh lớn của tôi vậy. V́ thế điều đó thật đau đớn, và bực tức. Nhưng lúc đó tôi đói bụng, nên tôi đến nơi bán fastfood và mua khoai tây chiên. Cho đến sau đó, tôi đă có thể ḱm nén được, nhưng khi tôi ăn khoai tây chiên và lên được chuyến tàu cuối cùng. Tôi đă khóc trong khi ăn. Tôi thật ngốc, đúng không?T ôi không muốn người khác thấy tôi, nen tôi đứng gần cửa và quay mặt ra phía sau và khóc. Tôi vẫn c̣n nhớ điều ấy.
Người ta thường nói "Nước mắt là vũ khí của phụ nữ” nhưng ḱ thực, tôi thật sự rất yếu ḷng khi thấy nước mắt của con gái. Nếu người con gái tôi thích khóc, th́ điều đó làm tôi lo lắng. Tôi không nghĩ nước mắt của những cô gái khác là vũ khí. Thông thường, khi tôi khóc, đó là lúc tôi ở một ḿnh.Mặc dù vậy, tôi có thể khóc trước mặt người tôi thích hoặc là bạn thân của tôi.Nhưng,tôi muốn ḱm nén điều đó hết mức có thể.Cách đâyrất lâu,tôi đă khóc v́ thất t́nh.Thời Trung học,lúc đó tôi nghĩ Jin là người đă ở đó và tôi đă khóc trước mặt Jin.Chắc hẳn lúc đó Jin đang nghĩ”Ḿnh nên nói ǵ đây?”suốt lúc ấy.Nhưng, tôi căm thấy ổn hơn khi biết rằng Jin đă ở đó, cho dù cậu ấy đă không nói lời nào. Lần duy nhất mà tôi đă khóc v́ thất t́nh có thể đó là lần duy nhất. Không có lần khác. Tôi chưa bao giờ thấy bạn tôi khóc v́ thất t́nh cả,nhưng tôi đă từng thấy lúc họ thực sự bị áp lực đè nặng. Lúc ấy,tôi đă khuyến khích họ rằng: "Bây giờ th́ sẽ rất buồn, nhưng bạn đang ở đây ngay lúc này bởi v́ quá khứ và tương lai dựa trên việc bạn thay đổi ở hiện tại như thế nào. Bắt đầu từ bây giờ!” Những lời đó đă giúp được rất nhiều. Nếu như bạn tôi khóc, tôi nghĩ tôi cũng sẽ khóc theo.
Gần đây, một người bạn ở Nhật để du học phải trở về nhà. Tôi không thể đến sân bay nhưng tôi đă tiễn anh ấy vào buổi sáng trước khi bay. Thực sự, tôi hầu như đă muốn khóc suốt thời gian ấy. Nhưng tôi đă ḱm lại trong ḷng. Nhưng, vào buổi tối hôm sau, tôi quay trở về nhà và khóc. Tôi đă có thể ḱm lại khi nh́n anh ấy đi, nhưng sau này khi tôi nghĩ về điều đó, tôi bắt đầu khóc. Những giọt nước mắt gần nhất là như vậy. Bất cứ khi nào tôi cảm thấy muốn khóc, tôi không biết v́ sao nhưng cho dù tôi ở một ḿnh hay nếu xung quanh là những người khác, tôi đều cố gắng kím nén trong ḷng. Hoặc, tôi sẽ quên đi điều đó và đi ngủ! Nhưng bạn cảm thấy thoải mái sau khi bạn khóc ne~. Nhưng khi bạn cố gắng giải thích về những giọt nước mắt, nó là “điều bạn không thể nói lên bằng lời”. Đó có thể là căm xúc mà bạn không thể nói bằng lời thông thường hay đó chính là 1 phần của chính bản thân con người mà không thể che giấu được như biểu hiện trên khuôn mặt. Đó có thể là lư do v́ sao bạn cảm thấy ngạc nhiên khi thấy nước mắt của người khác
Woman’s body
[Only Registered Users Can See Links]
Phụ kiện trong h́nh dạng thân thể của một người phụ nữ là vật có phần phổ biến trong bạn bè của tôi hiện giờ. Nó có một chút eroi (sexy) đúng không? Đối với 1 người đàn ông khỏe mạnh 21 tuổi, sẽ không có vấn đề ǵ khi đeo thứ này. Jin cũng có một cái trong dạng khác.
yamapi_lovexoxo
06-01-2007, 09:33 AM
vua spam đến đây :)),thank bạn nhiều nha,ah mà này,báo seventeen có phải là báo mà kênh mtv hay wang cáo hok ????
akachan
06-01-2007, 09:59 AM
17 là 1 tạp chí dành cho giới trẻ, rất nổi tiếng, nghiên về thời trang. ka có down thử vài số, dày cui đọc ko nổi, mà toàn thấy h́nh ảnh chứ có thầy bài viết ǵ đâu I_I
mấy cô sailormoons cũng xuất thân từ đây
pikajin
06-05-2007, 11:05 AM
Seventeen Magazine. Volume 6_Children (những đứa trẻ)
Mặc dù có những bộ phim tôi rất muốn xem, nhưng tôi không thể chống lại cơn buồn ngủ và rơi vào giấc ngủ mà không hề hay biết ǵ. Khi tôi no bụng th́ tôi cảm thấy buồn ngủ. Những thứ làm tôi có cảm giác “Tôi muốn có nó”, nếu tôi không ngay lập tức chạm tay vào nó tôi sẽ cảm thấy rất tệ. Vào lúc ăn tráng miệng, tôi thích ăn một chút round tamago boro (bánh kem trứng). Tôi nghĩ đây là phần trẻ con trong con người tôi. Ví dụ như rơi vào giấc ngủ ở nhà trong khi đang xem phim và thức dậy để t́m TV playing the DVD menu screen (câu này pipi ko dịch được ><). Khi tôi t́m thấy thứ tôi muốn trên tạp chí hay TV, tôi sẽ tự ḿnh gọi đến cửa hàng và hỏi về nó. Mặc dù tôi có thể ḱm nén không khóc khi nước mắt gần như sắp rơi nhưng tôi không thể kiểm soát được ḿnh khi liên quan đến thứ mà tôi muốn. Thậm chí trái ngược với những đứa trẻ nhỏ nhưng cái cách mà tôi vô t́nh làm nghiêm trọng vấn đề th́ như một đứa con nít. Khi tôi đến buổi tiệc ở nhà của người quen trước đây, ở đó có tṛ Hoola hoops và những đức trẻ của gia đ́nh đó chơi chúng rất giỏi. Tuy nhiên,tôi không thể làm được điều đó!Điều đó thật là bực ḿnh nên tôi đă chơi cho đến khi tôi có thể làm được và đổ mồ hôi rất nhiều! Tôi là người lớn hay là một đứa trẻ, bản thân tôi cũng không biết. Thông thường không có ai kết tội tôi nhưng khi tôi đi chơi cùng với những người bạn cũ, có lẽ chúng tôi lại quay về như khi chúng tôi c̣n là những cậu bé.
Gương mặt của những đứa trẻ nhỏ để lộ hết mọi thứ, đúng không? Bây giờ là người lớn,tôi cũng ….để lộ mọi thứ. Không khác ǵ một đứa trẻ. Khi tôi vui hay bực bội, nó đều hiện ra trên gương mặt. Khi tôi có kế hoạch đi ra ngoài và chơi bời và tôi muốn mau chóng quay về nhà, nhất định sẽ có bầu không khí của suy nghĩ “Toi muốn hoàn thành công việc sớm”. Do đó toi sẽ làm công việc đều đều và chăm chỉ để hoàn thành sớm. Với sự quan tâm nhu thế, có phải tôi có một chút giống người lớn?
Đứa trẻ có chạy đến mức nào th́ cũng không thấy mệt mỏi, đúng không? Tôi cũng từng như thế khi tôi c̣n nhỏ. Tôi chơi tṛ giả ma và trốn t́m. Tôi cũng có chơi “Kamen Rider (masked rider)” .tôi thích “Kamen Rider Black RX” mà tôi đă chơi và cùng hoá trang với lũ bạn. Mọi người đều là Rider. Khi tôi c̣n nhỏ tôi không mấy hứng thú ǵ về đồ của phương Tây và thời trang. Tôi mặc những bộ đồ mà ba mẹ đă mua cho. Chúng cơ bản là Jerseys. Chơi ở ngoài trời, đó là thứ quan trọng nhất. Tôi bắt đầu cảm thấy hứng thú với quần áo phương tây trong thời gian năm thứ nhất trung học, khi mà tôi chú ư đến thời trang của các senpai V6.
Thức ăn mà tôi thích ăn khi c̣n nhỏ là okosama lunches (phần ăn trưa của trẻ con). Thật sự tôi thích lá cờ cắm trên cơm hay những thứ đồ chơi được gắn vào hơn là đồ ăn. Khi tôi đi đến siêu thị cùng mẹ, thứ mà tôi muốn mua nhất định phài có quà tặng kèm. Tôi đă không ăn món tráng miệng hay xúc xích cá và chỉ muốn mua được thứ đó để lấy được quà tặng kèm. Sau đó tôi sẽ để cho em gái ăn phần của tôi. Nó không quan tâm đến những món quà tặng kèm ấy, bởi v́ những món tráng miệng mà nó ăn chẳng có thứ ǵ tặng kèm.Từ khi c̣n nhỏ, nó đă là một đứa thực dụng. V́ thế, tôi bỏ hết tất cả những thứ quà tôi có được vào trong 1 cái hộp và chơi với chúng khi tôi đi tắm, mặc dù bây giờ tôi không c̣n biết chúng biến đi đâu rồi.
Tôi đă từng nghĩ được sinh ra là sinh đôi. Khi tôi bận rộn với công việc tôi sẽ nói :Mày đi làm vĩệc thay cho tao hôm nay”. Có thể hát và nhảy không thay thế được nhưng nó sẽ không lộ ra trong phỏng vấn, đúng không? (cười). Nhưng nếu tôi là một cặp sinh đôi giống y chang nhau, cho dù khuôn mặt của chúng tôi giống hệt nhau nhưng tôi nhất định sẽ không để cùng 1 kiểu tóc, do đó chúng tôi không thể bị lẫn lộn được.
Nếu trong tương lai tôi lấy vợ, tôi muốn có những đứa con của riêng tôi. Bây giờ có một nữ nhân viên của công ty đang mang thai. Tôi đă nghĩ “Nếu tôi là một người phụ nữ, tôi muốn mang trong ḿnh những đứa trẻ” (cười). Dường như mẹ tôi đă ăn rất nhiều cà chua khi đang mang thai tôi. Ước mong sớm có thêm em cho tôi sau khi nh́n thấy tôi chơi với những đứa trẻ cùng xóm. Trước đây, khi nh́n thấy trẻ con tôi đă nghĩ rằng “Thật dễ thương”nhưng tôi không biết phải chơi với chúng như thế nào nữa. Khi tôi co` nhiều cơ hội được chơi với chúng, tôi cũng nghĩ rằng “Chúng thật đáng yêu”. Cái cách mà chúng cố gắng để thổi bong bóng trông rất yêu. Những vẻ mặt nghiêm túc khi chơi đồ chơi hay tươi cười khi vui vẻ trông cũng vẫn đáng yêu như thế.
Những đứa con của tôi, dù là trai hay gái, bao nhiêu đứa cũng được. Tôi muốn mọi việc thuận theo tự nhiên. Trước đây, tôi từng nghĩ tới khi con tôi được sinh ra, cho dù là trai hay gái, tôi vẫn muốn đặt tên con là “Raimu”. Write it as dreams are coming and it’s “Raimu-chan” (câu này mọi người đọc tự hiểu nha^^). Bạn có thấy tên đó dễ thương không?! Tuy nhiên, yappari tôi sẽ quyết định tên khi tôi nh́n thấy được mặt của đứa trẻ. Bạn sẽ không biết nếu như bạn không nh́n thấy mặt chúng, đúng không? Hơn nữa, nếu tôi trở thành papa, tôi muốn làm một người cha luôn chăm lo cho gia đ́nh. Tôi sẽ mua 1 chiếc xe hơi lớn, chở chúng đi chơi vào cuối tuần, và hưởng những chuyến đi chơi cùng gia đ́nh vào những ḱ nghỉ hè. Tôi muốn là một người cha chu đáo. Tôi nhất định sẽ dành cho chúng mọi thứ, nhưng tôi cảm thấy như vợ tôi bị cướp đi và có 1 chút cô đơn, bởi v́ đối với vợ tôi có suy nghĩ “Anh muốn em chỉ có1 ḿnh anh”. Tôi muốn dạy con tôi biết trân trọng gia đ́nh. Tôi đă không được ba mẹ dạy cho điều ấy và tôi không nghĩ đó là điều mà có thể giảng giải được nhưng sẽ tốt thôi, khi chúng là con của tôi.
The Heart’s Footprints Essay..tim..:
Kirei
[Only Registered Users Can See Links]
yamapi_lovexoxo
06-05-2007, 08:50 PM
cám ơn bạn nha :)),dễ xg qué>_<
Cheryl Q
06-06-2007, 09:20 AM
Cầu trời him đừng đi lấy vợ sớm , khi nào hết nổi tiếng rùi lấy vợ cũng 0 muộn :D
pikajin
06-08-2007, 10:21 AM
Seventeen Magazine_Volume 7: TV
“I’m on TV!” Lần đầu tiên mà nh́n thấy tôi lúc nhỏ nhảy minh hoạ cho KinKi Kids trước khi CD debut ở trên TV là khoảng thời gian tôi học trung học. Đó là chương tŕnh ǵ và bài hát như thế nào, tôi hoàn toàn không thể nhớ được. Tôi đă mặc những bộ đồ size rất lớn như những người khác ở đây. Xem lại cuốn video mà ba mẹ đă ghi lại, hơn cả vui sướng, tôi thấy ngạc nhiên cái thùng nhỏ xíu đó có thể truyền h́nh ảnh của tôi đi khắp nơi. Nhắc đến đó, lúc ấy tôi cảm thấy vui khi xuất hiện trên tạp chí hơn là TV.”Gương mặt của tôi được in trên tạp chí với những bức h́nh lớn!” tôi đă bị shock như zậy. Lúc ấy tôi cảm thấy ngượng khi nh́n xem chương tŕnh mà ḿnh xuất hiện trong đó. Xem chúng cùng với ba mẹ là điều không thể được. Bây giờ tôi cảm thấy dễ chịu hơn khi xem ḿnh xuất hiện trên TV. Và bây giờ tôi hoàn toàn cảm thấy ổn khi xem cùng ba mẹ tôi. Có lẽ tôi đă quen với việc đó, khi nó là nghề của tôi...vip:.
Khi tôi c̣n nhỏ chương tŕnh tôi không bao giờ để lỡ là anime. “Dragon ball”, “Rurouni Kenshin”, etc., mỗi tuần chúng tôi cùng nhau xem trong bữa ăn. Có rất nhiều nhân vật mà tôi thích trong “Dragon ball”. Điều mà tôi nhớ là khi Krilin bị giết. Tôi quên không biết lúc ấy tôi mấy tuổi nhưng tôi nhớ cảnh đó rất rơ. Tôi đă không xem 1 drama nào. Drama thường chiếu vào khoảng 9 hay 10 giờ ǵ đó, đúng không ? Vào giờ đó tôi đang chuẩn bị đi ngủ. Nhưng tôi có xem “Mokuyou no Kaidan”. Chương tŕnh đó được chiếu vào khoảng 8 giờ. Sau khi xem xong th́ tôi đi tắm. Bởi v́ thấy Takizawa-kun trong “Mokuyou no Kaidan” đă thúc đẩy tôi làm công việc hiện tại.
Môi người xung quanh bắt đầu chú ư và nhận ra tôi trên TV với drama đầu tiên mà tôi đóng trong đó “Ikebukuro West Gate Park”. Họ nói rằng “You’re in a drama huh” và đă hỏi rất nhiều về những ngôi sao hợp tác với tôi như “Is Nagase-kun cool?” tôi nói với bạn bè rằng “Nagase –kun is cool” nhưng trong ḷng th́ nghĩ “Vậy c̣n tôi th́ sao?”. Trong mắt bạn bè, tôi vẫn là người bạn mà họ gặp hàng ngày. Điều đó không thể thay đổi được. Khi tôi lần đầu lên TV, những người lạ thường hay nói chuyện với tôi khi tôi đang đi trên đường.”Tôi đă thấy câu ở đâu trước đây rồi nhỉ?” Chính là cảm giác này nên họ nghĩ rằng tôi là một người quen của họ. Những người nói chuyện với tôi ở rất nhiều lứa tuổi khác nhau. Ở 1 nghĩa nào đó th́ thật không thể tin được. Bây giờ mọi người thường hay hỏi”Có phải Yamashita-kun không?” và tôi rất vui.V́ đây là thành quả mà tôi đă cố gắng. Khi tôi đi chơi vào thời gian nghỉ thỉnh thoảng tôi sẽ trả lời “Xin lỗi v́ đă gây phiền toái cho bạn bè.Kể từ bây giờ yoroshiku”
Những chương tŕnh tôi đă xuất hiện, khi mẹ tôi th́nh thoảng thu lại tôi sẽ xem chúng. Khi tôi về đến nhà bà ấy sẽ nói “mẹ đă thu nó lại”. Sau đó tôi sẽ xem nó trong pḥng khách và thỉnh thoảng chúng tôi xem cùng nhau. Bản thân sẽ không dự định thu chúng lại.Tuy nhiên, drama th́ khác. Khi câu chuyện c̣n tiếp tục, luôn luôn có một phần nào đó cần làm lại cho đúng v́ thế tôi xem rất kỹ cho đến từ chi tiết rấtnhỏ. Trước khi tôi bắt tay vào đóng 1 drama mới thỉnh thoảng tôi xem lại những công việc tôi đă làm. Nhưng variety và talk show chỉ chiếu 1 lần nên tôi có cảm giác “Tôi phải xem nó”. Dĩ nhiên khi tôi thấy “Ḿnh đă thất bại” tôi cũng sẽ xem chúng sẽ được chiếu như thế nào nhưng hơn thế, tôi không nghĩ ǵ khác.Tôi không cần ohải kiểm tra lại chúng. Bởi v́ triết lí sống của tôi là không lập lại quá khứ (cười)
Tôi không cảm thấy lo lắng ǵ khi đang thu âm.Có lẽ bởi v́ luôn luôn có sự bảo đăm rằng cho dù tôi có sai lầm th́ vẫn có thể sửa lại. V́ thế khi tôi có nơi lỏng tôi nhất định sẽ không thất bại và tôi sẽ giỏi trong việc ăn nói. Nhưng những buổi tŕnh diễn trực tiếp lại làm tôi lo lắng. Ngay cả sự thất bại tất cả đều được chiếu lên v́ thế nó rất đáng sợ. Cũng có những lúc tôi làm rất tốt nhờ vào sự lo lắng. Nỗi lo lắng đó không thể giảm xuống được. Nhưng tôi sẽ không để lộ ra do đó tôi nghĩ người ta không thể biết được. Tôi không bị ảnh hưỡng bởi nỗi lo lắng của người khác. Mặc dù người khác phạm sai lầm, điều đó cũng không liên quan ǵ tới tôi. Vấn đề của tôi là làm sao đối phó với bản thân.
Là vai chính lần đầu trong “Kurosagi”, tôi cảm nhận được sức nặng của từ “lead” ngay từ khi bắt đầu. Tôi phải tự ḿnh làm nên tiến triển của câu chuyện và điều đó thật áp lực. Khi đang quay tôi thường cảm thấy trách nhiệm nặng nề. Vác lên vai ḿnh sự cố gắng của hàng trăm nhân viên làm tôi cảm thấy không yên. Nhưng sẽ không điều ǵ được bắt đầu nếu tôi chỉ nghĩ đến những điều ấy. Thử và sửa chữa nếu như bạn không làm được th́ điều đó cũng không sao, tôi nghĩ.
Nếu như kết quả tốt, nó sẽ tiếp tục đến lần tiếp theo. Mặc dù tôi quan tâm đến rating, tôi không biết bao nhiêu phần trăm th́ được cho là tốt.Cho dù tôi có quan tâm th́ cũng không thể làm được ǵ. Tôi sẽ cố hết sức. Lúc kết thúc tôi đă rất vui khi mà rất nh́u người xem nó và biết được họ nghĩ ǵ. Chỉ nh́n vào các con số sẽ không thể biết được những người xem như thế nào. V́ thế, điều mà tôi có thể làm là làm việc với tất cả những ǵ tôi phải làm và thật chăm chỉ. Tôi hy vọng có thể vượt hơn mong đợi.
Gần đây tôi thường xem TV lúc rảnh ở trong pḥng thay đồ v́ thế không có fixed program (pipi ko bít từ này mong mọi người thông cảm><) mà tôi xem. Nếu tôi mở một chương tŕnh thú vị trong suốt thời gian đó th́ số lần tôi xem tin tức là rất nhiều. Cũng như hôm nay, tôi xem một cuộc hội nghị khẩn cấp trên TV. Tôi cũng xem rất nhiều show. Gần đây “Takandoshi” rất vui. Tôi thích “Oubeika!”
Sẽ rất nhàm chán nếu không có TV. TV không mắc tiền, là loại h́nh giải trí gần gũi và thú vị nhất đúng không? Nói chuyện, hát ḥ và nhảy múa trên TV rất vui nhưng tôi muốn trở thành 1 khán thính giả hơn. Diễn trong các bộ drama và quen biết nhiều nhân viên rất vui nhưng yappari tôi thích về nhà và xem công việc ḿnh đă hoàn thành hơn.Do đó từ giờ trở đi tôi sẽ cố gắng làm việc nh́u hơn thể những người phía bên kia ống kính có thể xem và thích nó.
「Petite tomato」
[Only Registered Users Can See Links]
Tôi ăn chúng v́ chúng được bán trong cửa tiệm trước studio.That’s all there to it (cười). Mọi người thường nghĩ cà chua màu đỏ nhưng monochrome làm nó trông như thứ ǵ khác….thật lạ.
pikajin
06-12-2007, 12:45 PM
Seventeen Magazine_Volume 8
Theme : Ideal and Reality (Lư tưởng và hiện thực)
Yamapi đă nói rằng:”Điều này rất sâu xa …” khi đề cập đến chủ đề lần này. Có vè như anh ấy thấu hiểu được lư tưởng của ḿnh và trong đầu anh ấy nhớ về lúc anh ấy c̣n nhỏ và đă muốn làm cho giấc mơ của anh ấy thành sự thật, nhưng……Anh ấy thành thật nói về khoảng cách giữa lư tưởng và hiện thực
Có 1 gia đ́nh, có bạn bè, có người mà tôi thích. Thêm vào đó, tôi khoẻ mạnh và có thể t́m được niềm vui trong khi làm công việc của ḿnh. Đó có thể là những ǵ mà tôi nghĩ là 1 cuộc sống lư tưởng. Cho dù nếu không cần làm việc chỉ chơi thôi mà tôi vẫn có tiền th́ tôi vẫn muốn làm việc. Điều đó có thể ổn trong 1,2 tuần, nhưng nếu tôi không làm ǵ cả, tôi sẽ mất đi ư chí để sống. Sẽ không vui vẻ khi sống một cuộc sống không có ǵ để làm. Thực tế tôi có khả năng sống một cuộc sống hàng ngày vui vẻ, có nghĩa là tôi có thể cuộc sống lư tưởng của tôi. Trước đây, đă có những lần tôi không hạnh phúc, nhưng đó là con đường mà mỗi người phải đi trước khi bước vào thế giới thật sự. Cũng như mọi người, thật ra không phải lúc nào tôi cũng có thể cười hạnh phúc trong suốt 365 ngày của năm. So với những người cùng lứa, tôi có thể đă đi qua “cái con đường mà mọi người phải vượt qua” nhanh hơn những người khác. Khi mọi người xung quanh tôi vào thời trung học th́ luôn luôn chơi bời, thong thả tôi không thể vui chơi được v́ tôi c̣n có nhiều bài học. Có những lúc tôi muốn chơi hơn. Có những lúc tôi đă rất buồn v́ tôi đă không thể thực hiện được lới hứa cùng đi chơi với bạn bè. Nhưng tôi trải qua những chuyện mà những người khác không trải qua, v́ thế đó là những ǵ mất đi và có được. Đó là những điều mà tôi hiểu được từ khi tôi c̣n ở Jr. và khi tôi nghĩ rằng “Tôi đă chọn điều mà ḿnh thích” tôi đă để cho những điều ấy trôi đi
Khi tôi vào được Jr., ước mơ của tôi là CD debut. Khi tôi có thể phát hành CD, có nghĩa là tôi đă làm cho ước mơ đó thành sự thật. Nhưng bạn biết đấy, ước mơ lại lớn hơn nữa. CD debut, đó không phải là kết thúc. Nếu tôi phát hành đĩa, th́ đó phải là number 1! Đó là lư do tại sao một ước mơ khác h́nh thành. Ước mơ là điều mà bạn đuổi theo suốt cuộc đời, đúng không ? Đó là điều tôi nghĩ. Thí dụ, hăy nói về một người cha đă nghỉ hưu. Ông ấy có thể có con đường lư tưởng cho cuộc sống khi ông ấy làm việc, nhưng khi ông ấy nghỉ làm, ông ấy có những thú vui khác và lư tưởng cùa ông ấy thay đổi. Ví dụ như vậy. Tôi luôn luôn nói điều này, nhưng ước mơ của tôi là sống ở Hawaii. Tôi không biết nếu như tôi lập gia đ́nh, tôi muốn họ đi cùng tôi. Để làm ước mơ đó thành sự thật, tôi đang học tiếng Anh và để dành $5 (là sao?).Tôi về nhà và t́m trong túi tiền $5 (bởi v́ ở Nhật nó là tiền xu), và nếu như có đồng nào đó, tôi sẽ bỏ nó vào hộp tiết kiệm. Tôi không biết tôi đă tiết kiệm được bao nhiu rồi. Lâu lâu, tôi lại nghĩ “Tôi muốn đến Hawaii sớm hơn”, tôi phá vỡ quy định và bỏ vào $10 (cười) Tôi nhất định sẽ làm cho giấc mơ thành hiện thực. Tôi cảm thấy như tôi có thể làm được mục tiêu nhưng ước mơ th́ không thể. Nhưng tôi là tuưp người làm việc chăm chỉ v́ những j́ ḿnh đă nói, v́ thế tôi sẽ tiếp tục với niềm tin giấc mơ thành sự thật.
“Mẫu người lư tưởng của bạn?” tôi nhận được câu hỏi này rất nhiều trong các buổi phỏng vấn. Khá là khó để có thể trả lời được. Ban đầu, tôi đặt sự hứng thú vào người ḿnh thích, nhưng mối quan hệ bắt đầu từ sau đó trở đi. Dù là tôi có chú ư đến họ và nói chuyện với họ, nếu cô ấy không thể hiện sự quan tâm đến mọi người xung quanh, điều đó thật tệ. Lư tưởng là, ai đó thích tôi từ tận đáy ḷng, và là người tôi muốn ở bên cạn. Tôi đang làm công việc như thế này, v́ thế co` một số người đến gần tôi chỉ v́ sự nổi tiếng, nhưng tôi muốn người đó yêu tôi bởi v́ con người thật của tôi và ở bên cạnh tôi ngay cả khi tôi rời bỏ công việc này và làm điều khác. Dĩ nhiên, thật tuyệt nếu nhiều người thích tôi bây giờ, nhưng bạn có chắc sẽ con thích tôi khi tôi dừng công việc? Quyết định điều đó thật khó ne~Hăy nghĩ xem gương mặt đáng iu hay dễ thương cũng chỉ có 1 lúc. Đẹp trai cũng chỉ 1 khoảng thời gian. Sau đó những ǵ quan trọng chỉ c̣n là trái tim. Nó phải tử tế. Như thế, bạn có thể nghĩ đến người khác, và nghĩ được bạn có thể làm ǵ cho những người đó. Tuưp người mà tôi thích đến bây giờ th́ rất là nhiều dạng. V́ thế, không cần bít tôi đă nói như thế nào., điều đó không có nghĩa là cuối cùng rồi tôi sẽ thích mẫu người lư tưởng của tôi. V́ thế tôi luôn luôn kết thúc câu trả lời “Tuưp người của tôi là người mà tôi sẽ thích”.
Đối với tôi hoàn toàn ổn với bao nhiêu ngày hẹn ḥ cùng với người ấy. Tôi nghĩ “ Tôi muốn đi đến nơi nào đó”. Bởi v́ đến công viên giải trí hy băi biển th́ luôn rất vui. Nhưng có thể vui vẻ mà không phải đi đến nơi đặc biệt nào cả, tôi nghĩ, điều đó phi thường theo nghĩa riêng của nó. Nhưng, tôi muốn làm ǵ đó thật lăng mạn cho người mà tôi thích. Tôi nói nhu vậy là bởi v́ khi tôi đi ăn với một người mà tôi biết, tôi đă bị ấn tượng chỉ với một động tác nḥ. Vào lúc ấy, tôi đă nghĩ “Tôi sẽ trở thành người đàn ông như thế này” Tim bạn sẽ đập nhanh hơn nếu bạn ra ngoài ăn tối và một chai champagne được mang ra, đúng không?. Bản thân chai champagne sexy ne~ (cười)
Lư tưởng và hiện thực là h́nh ảnh mà fan nghĩ về tôi. Thật đáng thất vọng, tôi có thể sẽ không thể hoàn thành được hết lư tưởng của fan. Tôi không bao giờ muốn nói dối những người luôn yêu quư tôi. Nếu như bạn thích ai đó có thể hoàn thành được lư tưởng của bạn, th́ tôi không thể làm được ǵ về việc bạn quay sang hâm mộ người đó. Sau đó, nhưng nếu bạn tự lừa dối bản thân để không phá vỡ h́nh ảnh lư tưởng mà fan nghĩ về bạn? Ngày nào đó, mọi thứ sẽ được phơi bày ra. Điều đó thật không cool chút nào. Đó là lư do, tôi không bao giờ nói dối. Nếu tôi, người đàn ông 21 tuổi, nói “Tôi không bao giờ hẹn ḥ dù chỉ 1 lần. Tôi không bao giờ nắm tay 1 cô gái” điều đó làm bạn rùng ḿnh, đúng không ?Trên thực tế, tôi nghĩ tôi có thể để mất nhiều fan. Tôi có thể hành động như tôi đă trải qua rất nhiều thứ, và thật ngốc khi tôi nói về mối quan hệ mà tôi chưa bao giờ trải nghiệm, right? Môi người sẽ nghĩ “ Có chuyện ǵ với anh ấy vậy? Anh ấy đă xem quá nhiều phim rồi”
Tôi không thể luôn luôn là h́nh ảnh lư tưởng mà mọi người nghĩ đến. Nhưng, suy nghĩ mà tôi có thể làm cho mọi người hạnh phúc nhiều đến mức có thể làm là không nói dối, đó là một sự thật vững chắc, và cũng là hiện thực. Tôi muốn hét to điều đó hết mức ḿnh có thể.
「Kirei2」(Pretty)
[Only Registered Users Can See Links]
Đây là cảnh tôi thích trong Series 2! Lần trước, đó là biển, nhưng lần này là bầu trời và hồ nước ở Kyoto. Tôi chụp nó vào lúc tôi đang đi dạo trong quá tŕnh quay phim.Ngoài cảnh ra, tia sáng và bóng tối thật là đẹp.
..vip:.
pikajin
06-14-2007, 05:19 PM
Seventeen_Volume 9
Theme: Delicious!!! (Ngon tuyệt!!!)
Thịt nước, sushi, và Mabotofu. Đây là 3 thứ tôi thích ăn nhất. Trong thực đơn của nhà hàng thịt nướng có ghi là Yukke và reba-zashi (thịt sống cắt theo kiểu sashimi). Reba-zashi, luôn được ăn kèm với dầu vừng. Thực sự, cả hai miếng thịt đều c̣n sống và bây giờ đang trở thành miếng thịt nướng (cười). Khi tôi đi cùng với một vài người khác, chúng tôi luôn gọi món Yukke, reba-zashi, tokujyou rosu (phần ngon của miếng thịt là phần sau lưng) và cơm trắng. Tôi muốn ăn cơm trắng khi tôi ăn thịt. Hôm qua tôi đă đi ăn thịt nướng với bạn tôi sau khi làm xong công việc. Để kết thúc bữa ăn, chúng tôi cố gắng quyết định có nên ăn Yukke bibimbab, nhưng cuối cùng chúng tôi ăn Eeimen (1 món ăn Hàn. Ḿ lạnh trong nước luộc thịt) Tôi đă ăn rất là nhiều. Nó thật sự rất ngon! Khi tôi đă thích món ǵ, tôi sẽ không bao giờ ngán nó cho dù tôi có ăn món đó mỗi ngày. Ví dụ như, nếu đó là pasta (ḿ Ư), tôi thích loại có cà chua, và Penne-Arrabiata ( món có tiêu cay trong sốt cà chua ) Tôi không phải là khách quen của nhiầu nhà hàng. Mỗi lần tôi đi ăn là mỗi nơi khác nhau, và hơn là phải đi một chỗ giống nhau tôi muốn đi đến nhiều chỗ để thử nhiều món ăn khác. Tôi có thông tin về những nơi đó từ bạn bè, hoặc họ dẫn tôi đến những nơi họ thích ăn. Thông thường tôi không nhớ được tên của nhà hàng, các quán ăn mà tôi đă đến. Do đó, nếu tôi nghĩ “tôi muốn đến đó 1 lần nữa”, tôi sẽ gọi cho bạn ḿnh mà tôi đă đến đó cùng và hỏi. Nhưng sau đó, có những ngày tôi không có đặt chỗ trước, v́ thế tôi đến đó mà không được vào trong, khi ấy tôi rất shockT_T
Tôi không bao giờ ghét những món mà ḿnh chưa ăn qua. Nếu ai đó nói với tôi rằng “Món này ngon đấy” tôi sẽ ăn nó mà không hề chú ư đến trông nó như thế nào. Ví dụ như, chân heo. Khi tôi ăn chúng lần đầu là lúc tôi đi ăn đồ nướng với gia đ́nh. Có rất nhiều người nói họ ghét món đó mà chỉ nh́n vào h́nh thức bên ngoài của nó, nhưng khá là ổn khi tôi đă ăn nó lúc ấy tôi rất rất rất là đói.Một vài ví dụ như vậy khi tôi thật sự đói bụng. Khi c̣n nhỏ, tôi ghét Sashimi. Bêy giờ khi mọi người hỏi sushi yêu thích của tôi là ǵ, tôi trả lời Juroto (cá ngừ béo hạng trung), Otoro (hạng nhất, phần béo nhất của cá ngừ), và Otoro aburi (Otoro cháy sém) Đó là những ǵ mà tôi thích Maguro (cá ngừ) bây giờ, nhưng lúc trứơc tôi đă không thể ăn chúng. Tôi tin rằng, lúc tôi bắt đầu có thể ăn chúng là lúc tôi ăn ở nhà bạn của ḿnh. Không giống như tôi bị thách thức, tôi đă rất đói bụng khi ấy. tôi không có nhiều thứ thích hay không thích hiện giờ. Tôi luôn luôn ổn với Gouya (món rau chủ yếu sử dụng trong món ăn của người Okinawa. Có chút vị đắng) và tôi đă luôn có thể ăn ớt chuông và cà rốt kể từ khi tôi c̣n nḥ. Thứ duy nhất tôi ghét là kem nhuyễn và ḷng đỏ trứng. Tôi thích kem nhuyễn khi tôi c̣n nhỏ, nhưng tôi đă ăn nó quá nhiều đến mức tôi không thể ăn thêm được nữa. Tôi thích trứng luộc, nhưng tôi chỉ thích ăn ḷng trắng. Tôi ghét cái cảm giác sơ mà ḷng đỏ trứng ở bên trong miệng v́ thế tôi không thích nó. Khi tôi an Tamago kake (đập trứng sống, và soy sauce phía trên cơm) hay d́m sukiyaki trong chúng th́ được. Tôi có thể ăn nếu nó là đồ sống...hummh:'
Đối với những bữa ăn ở trường, tôi đặc biệt thích cà ri. Không chỉ riêng cà ri, nhưngtôi luôn luôn ăn phần thứ 2. Tới phần thừ 2 bạn sẽ phải ăn thật nhanh đúng không? Đó là lư do tại sai nó luôn được ăn rất nhanh. Cà ry của nhà Yamashita luôn luôn cay vừa phải từ khi tôi c̣n ở tiểu học, và tôi thường ăn wasabi, mustard, và kimchi những thứ mà người lớn ăn khi tôi chỉ là 1 cậu bé. Ngững ngày gần đây, tôi không thường nă ở nhà và hầu như là ăn ở ngoài. Thỉnh thoảng, khi tôi có thể về nhà sớm, tôi gọi cho ba mẹ và nói “Làm vài món cho con nhé” Tôi không nói “Hăy làm món này” và đưa ra quá nhiều yêu cầu.
Lúc làm việc, tôi không nghĩ rằng “Tôi thật đặc biệt” nhưng có rất nhiều may mắn đến với tôi. Khi đang diễn, lúc tranh luận “ Cảnh diễn đó ổn chứ?”, nếu đạo diễn nói “Yes,OK!” tôi liền nghĩ “Lucky!” Diễn xuất của tôi hoàn toàn phụ thuộc vào đạo diễn, v́ thế nếu đạo diễn nói “Không tốt” th́ nó không tốt, và tôi nghĩ rằng sự hướng dẫn của ông ấy luôn là tốt nhất. Tôi cố gắng để không chỉ bám vào ư kiến của riêng ḿnh quá mức cần thiết. Hơn nữa khi tôi phạm sai lầm khi nhảy nhưng nó không bị phát hiện, trong suốt buổi diễn tôi luôn nghĩ “Một sai lầm!”, nhưng nó không bị quay lên, tôi nghĩ “Lucky!”. Tôi là một người may mắn ne~(cười). Ví dụ, sau khi tôi gọi món ở nhà hàng, thỉnh thoảng tôi nghĩ “Ḿnh quên không gọi món đó rồi!” Nhưng nếu tôi gọi nó th́ tôi sẽ không thể nào ăn hết được và nhất định sẽ dư lại thức ăn. Tôi thật may mắn khi không gọi chúng đúng không?
Sandwich mà tôi đă ăn trong lúc chụp ảnh, nó giống như “This thing is so not understanding” (pipi ko hĩu câu này rùi ^^ Thông cảm) biết được nó khó ăn đến mức nào. Tôi biết rằng những cô gái không thích gọi những món khó ăn như thế trong suốt buổi hẹn ḥ, nhưng tôi muốn chúng tôi cùng ăn món như thế với nhau. Thật dễ thương khi những cô gái ăn hà to miệng ra. Hoàn toàn ổn cho dù có ketchup dính trên khoé môi. Tôi không quan tâm. Hơn nữa. một cô gái mà rất giỏi trong việc làm madorofu thật là nguy hiểm ( theo phương diện tốt.Anh ấy đă ghi “Yabai”) (cười) Dĩ nhiên món đó sẽ không ngon trừ khi bạn dùng hết tất cả gia vị để làm nó. Tôi không thích loại đồ ăn liền ne~ tôi không thể làm được những món ấy. Cả obento ne~ Không có chàng trai nào không vui khi người congái họ thích làm chúng cho họ. Nó là loại nào hoàn toàn không có vấn đề ǵ, chỉ là cái cảm xúc chứa đựng trong nó làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc. Cho dù một cô gái không giỏi về nấu nướng và rất hiếm khi xuống bếp, lần đầu tiên làm cơm hộp cho tôi, mùi vị của nó chắc chắn sẽ không tệ chút nào.Không thể nào có chuyện đó xảy ra (cười) Nếu là như vậy, tôi sẽ để cho ḿnh đói thật là đói và đến gặp người ấy. Thêm nữa, khi ăn cùng với người bạn thích món nào cũng luôn luôn ngon cả! Đối với tôi, tôi thích những món tôi ăn sau khi trược ván. Vào những lúc như thế, tôi thật sự không quan tâm những món ăn thêm, nhưng tôi rất thèm cơm trắng. Miso vị thịt và miso vị của đồ nhân trong Onigiri (cơm nắm) luôn làm tôi vui sướng. Cùng với bạn bè, gần biển nơi mà tôi yêu thích, ăn bữa ăn. Điều này, đối với tôi, là thời gian cực ḱ “delicious”
[Me in an Afro] (tôi trong kiểu tóc quăn^^)
[Only Registered Users Can See Links]
Aloha♪Yamshita đây~Tóc quăn đấy~Đây là tóc thật của tôi~Nói dối đấy~Đó là kiểu tóc quăn là tôi đă để trong [Fever to Future]. Thật tốt khi vứa làm việc vừa tận hưởng niềm vui ne~Yes..bay;;;
pikajin
06-18-2007, 09:21 AM
Seventeen_vol 10
Theme: Christmas
Khi tôi bước vào 1 cửa tiệm tiện lợi, bài hát giáng sinh của Mariah Carey cất lên . Chợt nhận ra, ḿnh nghe nhạc giáng sinh thường hơn khi đi bộ trên đường. Nhưng, tôi không có bài hát giáng sinh nào trong cái IPOD mà tôi luôn mang theo bên ḿnh. Cho dù đêm giáng sinh gần kề, tôi cũng không hề nghe những bản nhạc ấy. Có lẽ bởi v́ tôi chưa bao giờ quan tâm nh́u đến lễ giáng sinh. Khi có câu hỏi “Kỉ niệm đáng nhớ nhất của anh vể lễ giáng sinh?” trong những cuộc phỏng vấn, tôi chợt nghĩ “Oh, đă đến thời gian ấy trong năm rồi.”
Thỉnh thoảng, có nhiều người gọi ngáy 23/12 là “Eve Eve” hay ngày trước đó là “Eve Eve Eve.” Lúc tôi học trung học, có ai đó đă nói rằng “Chúng ta nhất định sẽ gặp nhau vào ngày Eve Eve Eve Eve Eve!” Đó là cái ǵ vậy? Là ngày 20/12! Oh, vậy ngày hôm nay là ǵ? Eve Eve Eve Eve Eve Eve…….Hăy thôi đừng nói quá nhiều Eve Eve như thế chứ! (cười)
Tôi đă từng tin Santa’s hiện hữu cho đến khoảng nam7 thứ 2 và 3 của tiểu học. Món quà mà tôi đă nhận đượctừ Santa chỉ toàn game và game….tất cả đều là game. Tôi luôn nói với mẹ rằng “Hăy nói với Santa dùm con là con thích cái này” và bảo mẹ nói với ông ấy. tôi nghĩ đă có 1 lần tôi viết cho Santa 1 bức thư và để đó cho ông ấy. nhưng 1 năm nọ, tôi đă nhận được món quà hoàn toàn khác với những ǵ mà tôi đă xin. Tôi đă hỏi xin 1 game nhưng 1 bộ làm tính nhân đă ở đó! Có ai biết chúng ko? Không phải là đồ chơi, đó là 1 dụng cụ dạy học, nhưng khi nhấn [2x2], câu trả lời là [4!] xuất hiện nổi lên. Xét cho cùng thứ đó chắc là dành cho lớp 2, khi đó là khoảng thời gian phải học tính nhân. Tất nhiên tôi đă rất thất vọng bởi v́ thứ tôi muốn là game. Sau đó, tôi bắt đầu nghĩ rằng “Chẳng lẽ Santa thật sự ko tồn tại?”
Tôi có 1 buổi diễn tập cho concert vào lễ giáng sinh 2 năm trước, và năm ngoái có lẽ tôi cũng đă phài làm việc. và giáng sinh năm nay chắc tôi cũng có công việc. Sau khi tôi vào Jimusho giáng sinh nào tôi cũng phải làm việc. Có thể đó là lư do tôi mất đi những cảm giác đặc biệt. Có 1 năm mà năm đó trực tiếp [Music Station], tôi đă ở bên cạnh các thành viên của NewS. Có 1 ai đó nói rằng “Khi hôm nay là giáng sinh th́ chúng ta phải ăn gà!”, và chúng tôi nói với người quản lư và cô ấy đến cửa hàng thức ăn nhanh, mua vế cho chúng tôi. Chúng tôi ăn cùng với nhau sau hậu trường. người quản lư của chúng tôi có lẽ đă rất vất vả v́ cửa hàng chật cúng người. Nhưng chúng tôi đă rất vui. Trao đổi quà giữa các thành viên và ăn gà với nhau, những việc đó ko hẳn chỉ là b́nh thường . Well, đó là giữa con trai với nhau, v́ thế có 1 thứ ǵ đó khó tả ^^.
Tôi không cần lắm 1 ngày nghỉ vào lễ giáng sinh. Với tôi điều đó ko quan trọng. Hơn thế, tôi thích năm mới. Bởi v́ tôi là người Nhật. tôi cảm thấy đến năm mới, sau 1 năm bận rộn, tôi có thể hưởng thụ năm mới một cách b́nh thản, có lẽ cảm giác của tôi trầm tĩnh lại. Trong Osechi (món đặc biệt dành cho năm mới. Xem h́nh phía dưới), tôi thích Datemaki (giống như omelet ngọt cuộn.). Những thứ đó ko bao giờ thay đổi .
Bạn có thể nh́n thấy những cây thông từ xe hơi, khi đi đến nơi khác. Tôi ngắm chúng, nghĩ rằng, thật đẹp. Ở Tokyo, tôi thích cây thông màu xanh dương ở Roppongi Hills. Cách đâu rất lâu, chúng tôi cũng đă trang trí cây, nhưng gần đây chúng tôi đă không làm việc ấy nữa. Nếu tôi là nhà sản xuất, tôi muốn làm cho chúng giá cả ko quá cao, nhưng là cây thông trưởng thành. Tôi muốn sử dụng LED mới nhất (Light Emitting Diode_Đèn Điốt toả hương><)! Sau đó, thật tuyệt khi có thêm màu sắc trong kỉ niệm giáng sinh. Có thể sẽ có 1 cặp t́nh nhân tản bộ dưới nó. Với sự nhộn nhịp của lễ giáng sinh, số lượng các cặp t́nh nhân là rất nhiều. Trong số các bạn của tôi, có người bắt chước diễn viên hài Tamuken và nói “tất cả hăy hạnh phúc một lần rồi chết! (cười)” khi họ thấy những cặp đang yêu.
Thành thật mà nói, tôi không quan tâm đến chuyện t́nh yêu của người khác. Tôi không có hứng thú! Việc ai hẹn ḥ với ai hoàn toàn không ảnh hưởng ǵ đến tôi. Tôi nghĩ, cóǵ xảy ra không nếu tôi biết điều đó? Thay vào đó, quan trọng hơn là bạn sống có hạnh phúc ko? Đó là lư do tại sao cho dù suốt thời gian này trên phố tràn ngập nhiều cặp đôi, nó chắng ảnh hưởng ǵ và tôi cũng chẳng ghen tỵ v́ điều đó
Tôi biết lễ giáng sinh là sự kiện quan trọng đối với con gái. V́ thế, tôi cũng muốn làm điều ǵ đó cho cô gái mà tôi thích. Không chỉ riêng lễ giáng sinh, bất kỳ sự kiện nào cùng trải qua với người tôi yêu đều làm tôi cảm thấy rất vui. Thật tuyệt khi mọi người cùng ch́m trong cùng 1 bầu không khí và họ cùng cảm thấy hạnh phúc. Khi có nhiều người tụ tập với nhau, tôi không giỏi về việc nhận lănh trách nhiệm. Nhưng tôi sẽ cố hết sức làm mọi việc thật tốt khi chỉ có 2 chúng tôi.Tôi muốn làm điều ǵ đó thật lăng mạn. Ví dụ như 1 bữa tối đắt tiền, hay có lẽ đặt trước cả 1 dăy pḥng (cười) Đó là mong muốn của người con trai là làm cho con gái hạnh phúc right?. Khi người ấy đến trong bộ dạng thật đẹp, tôi sẽ có tinh thần chiến đấu ( ư Pi là cảm thấy hưng phấn ^^ gần gấn giống zậy).
Nhưng ví dụ, nếu người con gái tôi thích, không biết rằng tôi ko thích kem mềm và làm cho tôi 1 ổ bánh giáng sinh với thật nhiều kem mềm, tôi sẽ nghĩ, “chỉ cần ăn 1 miếng” và cố gắng ăn nó!......... đó là điều tôi sẽ làm cho cô ấy suy nghĩ nhưng tôi sẽ không bao giờ ăn nó. “anh ko thể ăn được kem mềm. Em đem đến thứ mà anh ko thể ăn được,” là những ǵ tôi sẽ nói và cười, nhưng có lẽ tôi sẽ nói thẳng ra. Nhưng tôi rất vui v́ “Em đă làm bánh này cho anh” cái cảm xúc ấy .nhưng những điều ko thể là ko thể. Thật sự, anh rất xin lỗi!
Trong tương lai, nếu tôi kết hon và có con, tôi nhất định sẽ làm những điều thật lăng mạn cho cô ấy. Như, 1 ngày trước lễ giáng sinh,khi những đứa trẻ đều đă ngủ, im lặng đem cái cậy thông đă trang trí vào nhà. Và sau đó cả nhà cùng quây quần bên nhau ăn tiệc giáng sinh. Lúc ấy, tôi sẽ nhờ một người bạn của ḿnh với thân h́nh mập mạp, gắn râu giả vào và vào vai Santa. H́nh ảnh Santa trong tôi luôn là một người có thân h́nh chắc nịch. Ng̣ai ra, cho bọn trẻ biết rằng “Santa-san không phải là cha của các con.” Tôi không cảm thấy ngượng ngùng khi làm những việc ấy. Tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ. Sau cùng tôi muốn nh́n thấy khuôn mặt đang mỉm cười hạnh phúc ví bất ngờ của mọi người.
[Only Registered Users Can See Links]
[Only Registered Users Can See Links]
[Only Registered Users Can See Links]
akachan
06-26-2007, 01:52 PM
hêện nay ka chưa t́m được vol 11, post sẵn 1 bài giành chỗ ^^ cheryl post vol 12 và 13 đi nhé
Cheryl Q
06-28-2007, 04:55 AM
Sozy mọi người v́ hôm nay mới post bài. Trước khi đi chơi Cheryl đă định sẽ post lun, thế mà bị mất điện mới đau ḷng chứ. -----> đi chơi không thấy vui vẻ và thoải mái cho lắm ..oe.oe..
Volume 12 : Phong cách
( ḿnh muốn dịch là phong cách sống, nhưng thấy dịch thế th́ chỉ chính xác 1 phần nên thôi )
Sáng nay, khi thức giấc, tôi đă ăn vài cái bánh bằng bột ngô cán mỏng và ngay lập tức quyết định xem sẽ mặc bộ quần áo nào ngày hôm nay . Tôi chọn cho ḿnh 1 bộ gồm có quần jeans , 1 cái áo gi lê bên trong và một áo vét bên ngoài .Rồi mở toang cửa bước ra ngoài sau khi đă xỏ chân vào đôi giày ống. Thường th́ những việc như thế chiếm của tôi khoảng 30 phút . THỉnh thoảng, tôi có thể ngay tức khắc biết ḿnh nên mặc ǵ vào ngày hôm nay ( như Kurosaki vậy ) và cũng thỉnh thoảng , những quyết định không tới nhanh đến thế . Những lúc như vậy là bởi tnhững ư nghĩ kiểu như : “ Ḿnh muốn mặc cái áo vest kia, nhưng ḿnh đă trót mặc vào người cái quần jeans này rồi , mà chúng trông lại hoàn toàn không hề hợp nhau”. Và thế là tôi sẽ chỉnh sửa lại 1 vài chi tiết . Việc tôi không bao giờ quên làm trước khi đi ngủ là đánh răng . Dạo này, tôi hay tắm vào buổi tối bởi tôi rời khỏi nhà gần như ngay sau khi tôi thức dậy . Gần đây, tôi chọn quần áo cho mình phụ thuộc vào hình dáng của mình (on the look of the silhouette) . Tôi khoái mặc quần hơi chật một chút và hiếm khi mặc quần rộng thùng thình. Và với chiếc quần vừa vặn với mình, tôi sẽ mặc kèm theo 1 cái áo vest phù hợp.
Có hôm , tôi nhìn thấy bộ quần áo rất vừa mắt nhưng nó lại khá đắt nên tôi rời khỏi của hàng đó ngay lập tức . Sau đó, tôi đi tới một của hàng khác và họ có 1 bộ y hệt ( với giá y hệt ) . Tôi liền nghĩ : “ Đây đúng là định mệnh” và mua chúng luôn.
Ở trường đại học tôi có thể mặc quần áo thông thường nhưng hồi còn học cấp 3 thì hầu như tất cả chúng ta đều phải mặc đồng phục phải không ? Theo quy định thì không cho phép được cởi ra gdù chỉ là 1 cái cúc, nhưng tôi hay cởi tới 2 cái . Và sau đó, nếu mà có giáo viên đi tới, tôi sẽ rất nhanh chóng đóng ngay bọn cúc áo lại. Với quần, tôi …………… . ( wore it regularly around the hips )…………………………………….và khi những giáo viên bắt được tôi, tôi hay tạo ra vài lí do như là “ Chân của em thật ra thì rất chi là ngắn” (cười) . Đó là lí do vì sao, nếu không có ǵ bất kính, tôi nghĩ sẽ khá hay nếu bạn mặc đồng phục với 1 chút cá tính riêng . Với cả boys và girls đều vậy .
Khi tôi đi ăn bên ngoài cùng mấy người bạn, tôi sẽ trả nếu tôi có tiền mà bạn tôi sẽ trả nếu anh ta mang theo tiền . Khi tôi đi với các bậc đàn anh, tôi thường hay hỏi “Tổng cộng là bao nhiêu?” Nhưng hầu như cuối cùng thì họ trả cho tôi .
Nó khác với khi tôi đi cùng cả một nhóm đông đúc, nhưng chưa bao giờ tôi để cho 1 cô gái phải trả tiền . Mẹ đã dạy từ lúc tôi còn học trong trường cấp 2 . “ Nếu đi ăn với 1 cô gái, con sẽ trả tiền cho cô ấy, được không?” “ Vâng, con hiểu”. Bắt đầu từ khi đó, tôi luôn luôn theo làm đúng nguyên tắc ấy..
Khi công việc trở nên bận rộn, có rất nhiều lần tôi đă ăn bữa cơm của mình trong phút giải lao của công việc . Tuy vậy, kể cả khi thời gian không có nhiều, tôi vẫn không hề muốn phải ăn trong lúc đi từ nơi này tới nơi khác. Nó sẽ chẳng tổn hại lắm nếu chỉ là ăn một miếng sanwich nhỏ . Nhưng nếu có thể, tôi muốn được ngồi ăn ở bàn sau khi đã làm xong việc.
Tôi không muốn ăn một cách vội vã do thời gian đã kín mít. Tôi sẽ chờ tới lúc mọi việc đã hoàn thành dù có hơi đói một chút . Bởi nếu ăn quá nhanh, chắc chắn bữa ăn sẽ chẳng ngon một tí nào.
Với tôi, có 1 thứ tôi chắc chắn phải có trên đời đó là những người bạn. Khi bạn buồn bã hay thất vọng, thì 1 cuộc nói chuyện qua điện thoại với 1 người bạn là rất cần thiết phải không? Lúc mà tôi chán nản, tôi hay gửi một cái mail với nội dung: “ Tôi đang rất đau buồn vào lúc này. Động viên tôi đi nào !” và thường sẽ là 1 bình luận hư hỏng được gửi lại ( a perverted remark ) ( cười ). Nó phụ thuộc vào việc tôi chán nản tới mức nào , nhưng nếu tôi có thể cười lúc ấy ( lúc mà cái lời bình luận kia được send lại ấy ), thì tôi sẽ thấy khá hơn nhiều. Đấy là tình bạn giữa những người đàn ông.
Khi tôi ở Kyoto một mình để quay phim Byakkotai, nói chuyện qua điện thoại với bạn bè giải thoát tôi khỏi sự cô đơn và nó khiến tôi cảm nhận rằng những người bạn thật là đáng ngạc nhiên . Khoảng cách đă khiến tôi thêm biết ơn sự tồn tại của họ. Ngược lại, nếu bạn của tôi gọi tới và nói “ Tôi đang rất đau khổ , tôi muốn nói chuyện quá ” th́ dù đang mỏi mệt và bận bịu với công việc, tôi cũng sẽ dành thời gian cho họ. Nếu lúc ấy tôi cũng đang buồn rầu, tôi sẽ nói :”Thực sự, tôi cũng đang giống bạn đây. Chúng ta cùng xử lí cái tình trạng này thế nào nhỉ ? ” Nếu ngày hôm sau có 1 cảnh quay rất rất khó nhọc và vất vả, thì sẽ là :” Tôi rất xin lỗi nhưng tôi không thể gọi điện thoại lâu được . Vì ngày mai tôi có một vài cảnh quay vô cùng quan trọng, sau khi quay xong, tôi sẽ gọi lại ngay lập tức”. Bạn bè của tôi luôn hiểu và tình bạn của chúng tôi chẳng bao giờ bị sứt mẻ vì những chuyện như vậy . Tôi luôn luôn cảm thấy tôi muốn là chỗ dựa tinh thần cho bạn của tôi nhiều như họ đã giúp tôi vậy .
Còn hơn 1 năm nữa là tôi sẽ tốt nghiệp Đại học. Tôi dứt khoát sẽ tốt nghiệp vào lúc đó . Thành thực mà nói, có rất nhiều lúc tôi đã nghĩ “Mình bỏ cuộc bây giờ có được không ?” Nhưng lí do tai sao tôi vẫn tiếp tục là vì tôi không hề muốn đánh mất bản thân mình. Một khi tôi đã bắt đầu, tôi muốn đạt được tới đích, tới những mục tiêu đă đề ra . Nếu điều đó là hoàn toàn có thể, tôi sẽ không từ bỏ . Nếu tôi trốn chạy khỏi cái đích đó, tôi không thể tự cảm thấy hài lòng về mình. Và mọi việc đang phát triển khá thuận lợi, cùng với sự nghiệp của tôi , phải không? Hồi tôi còn học ở trường cấp 3, mọi việc khó khăn hơn nhiều. Khi tôi học cùng bạn tôi, thỉnh thoảng họ chuồn đi chơi hoặc ngồi chơi game giữa giờ tự học, nhưng tôi vẫn tiếp tục học tiếp và nghĩ “ Tôi dứt khoát sẽ thuộc chỗ kiến thức này chứ không phải đên tận ngày mai. . Thật khó mà chịu nổi khi không thể được chúng”. Nói cách khác, tôi không cảm thấy khi mọi việc c̣n dở dang Tôi có thể chơi game sau khi học xong. Đôi khi, một vài ý nghĩ chợt tới như là “ Chỉ cần đạt được nhiều nhiều điểm là ổn rồi ” . Nhưng một khi tôi đã học cho bài kiểm tra, tôi luôn đòi hỏi mình học để đạt tới 100 điểm . Tôi không bao giờ nghĩ “ Làm việc tiếp bây giờ cũng chẳng khá hơn nữa được”
Tôi sẽ quẳng tất cả năng lượng của mình vào cả học hành và công việc, bởi tôi không muốn có bất cứ hối tiếc nào cả . Hầu như chắc chắn, tôi đã tạo dựng được 1 kinh nghiệm tốt cho mình từ quá khứ, khi tôi luôn nghĩ “ Mình nên làm việc này thêm chút nữa “ và hành động theo suy nghĩ ấy .
Nếu tôi có thể sử dụng toàn bộ khả năng của mình , thì dù khi nhận được kết quả không được tốt lắm , tôi vẫn có thể cảm thấy hài lòng. Khá căng thẳng khi mà liên tục sử dụng toàn bộ khả năng của mình. Thật ra, có những ngày tôi chỉ có thể sử dụng 80% . Khi tôi cảm thấy rằng hôm nay, tôi đã không làm hết sức , tôi thấy cáu tiết với bản thân . Tôi nghĩ mọi thứ cũng tương tự với bất cứ nghề nhiệp nào . Có thể có những người chỉ đặt 50% sức mạnh của mình cho công việc và họ thấy chẳng sao cả chừng nào những người khác vẫn tưởng là họ đang làm việc hết sức . Nhưng tôi không thích vậy chút nào. Bởi tôi ghét việc đánh mất bản thân mình, và tôi cũng không muốn lừa dối chính tôi. Là người thì cuối cùng ai cũng sẽ phải chết . Khi đó, bạn sẽ muốn làm tất cả những gì trong khả năng của bạn . Khi tôi chết, tôi muốn nhìn lại cả cuộc đời mình và thầm nghĩ “ Làm tốt lắm, Pi ! Ḿnh muốn được sinh ra một lần nữa để lại được sống như đã từng sống”
Năm 2007 sẽ tốt đẹp hơn năm trước . Cứ sang 1 năm mới, tôi luôn muốn làm nó tuyệt hơn năm vừa rồi và tôi không ngừng tự nhủ : “ Năm nay sẽ là năm tuyệt vời nhât” . Một cảnh quay gần đây ( trong Byakkotai ) tôi đã diễn trong trời mưa dầm dề, và việc phải chiến đấu chống lại cái lạnh là khó khăn bậc nhất. Nhưng v́ nó khó khăn, nên nó cũng sẽ là 1 kỉ niệm rất đáng nhớ . Những thử thách xuất hiện để phải bị chúng ta vượt qua ! Đấy chính là ý nghĩa của chúng . Và đó cũng là cách tôi trở nên lớn hơn từng bước một, vì vậy hãy ủng hộ tôi .
Vươn thẳng lên nào !
[Only Registered Users Can See Links]
Tôi muốn vươn cao thẳng và mạnh mẽ dù ở bất cứ đâu như cây tre này . Bức ảnh này được chụp khi tôi đang nghĩ về điều đó.
Byakkotai sẽ sớm được phát sóng . Mong rằng mọi người đều xem !
Cheryl Q
06-28-2007, 04:56 AM
Vol 13 : Những bức thư
"Những cảm xúc của bạn có thể truyền tải được nhiều hơn khi mà ngoài sôcôla Valentine, bạn gửi kèm với 1 bức thư" . Yamapi đã nói như thế . KHi P hạnh phúc với hàng núi thư của fans mà anh ấy nhận được, anh bắt đầu nói về những bức thư.
Gửi mail hay gọi điện thoại thì đều hữu dụng, nhưng có những thứ qua thư lại nói được nhiều điều hơn bởi nó là viết tay.KHi tôi ở Kyoto cho việc quay phim Byakkotai, tôi đã nhận được rất nhiều thư của fan ở studio.Tôi đã đọc tất cả những thư mà tôi nhận được lúc ở trong phòng thay đồ. Tôi thật sự hạnh phúc với 1 bức viết thế này:" Cả gia đình tôi đều rất yêu bạn" hay là 1 bức khác có nói " Chúng tôi đã thu lại toàn bộ những show trên TV mà có Yamashita- kun trong đó, và thường xem đi xem lại những video ấy " , tôi đă rất vui khi tưởng tượng ra
cả bố mẹ và con cái cùng xem với nhau. Những bức thư của những cô gái trẻ thường rất sinh động và tôi có thể cảm nhận năng lượng từ những lá thư ấy . Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải tìm cách làm thư của mình nổi bật lên, bởi tôi sẽ đọc tất cả chúng. Nếu thư gửi tới tôi, tôi sẽ luôn xem kĩ . Tôi đã đọc rất nhiều thư của fan và tôi đã khá ngạc nhiên khi nhận ra " Tôi là một phần trong cuộc sống của những người yêu mến và hâm mộ tôi". Tôi chưa bao giờ viết một lá thư với tư cách là 1 fan hâm mộ cho một ai đó v́ vậy cảm giác ấy chưa từng trải qua trong tôi. Đó là lí do v́ sao, bây giờ tôi đang nghĩ rằng :" Tôi muốn biết nhiều hơn về những người hâm mộ ḿnh " ," Những người đang ủng hộ tôi, họ như thế nào ?" .
Có một người mẹ độc thân đă viết thư cho tôi . Trogn bức thư ấy đă viết rằng " Có rất nhiều lần khi mà mọi việc bắt đầu trở nên vô cùng khó khăn nhưng tôi vẫn quyết tâm làm việc thật chăm chỉ để nuôi dạy các con của ḿnh để chúng được như Yamashita- kun ." Tôi thấy rất hănh diện v́
cô ấy đă đặt tôi là h́nh mẫu để nuôi dạy các con của ḿnh . Cũng chính vào lúc đó, tôi nhận ra sự quan trọng của công việc mà ḿnh đang làm bây giờ, và tôi thật sự thấy tự hào về điều đó .
Ngay sau khi trở thành 1 Jr. tôi nhận được lá thư hâm mộ đầu tiên dành cho ḿnh . Tôi nhận được nó ngay khi vừa bước chân vào công ty, khi mà chưa kịp có cảm giác ghen tị với các đàn anh đi trước ḿnh . Trước cả khi tôi được xuất hiện trên tạp chí nữa , và tôi nhận được nó ở early stage. Vài ngày sau đó, tôi nhận được thêm 1 bức nữa ở gần Đài truyền h́nh Asahi. Những bức thư viết tay của fan không phải là thứ mà lúc nào bạn cũng được nhận, phải không? Và không chỉ thế, người gửi bức thư ấy cho tôi là một nữ sinh ở trường trung học ! Với tôi, một học sinh tiểu học lúc đó th́ một học sinh đang học trung học có thể coi là 1 người trưởng thành . Tôi đă rất ngạc nhiên, và tôi cũng hơi bị kích thích :D " Một nữ sinh trugn học gửi thư cho tôi ?" Tôi đă hạnh phúc và sung sướng về bức thư đó đến mức tôi đọc đi đọc lại nó khá nhiều lần .Đến khi tôi bắt đầu xuất hiện trên các tạp chí và Tivi, số lượng thư mà fan gửi tới bắt đầu tăng . Sau đó, chúng tôi có thể nhận thư một cách trực tiếp từ fans, và bắt đầu từ năm thứ 3 cấp 2 tới năm thứ 2 của cấp 3
tôi đă để một túi giấy to vừa vặn cho rất nhiều thư ở trong .Tôi đă về trên chuyến tàu chở cái túi ấy. Maji, tôi không đùa đâu, thật đấy!
So với bây giờ, th́ nội dugn của những bức thư mà fan gửi tới có chút thay đổi. Hồi trước, rất nhiều bức cùng có nội dung là" Tôi thích bạn"
nhưng giờ th́ một số không nhỏ cùng tâm sự những điều như " Ngày hôm nay bầu trời sao mà đẹp thế . KHi mà bầu trời đẹp đẽ và đáng yêu thế này trái tim của tôi trở nên trong trẻo hơn ." Có rất nhiều người chú trọng tới từng khoảnh khắc trong cuộc đời, điều đó khiến tôi
hạnh phúc và thầm nghĩ :" Tôi hiểu ! Tôi hiểu" Tôi không rơ lắm về cách để họ cảm nhận được như thế, hay họ đă viết tương ứng
với những đoạn trong Nikki của tôi trên Johnny's web, nhưng chắc chắn là khi mà bạn cảm nhận được " bầu trời thật đẹp" có nghĩa là
trái tim của bạn cũng rất hiểu điều đó. Gần đây, tôi nhận được bưu phầm gửi bằng máy bay từ fans ở nước ngoài. Thỉnh thoảng, có những từ ngữ hoặc ngữ pháp bị dùng sai, nhưng đó không phải là vấn đề lớn. Bởi thực sự, sau tất cả, th́ thứ đọng lại không phải là những từ ngữ, mà là
cảm xúc của người viết được đặt trên trang giấy. KHi tôi nghĩ rằng có thể người viết bức thư đă học tiếng Nhật rất vất vả để viêt cho tôi lá thư này, điều đó làm tôi thấy thật sự xúc động.
Tôi đă nhận được 1 love letter khi tôi c̣n học trong trường tiểu học. Tuy nhiên tôi đă quên mất là lúc đó tôi đang học lớp mấy
Bức thư được gửi trực tiếp tới cho tôi và tôi c̣n nhớ rất rơ cái cảm giác hạnh phúc khi ấy. KHi đó tôi đă nói " Cảm ơn" và không có chuyện ǵ xảy ra sau đó. KHông có điều ǵ dẫn dắt từ bức thư ấy tới 1 t́nh cảm xa hơn. Tôi cũng đă nhận được rất nhiều thư từ các diễn viên nữ mà tôi
đă làm việc cùng với. Tất cả các diễn viên nữ đều có chữ viết rất đẹp. Tôi nhận thấy chúng trông đều rất xinh xắn, và những từ như" vui vẻ"
" hân hoan " hay là HẠNH PHÚC { nhận ra là P rất hay dùng từ hạnh phúc để nói về cảm giác của ḿnh } được viết ra, nhận được chúng
khiến bạn ngập tràn trong sự ấm áp. Tôi luôn muốn được cầm nắm trong tay 1 lá thư quan trọng thay v́ đặt nó trong 1 cái hộp, v́ vậy tôi để nó ở trong ví của ḿnh. ĐÓ là lí do v́ sao quần jeans ở trong pḥng của tôi luôn có những bức thư ở trong ví :) .Nhưng, sự thật là
dù là đó là bức thư từ 1 người mà tôi rất rất thích hay là 1 bức thư từ 1 fan, th́ nội dung của nó, ...tôi không nhớ 1 cách chính xác được. Tôi xin lỗi ! Nhưng sự hạnh phúc mà tôi cảm nhận được từ nó th́ chắc chắn tồn tại trong trái tim tôi.
Hãy nghĩ về điều này nhé, khoảnh khắc mà không có mail ( thư điện tử, tin nhắn qua điện thoại ....) thật là kinh khủng.
Dù rằng bạn muốn gửi 1 lá thư mà bạn đã viết tới một ai đó ngay lập tức, bạn phải đặt nó vào hộp thư và 3 tới 4 ngày sau nó mới tới tay người nhận . Thậm chí nếu bạn viết trên thư là :" Lúc này, bạn đang làm gì vậy?" thì tới khi bạn nhận được câu trả lời, mọi thứ đã thay đổi rồi. Trong trường hợp đó, bạn có lẽ sẽ thay đổi câu trên như sau
" Bạn đang làm gì vào .....{mấy } giờ, ngày {nào đó }..... " và hỏi cho 1 kế hoạch trong tương lai. Nhưng, kể cả khi bạn muốn biết về kể hoạch 1 tuần trước đó, thì cũng cần 1 vài ngày tới khi nhận được câu trả lời. Chà , việc này thật là phức tạp. Tuy nhiên, với tất cả những rắc rối như vậy, khi mà tôi thực sự muốn diễn tả những cảm xúc của mình,
tôi sẽ quyết định rằng mình nên viết một bức thư . Với tôi, 1 lá thư viết tay là thứ mà mình gửi tới cho một người thực sự rất quan trọng với bản thân ḿnh . Những lá thư khiến tôi rất vui và có chút xấu hổ .
{ That’s why I only write to people that’s past that embarrassing feeling - bạn nào hiểu câu này 1 cách chính xác thì vui lòng dịch hộ Cheryl với }. Tôi không bao giờ viết thư trên 1 tờ giấy xù xì thô ráp. Tôi thường xé toạc giấy trong vở để viết thư. Những ai mà đã từng nhìn thấy chữ viết của tôi thì sẽ nhận ra ngay, dù thật sự là chữ của tôi vừa bẩn vừa xấu . Tôi không muốn viết trừ khi không thể khác được. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng :" Cảm xúc của mình có thể được miêu tả sinh động hơn khi viết ra thế này ". Ví dụ như viết về cảm giác biết ơn. Tôi có thể nói về nó ngay lập tức, không chút ngắc ngứ.Tâm trạng của mình có thể được truyền tải qua thư điện tử hoặc điện thoại . Nhưng khi nó được truyền tải bằng nét chữ của riêng cá nhân ai đó, thì nó như có thêm nhiều sức mạnh hơn, và cungx ấm áp hơn nữa. Cũng bởi thế, cách mà nó "lắng đọng" thật lâu trong trái tim bạn cũng thật khác biệt. Vì vậy, những lá thư viết tay thật vô cùng quan trọng, phải không?
[Only Registered Users Can See Links]
Tháp Tokyo
KHi tôi nhìn tháp Tokyo, tôi cảm thấy như mình đang trở thành 1 chàng trai thành phố thực sự. Và khi tôi nhìn bức ảnh nó đứng cao sừng sững, tôi hay nghĩ " Mình sẽ là số 1 !" Maji, có một chút :D
Cheryl Q
07-01-2007, 04:43 PM
Sozy mọi người v́ bài dịch tới hơi chậm. Cai t́nh trạng mất điện liên tục này cũng đang khiến Cheryl phát cáu. v́ vây , "Arigato " tất cả những ai không phiền v́ sự chậm trễ này ..oe.oe..
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Seventeen Magazine Vol. 14
Theme: Arigato
Thank you, xie xie, gracias. Tất cả những từ ấy đều mang nghĩa là " arigato " ( cám ơn ) ở những ngôn ngữ khác nhau.
Bất kể bạn đang đi tới đất nước nào, từ đầu tiên mà bạn hầu như chắc chắn nên nhớ là từ cảm ơn. V́ vậy, với 1 người nước ngoài, từ "arigato" tiếng Nhật cũng phổ biến như sushi hay là Ninja vậy. Thực sự, thậm chí nếu tôi nói " Arigato" với 1 người không biết tiếng Nhật, tôi vẫn cảm thấy những cảm xúc của ḿnh có thể được truyền tải đầy đủ .
Và cũng thế với từ " xin lỗi" , nhưng chắc chắn cảm ơn là 1 từ mà ḿnh có thể nói mà không chút ngắc ngứ, nếu bạn là 1 con người hiện đại. Nhưng khi tôi c̣n là 1 đứa bé, đă có rất nhiều lần khi tôi không có chân thành đủ để nói từ " Arigato" . Ví dụ, khi tôi đang chơi trốn t́m
với bạn, và có thể nói tôi là " IT " { chắc là người bị bịt mắt trong tṛ chơi trốn t́m }1 thời gian khá dài . Bạn của tôi hay nói " Lần sau IT sẽ là tôi ", và cố gắng để thay lượt với tôi, và sự thật là , tôi đă cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng tôi cũng hơi phật ư 1 chút và cuối cùng th́ tôi nói" Không đời nào , bạn sai rồi . Tôi sẽ tự đi t́m được" Trong tim ḿnh, tôi tự nói " Arigato " , nhưng tôi đă quá xấu hổ và
tôi đă thực sự không muốn thế ( cười) . V́ vậy, giống như thế, đă có rất nhiều lần lời cảm ơn đă không được nói ra khi tôi c̣n nhỏ. KHi tôi học đến cấp 3 th́ mọi chuyện có khác hơn, khi ấy tôi đă có thể nói cảm ơn 1 cách chân thành. Nếu có 1 cuộc điện thoại gọi tới cho tôi, tôi thường sẽ nói" Cảm ơn v́ đă gọi ". C̣n bây giờ, tôi nói câu ấy khi tôi gọi lại cho bạn tôi sau khi đă để nhỡ mất cuộc điện thoại của họ.
KHi tôi ăn 1 bữa ăn ở nàh hàng, tôi nói " Gochisousama,” với người ở nhà hàng ấy. Khi trả tiền cho bữa ăn, tôi thường thấy là nó không hẳn là " gochisu" cho lắm . Nhưng "Itadakimasu” và “Gochisousama” là 1 cách biểu lộ sự cảm ơn tới người đă làm ra món ăn . Thực sự, ngày hôm qua tôi đi ăn với 1 người quen và tôi đă trả tiền. Sau đó, người đó nói " Tôi không mang ǵ cả, v́ vậy, thay cho lời cảm ơn, tôi cho bạn cái này" và đưa cho tôi 1 cái hand cream. Đáng ra họ không cần phải làm thế. Có lẽ đó là 1 cách khác để nói "Arigato". Đối với tôi, tôi không cảm thấy
là tôi đă làm ǵ để được cảm ơn như vậy, nhwung tôi nhận ra là lời cảm ơn ấy đă khiến tôi thật hạnh phúc khi có ai đó biểu lộ cảm xúc biết ơn. Hôm nay, khi tôi nh́n vào túi áo jacket, hand cream vẫn c̣n đó, và tôi có 1 chút muốn khoe nó cho mọi người ( cười )
Nếu người mà tôi muốn cảm ơn đang ở gần tôi, tôi sẽ nói ngay lập tức với họ, và nếu họ đang không ở gần tôi, tôi sẽ nói điều đó
bằng cách gọi điện hoặc gửi mail. KHông phải v́ chờ đợi có điều ǵ sẽ xảy ra sau khi thốt ra lời cảm ơn, nhưng chắc là bạn cũng rất thích cái cảm giác ấm áp khi mà ai đó cảm ơn bạn về việc mà bạn không hề nghĩ là ḿnh sẽ được cám ơn ?
Ví dụ thế này, khi bạn đến dự sinh nhật của bạn bè ḿnh, hoặc khi bạn trao tặng 1 món quà. Lúc mà người được tặng biểu lộ sự cảm kích,
tôi nghĩ " Cảm ơn v́ đă đánh giá cao như vậy ". Hoặc như trogn 1 bức thư mà tôi đă nhận được trước đây, trong đó có viết " Cảm ơn người mẹ đă mang đến Yamashita- kun cho cuộc đời này " . Tôi đă hạnh phúc thật sự và nghĩ rằng " Cảm ơn rất nhiều v́ đă nghĩ như thế !!! ". Và cũng chính lúc ấy đă gợi nhắc tôi nhớ về cái mail mà mẹ đă gửi cho tôi nhân dịp sinh nhật năm 20 tuổi.
" Cảm ơn v́ con là con của mẹ " ------------------- Cảm xúc của " Cám ơn v́ mẹ đă sinh ra con " , vẫn ở trong tôi .
Tôi muốn cảm ơn tất cả những cuộc chạm trán mà tôi đă có . KHông có một lần nào tôi cảm thấy hối tiếc cả . Con người tôi tồn tại v́ tất cả những việc đă xảy ra tới tận bây giờ. Cảm giác nhớ ơn là rất quan trọng! Nếu chúng tồn tại, tôi nghĩ mối quan hệ giữa một người trở thành một người khác tốt hơn và ..............( that’s something that shouldn’t be forgotten-------> chỗ này khó hiểu quá ). Đó là lí do v́ sao sẽ thật là tuyệt nếu bạn có thể biểu lộ nó bằng những từ ngữ khi bạn thấy 1 việc ǵ đó là quan trọng.
Nhưng thật ra mà nói, tôi hơi lo lắng về việc những người khác sẽ bắt đầu thấy hơi nhàm tai khi tôi nói quá nhiều về " Arigato" ( cười)
Ngay bây giờ, những người tôi muốn biểu lộ sự biết ơn là gia đ́nh, bạn bè, những người hâm mộ..... Rất là nhiều. Những người bạnluôn luôn giúp đỡ tôi, và chúng tôi đă dùng rất nhiều thời gian cho việc chơi đùa cùng nhau. Em gái tôi đă giúp tôi những việc mà tôi không thể làm. Ví dụ, khi có thứ ǵ đó tôi cần cho công việc và tôi cần nó ngay hôm đó, nhưng tôi lại quá bận, em tôi sẽ ra ngoài và magn nó về cho tôi { chỗ này nghe có vẻ lặt vặt quá :)) }. C̉n với mẹ tôi, " Cám ơn mẹ rất nhiều v́ đă nấu ăn cho con ".
1 cách thành thật th́ tôi không biết từ khi nào tôi có thể nghĩ được như vậy. Nhưng không nghi ngờ ǵ cả, thật là khó khăn khi phải nấu ăn hàng ngày. Mặc dù, tôi thường hay nghĩ " Mẹ vẫn luôn nấu ăn ngon mà" .
Tuy nghe có vẻ đă cũ, nhưng tôi rất biết ơn các fans của ḿnh. Xem chúng tôi trên tivi, mua tạp chí và CD của chúng tôi , đến những buổi buổi diễn và cổ vũ cho chúng tôi. Tôi là con người như tôi bây giờ là nhờ những điều đó. Với tất cả mọi người đang mong chờ sự trở lại của NEWS. " Arigato " bằng tất cả trái tim tôi.
[ Em gái yêu đang nấu ăn ]
Tôi phải làm việc sáng nay và sau đó tôi về nhà ăn trưa. V́ vậy, khi nh́n thấy em gái, tôi đă hỏi nó " Anh đói quá, nấu cái ǵ cho anh ăn nhé"
Và, mọi việc đă xảy ra như thế ! Maji, tuyệt quá phải không? Tôi đă thật cảm kích, và thế là tôi đă chụp bức ảnh này.
[Only Registered Users Can See Links]
Cheryl Q
07-06-2007, 03:43 PM
SEVENTEEN MAGAZINE
Seventeen Magazine Vol. 16
Theme: Mabudachi
{ Bài này chia làm 3 phần :)) . Phần 1 do bạn Mellysa dịch ( do ka cóp được. Phần 2 là vài ḍng comment nhí nha nhí nhảnh của ka , phần 3 là cheryl dịch tiếp ..oe.oe.. )
Mabudachi
Lang thang (có chủ đích) lên blog bạn Mell,
vớ được cái này ^^ đây là một đoạn trong bài phỏng vấn có tựa là Mabudachi (Bạn thân) của Pi. Pi nói về Jin và U-kun.
Tiếc là bạn Mell chỉ dịch đoạn nói về U-kun >.< Khi nào rảnh ka sẽ dụ dỗ bạn ấy dịch hết cái mớ ấy >.<
Đó là một anh chàng to con, có dòng máu lai và thật sự ấn tượng. Khi tôi bước vào Trung học, điều tôi ấn tượng đầu tiên chính là U-kun, một người bạn học cùng trường với tôi. Lần đầu tiên tôi nói chuyện với cậu ấy là vào lúc cả lớp đi leo núi trong tiết học ngoại khoá. Vào buổi sáng, người ta phát cho tôi hai chai sữa và tôi uống ngay lập tức. Thế là trong lúc leo núi, tôi đành phải nhìn mọi người uống sữa để giải khát. Tình cờ tôi nhìn sang U-kun và cậu ấy đã chìa ra một chai sữa cho tôi và nói, “Cậu uống ko ? Tôi còn 1 chai nữa này.” Tôi đồng ý và nói “Cảm ơn”. Đoạn đường trước mặt chúng tôi rất khó đi, nó là đường đèo và đôi khi một vài chỗ có tuyết đóng. U-kun đã đưa tay và giúp tôi vượt qua những đoạn đường khó leo đấy. Lúc ấy tôi chợt nghĩ “Mình nghĩ mình sẽ trở thành bạn của cậu ta”. Sau đợt ngoại khoá đấy, đôi khi chúng tôi có gặp lại nhau và cùng trò chuyện. Một ngày nọ, tôi rủ cậu ta đi hát karaoke và tôi rất ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng U-kun có một giọng hát tuyệt vời. Sau đó, từng chút một, chúng tôi thân thiết với nhau, cùng nhau đi học và ra về. Chúng tôi thích đi học sớm hơn một chút để có thể ăn soba ở soba-ya (tiệm soba) trước khi vào học. Chúng tôi thật sự thân thiết kể từ khi tôi và cậu ấy học chung một lớp. Hồi ấy, bọn tôi có 1 bài kiểm tra quan trọng. Thật là khó khăn cho tôi bởi vì lúc ấy tôi đang đóng phim “Long Love Letter” và có nguy cơ phải thi lại bài thi tiếng Anh đó. Tôi dở môn tiếng Anh lắm nên đành phải chịu thua, tôi đã nói “Tớ không xong rồi, đành phải làm lại bài kiểm tra thôi”. Và U-kun trả lời “Đừng lo, tớ sẽ chỉ cho cậu học. Chừng nào cậu quay phim xong thì đến nhà tớ nhé”. Cuối cùng, đạo diễn cho mọi người nghỉ lúc nửa đêm và tôi đến nhà cậu ấy rất trễ. Tôi học như điên, hầu như thức trắng để học bài cùng với U-kun. Kết quả, thật bất ngờ, 86 điểm !! Tôi nghĩ rằng mình sẽ ko phải thi lại, điều đó làm tôi rất vui nhưng sự thật thì tôi vẫn phải thi lại. Tôi phàn nàn với giáo viên “Thầy nói thầy sẽ không bắt em thi lại nếu như em làm bài này từ 85 điểm trở lên mà.” Và ông ấy trả lời “Thầy quên mất, số ngày có mặt của em ko đủ”. Vậy thì tất cả công sức bọn tôi đã bỏ ra tan thành mây khói. Nhưng rồi tôi lại bất ngờ khi nghe thầy giáo nói tiếp “Tuy nhiên, tôi sẽ bỏ qua trường hợp của em vì có người đã nói giúp cho em rồi”. Cậu ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều vậy mà tôi chẳng làm gì được cho U-kun. Khi tôi nói cho cậu ấy nghe điều đó, cậu ấy làm tôi bất ngờ và sung sướng. Cậu ấy nói cậu ấy đã được đáp trả bằng những khoảng thời gian rất vui vẻ khi ở bên cạnh tôi rồi ^^
Translated by Mellysa
Cḥi oi seo Pi kawaii thía ń >.< e hèm, không bít Pi và U-kun quen nhau bao lâu rồi nhỉ, theo như Pi nói là khi vào trung học đă ấn tượng với U-kun th́ có lẽ là năm 13 tuổi ^^ và lúc U-kun cùng Pi ôn bài cho kỳ thi th́ đích thị là năm 15 tuổi (đóng Long love letter) nên khoảng thời gian họ quen nhau là từ 13 đến 15 tuổi ^0^
1 mabudachi khác là Jin, tôi biết anh ấy từ hồi học tiểu học . Trong 365 ngày, có lẽ chúng tôi gặp nhau tới 330 ngày . Tất nhiên, điều đó khiến chúng tôi trở nên thân thiết . Trước đó, chúng tôi gây chiến với nhau rất nhiều. Ở nhà của Jin, anh ấy hay đọc Weekly Jump ( tạp chí truyện tranh cho con trai ) khi đang nói chuyện, và điều đó khiến tôi rất bực , v́ vậy tôi đă ném quyển tạp chí đi và đấm cho Jin 1 cái. Từ đó, chúng tôi hay căi cọ, và tôi đă từng nói " Ra ngoài đi!!!!!!!!!" . Thậm chí dù lúc đó tôi đang ở trong nhà của anh ấy ( cười ) . Nhưng cuối cùng th́ chúng tôi cũng giảng ḥa được với nhau . Khi tôi ở cạnh Jin, tôi cảm thấy 1 cảm giác rất chắc chắn . Anh ấy giống như là 1 kiểu của sự tồn tại { khó mà dịch 1 cách đằng tả được cái câu này }
Có 1 ngày U-kun và tôi nói chuyện với nhau trên điện thoại về những người bạn ở trường cấp 3. Khi tôi hỏi U-kun về một người bạn cùng lớp cũ đang làm ǵ và đựoc biết anh ấy đă trở thành cảnh sát hay là 1 người khác lúc trước có thể coi là hơi " bad boy " 1 chút giờ đă là 1 luật gia. Vào lúc nghe thấy vậy, tôi cảm thấy thật tự hào. KHi tôi nghe thấy tin đồn là có người bạn nào đó đă kết hôn hoặc " giờ cô ấy đă là 1 người mẹ " , tôi thấy rất ngạc nhiên và nghĩ " Ḿnh bao nhiêu tuổi rồi nhỉ ? " . Tôi nghĩ là chúng ta nên gọi cho mabudachi của chúng ta ngay lúc này, bất kể lí do ǵ.
Tôi không có ư phân loại những người bạn và nakama, ( đọc bên dưới ) nhưng với tôi, có chút khác biệt giữa hai khái niệm ấy . Nakama là những người sẽ cùng với ḿnh đạt tới những mục đích nhất định trong cuộc đời. Nhưng 1 người bạn th́ sẽ có những dự định khác không trùng với ḿnh , tuy vậy họ là chỗ dựa tinh thần rất tuyệt. Tất cả các thành viên của NEWS đều là nakama. Với 1 nakama, sẽ nảy sinh cảm giác cạnh tranh. Nếu 1 nakama đang làm việc chăm chỉ , tôi sẽ không muốn thua kém về độ chăm chỉ với họ , và liền nghĩ " Ḿnh cũng sẽ làm việc hết sức đây ! " . Với tôi, Nakama và những người bạn đều quan trọng như nhau.
KHi bạn gặp 1 người mà bạn đă không gặp trong 1 thời gian dài, và bạn vẫn có thể là như trước bên cạnh họ, đó là điều mà tôi định nghĩa về 1 người bạn. C̣n nếu bạn cảm thấy mệt mỏi " Ôi, tôi lại phải gặp họ " và bản thân bạn chán nản v́ điều đó. Tôi không muốn thế . Và tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy như vậy về bạn bè ḿnh. Với tôi, mabudachi là 1 người mà dù thời gian có trôi qua bao lâu , hoặc hoàn cảnh của chúng tôi thay đổi , họ vẫn cư xử với tôi như trước { hừm, cái này th́ phải nói thật là, khó lắm P ơi } .
Với họ , tôi không thấy có lí do nào để trở thành những người bạn tồi . Nếu mọi việc trở nên không c̣n thoải mái , ví dụ như là họ có được cô gái mà tôi thích................không , sẽ không hay lắm . Về 1 khía cạnh nào đó, cảm nhận của chúng tôi là khác nhau , và 100% không thể nào lại đi thích bạn gái của bạn ḿnh . Tôi có thể tự tin nói điều đó . Chỉ có 1 thứ tôi muốn yêu cầu với họ.
Hăy tiếp tục làm bạn với tôi nhé!
Hăy cùng nhau làm cuộc đời của chúng ta thêm thú vị và vui vẻ !
Từ "Nakama" thật là khó để dịch sang 1 từ khác chỉ bằng 1 chữ . Nhưng tôi hi vọng tất cả các bạn hiểu .
[Only Registered Users Can See Links]
Các nakama của tôi Oh~ buổi biểu diễn thật là tuyệt!
Vui hết sức .
Bức ảnh cho lần này được chụp gữa giờ giải lao của pḥng chờ . Tego, Koyama, Shige và
sau đây có 1 câu hỏi. Ai là người tóc đen ở đằng sau???? Câu trả lời sẽ có trong bài tới .
Cheryl Q
07-10-2007, 10:18 AM
Buồn quá, không có Vol17, không biết được câu trả lời của vol16 rùi .
Tuy nhiên, P dễ thương quá . ..bay;;;
-------------------------------------------------------------------------------------------------
SEVENTEEN MAGAZINE Vol. 18
Theme: To Act
Vở kịch đầu tiên tôi đóng là trong buổi biểu diễn lúc c̣n ở nhà trẻ. Cả lớp tôi đă cùng diễn “ 7 viên ngọc rồng ”. Tôi đă diễn vai Gohan. Rất nhiều người muốn đóng vai Goku, và tôi đă không may mắn lắm khi oẳn tù t́ . Nhưng rồi cuối cùng, chúng tôi đóng thay phiên nhau , và v́ vậy có 3 người sẽ đóng vai Goku , và 5 người đóng vai Gohan. Thế tức là , chẳng ai được đóng vai Goku trọng vẹn cả !? Cũng chỉ v́ tất cả đều muốn ḿnh là Goku. ( cười )
Bộ phim truyền h́nh đầu tiên mà tôi tham gia sau khi trở thành 1 Jr. là Shounentachi. Khi buổi ghi h́nh bắt đầu, tôi đă rất ngạc nhiên khi nhận ra “ Làm 1 Drama tốn thật nhiều thời gian ! “ . Bạn phải diễn đi diễn lại rất nhiều lần, và thỉnh thoảng có khi sẽ mất cả ngày chỉ cho vài phút ghi h́nh của 1 cảnh . Tôi t́m thấy niềm vui trong diễn xuất ngay từ lúc ban đầu. Bởi tôi bước vào Johnny’s v́ tôi muốn làm diễn viên . Khi tôi biết được ḿnh đă được chọn đóng trong bộ phim truyền h́nh Ikebukuro West Gate Park, tôi đă thấy ḿnh tràn trề năng lượng và thầm nghĩ ” Hay quá , ḿnh sắp sửa được làm việc hết sức đây” . Tôi luôn cố gắng hết ḿnh khi diễn . Trong thời ḱ ghi h́nh, tôi không dành nhiều thời gian để nghĩ về bản thân ḿnh. Lúc mà mọi việc đă xong, khi nh́n lại, tôi chợt nhận ra “ Thật là quăng thời gian vui vẻ “ . Những vai diễn luôn khiến tôi tràn đầy cảm hứng. CHỉ có quăng thời gian quay Byakkotai, thời tiết thật khắc nghiệt đă làm tôi không thể cảm thấy thích thú hoàn toàn với vai diễn .
Trời rất lạnh và xám xịt, đường th́ lầy lội , lúc đó thật khó khăn và vất vả. Nhưng khi quá tŕnh quay kết thúc, tôi nhận ra rằng ḿnh đă có được 1 kinh nghiệm thật tuyệt vời . Những kỉ niệm với nó đầy sống động bởi đó đúng là 1 thử thách magn đầy tính kích thích .
Trong tất cả các vai diễn mà tôi đă diễn trong quá khứ th́ tôi thích nhất là vai Akira trong Nobuta Wo Produce. B̀nh thường th́ mức độ căng thẳng của tôi luôn ở mức trung b́nh . Nhưng riêng hồi mà tôi đóng vai Akira, tôi luôn luôn ở trong 1 trạng thái căng thẳng cao độ . V́ tính chất của bản phân công công việc quá dài nên hồi đó hôm nào tôi cũng thấy buồn ngủ. Nhưng tính cách của Akira đă cuốn hút tôi, khiến tôi không thể không thốt lên “Yay” và từ lúc ấy tôi luôn luôn trong 1 sự tập trung rất cao . Điều đó thật là vui . Vào lúc ấy, thậm chí tôi c̣n nghĩ rằng “ Đây là thời ḱ đáng để ăn mừng của ḿnh “ và tâm trạng lạc quan đă luôn tràn ngập trong tâm hồn tôi. Trong bộ phim ấy, tôi đă giữ vững được quan điểm của ḿnh về vai diễn với hội đồng thẩm định và cũng giữ 1 chân trong khâu sản xuất . Và hơn thế, cái cảm giác không hoàn toàn thoát khỏi tính cách của nhân vật ḿnh đă đóng kể cả khi đă rời khỏi studio quả là 1 trải nghiệm mới mẻ. Thật là vui khi được diễn vai Akira, và nếu có cơ hội, tôi muốn được diễn lại vai ấy một lần nữa. Maji . Tôi hầu như chắc chắn về sự vui vẻ nếu có 1 sự tiếp tục của Nobuta ne.
Khi tôi ở trường cấp 3, tôi đă xem 1 bộ phim tên là Keimusho No Naka ở rạp chiếu phim với bạn tôi. Và diễn viên trong phim đó đă để lại cho tôi 1 ấn tượng thật sâu đậm “ Con người này diễn xuất tự nhiên như thật vậy” , đó chính là Yamazaki Tsuomu – san. Thật sự, tôi thậm chí c̣n không biết tên của Yamazaki – san từ trước khi xem phim . Sau đó, ông ấy trở thành diễn viên mà tôi rất ưa thích , bởi thế mà khi được Yamazaki chọn để cùng đóng trong Kurosagi , tôi đă cảm thấy thật sự hạnh phúc .
Trước đó, Yamazaki – san đă từng mời tôi dùng bữa cùng. Ông ấy đă ngồi chéo phía đối diện với tôi trong nhà hàng kiểu Ư. Chỉ thế thôi cugnx đủ để tôi cảm thấy bồn chồn phấn khích, nhưng ngược lại, ông ấy đă tán thưởng và khích lệ tôi rất nhiều. Tôi đă vô cùng hạnh phúc nhá ! Tôi nghĩ ḿnh là kiểu người rất cần có sự động viên của người khác để vững bước hơn, v́ vậy mọi người hăy luôn như thế với tôi nhé. Thường th́ tôi hay tự nghĩ một cách sung sướng thế này “ Yay ! Ḿnh thật là có 1 không hai” . Nhưng khi đối diện với một senpai cỡ bự như Yamazaki- san, tôi lại thấy ngượng ngùng và tự hỏi “ Này, ḿnh có đáng được khen ngợi đến thế không nhỉ ?” . Nhưng tôi không thể căi lại ông ấy để phủ nhận ḿnh, nên tôi chỉ có thể nói “ Cảm ơn ngài rất nhiều ”. Tôi đă quá hạnh phúc và ngại ngùng đến nỗi cuối cùng ,tôi đă không thể nhớ được mùi vị của các món ăn hôm đó như thế nào. ( cười ).
Trong đời sống hàng ngày, tôi không thể tŕnh diễn được ǵ cả. Tôi chẳng thế khiến ḿnh trông thật cool trước 1 cô gái, dù tôi đă rất cố gắng. Sự thật luôn bị lộ ra. Nếu có 1 fan gặp tôi đi trên đường đugns vào lúc tôi đang không cảm thấy thoải mái, tôi không nghĩ ḿnh có thể biểu lộ ra 1 gương mặt tươi cười hạnh phúc. Nhưng tôi sẽ bắt tay ! Mặc dù có lẽ tôi sẽ thể hiện tâm trạng của ḿnh rơ nét đễn nỗi người đó có thể sẽ nghĩ “ Yamapi thực sự trông có vẻ đang buồn bực “ ( cười ) .
Để nhập tâm cho vai diễn, có nghĩa là cần phải giũ sạch con người thật của bạn. Yamazaki- san đă nói với tôi điều đó . Ngay sau đó, tôi liền nghĩ “ ĐÚng lắm “ và hoàn toàn đồng ư . Tôi không thích lắm những vai thật cool, những vai có thể làm bất cứ điều ǵ, được yêm mến bởi tất cả các cô gái và mọi thứ xung quanh th́ hoàn hảo. Những vai diễn khiến bạn có thể cảm nhận được giá trị của con người và vui vẻ với bât kể điều ǵ làm tôi khoái hơn . Tôi cho rằng 1 con người đôi khi hơi ngây ngô 1 chút . Giống như khi ở ngoài đường bạn có thể thật hoàn hảo, song khi về tới nhà th́ bạn lại để cho căn pḥng riêng của ḿnh hết sức bừa bộn lộn xộn. Nó nhắc tôi nhớ tới ………… ……… ( the line at ) tập cuối cùng của Kurosagi ----- [ con người thật là buồn cười ] .
Bây giờ, tôi đang ở giữa quá tŕnh quay Propose Daisakusen. Với 1 bộ phim truyền h́nh nhiều tập, khi băt đầu quay, bạn sẽ nghĩ “ 3 tháng quay th́ thật là dài ”… nhưng khi nh́n về phía trước, nó giống như “ Tôi đang quay cảnh cuối cùng đây ! ”. Thật là 1 cảm giác ḱ cục. Vai mà tôi đang diễn bây giờ, Iwase Ken là 1 người hậu đậu, và có 1 chút đáng thương. Tôi sẽ làm việc chăm chỉ và diễn sao cho con người của anh ấy được thể hiện 1 cách cảm động và lôi cuốn, v́ vậy mong tất cả đều đón xem.
[Only Registered Users Can See Links] ([Only Registered Users Can See Links])
[ Cầu thủ bóng chày]
Đây chính là tôi khi c̣n học tiểu học. Tôi đă ở trong đội bóng chày của trường. Trong bộ phim mới, tôi là cầu thủ bóng chày trong trường cấp 3 .
sumoan
07-11-2007, 03:28 PM
cám ơn cheryl nhiều, đọc cái này mới thấy Yapi de thương làm sao. Cứ tiếp tục nghe, cám ơn nhiều lắm.
Cheryl Q
07-14-2007, 06:49 PM
SEVENTEEN MAGAZINE Vol. 19
Theme: SEXY
Với bản thân tôi, tôi không thể chuyển từ SEXY ( gợi cảm ) sang tiếng Nhật. Tạp chí Gurabia ra hàng tuần c̣n Ecchi hơn sexy. Có sự khác biệt rơ nét giữa Ecchi và sexy. VÍ dụ, tôi nghĩ quần áo mà hở hang th́ là sexy . Tuy nhiên, nếu bạn mặc thêm 1 cái váy ngắn, th́ tôi nghĩ mọi việc sẽ khác đi nhiều đấy . Nếu quá lố, th́ bộ quần áo đó sẽ mang vẻ khêu gợi ( không hay lắm ) , nhưng nếu bạn biết chọn 1 điểm nhấn cho trang phục của ḿnh th́ sẽ khá gợi cảm và quyến rũ . Thực ra mà nói, tôi không muốn cô gái mà tôi thích có cách ăn mặc phô bày lộ liễu.
Hồi học cấp 3, đồng phục ở trường của tôi làm tôi cảm thấy khó thở và cử động nếu như tôi cài đủ tất cả các cúc trên vạt áo, v́ vậy tôi không bao giờ thấy phiền khi nh́n thấy có người cài không đủ cúc áo. Nhưng nếu chẳng cài cái cúc nào hay cài quá ít th́ đúng là có vấn đề. C̣n nếu bạn gái tôi học cùng trường? Tất nhiên là chỉ nên để mở 1 chiếc cúc là chiếc đầu tiên thôi { hic, đo đếm tỉ mỉ kí lưỡng quá } ! Bởi v́ tôi không muốn những cậu con trai khác nh́n quá chăm chú vào. C̣n nếu chỉ đứng trước một ḿnh tôi hả ? Cởi bao nhiêu cúc tùy ư ( cười ) . { hic, đoạn này không thể tin nổi } . Tôi luôn cảm thấy ḿnh muốn giam giữ cô gái mà tôi thích { P, anh thích bao nhiêu người rùi ???????? } V́ cô ấy, tôi sẵn sàng trở thành số 1 hoặc số 2 Nhật bản . Và chắc chắn sẽ không lấy làm phiền nếu như 1 người nào đó khác gọi điện cho tôi vào lúc ấy .
Nếu tôi được hỏi về 1 vẻ đẹp mà tôi ngưỡng mộ, th́ tôi sẽ trả lời đó là vẻ đẹp hoàn toàn tự nhiên ( không trang điểm, gương mặt tươi sáng….) . ĐÚng hơn là nếu thấy ai đó trang điểm quá nhiều, tôi muốn nh́n thấy gương mặt ấy trong gam màu sáng. Và không hiểu sao, mắt tôi hay nh́n xuống đôi chân . Tôi rất thích những ai có 1 h́nh thể duyên dáng , đôi chân đẹp. Hasegawa Kyoko-san, người mà tôi từng đóng chung với trong 1 bộ phim có đôi chân như chân của búp bê Barbie vậy . Và , không đùa đâu nhá , nó tuyệt đẹp. { Chờ đấy, em sẽ lên Google search xem đẹp tới cỡ nào mà anh khen 0 biết xấu hổ như vậy …. Mà h́nh như cô này đóng chung với Takky tới 3 phim phải không ??? } .
Chính v́ vậy mà khi mới gặp, tôi đă quá ngại ngùng đến nỗi không thể nói chuyện với cô ấy ( cười ) . Và ngoài ra, mùi hương từ 1 cô gái cũng có sức hấp dẫn đặc biệt. Dù là đó là nước hoa hay mĩ phẩm, nếu đó là hương thơm tôi chưa từng ngửi thấy bao giờ , nó chắc chắn sẽ lôi cuốn suy nghĩ của tôi “ Mùi hương ǵ thế nhỉ ?” Tiện thể tiết lộ luôn, tôi đă dùng 1 loại nước hoa cô lô nhơ đă 3 năm, nhưng gần đây th́ tôi đă thay đổi sở thích của ḿnh. Bởi v́ tôi vừa biết được có 1 mùi hương sảng khoái và dễ chịu hơn rất nhiều so với loại tôi đă dùng. Nó không có tên, nhăn hiệu { ?????? } v́ vậy nó không dễ tỏa hương nhiều, nhưng mùi của nó như xà pḥng ấy, và nó thơm thật là thơm.
Lần đầu tiên tôi nhận ra sự khác biệt rơ ràng giữa những chàng trai và những cô gái là khi tôi đang học khoảng năm thứ 6 ở trường tiểu học. Tôi nghĩ bài học về sức khỏe và vật lí giáo dục và “ Áo ngực thể thao là ǵ ?” . Thật đúng là 1 phát súng cách mạng ( cười ). Vào lúc ấy, tôi đă cười cợt và trêu đùa xung quanh “ Tại sao tất cả bọn con gái lại đi tới pḥng hoc khác vậy?” , nhưng tôi nghĩ những bài học như thế rất quan trọng, thực sự cần thết. Cơ thể nam giới th́ rắn chắc với nhiều bắp thịt hơn, và cơ thể nữ giới th́ mềm mại v́ nhiều chất béo hơn. Tôi nghĩ đó là sự khác biệt lớn nhất giữa cơ thể của nam và nữ . Nếu có ai đó tự nhiên đâm sầm vào tôi mà họ lại thuộc loại người to xương, tôi sẽ có cảm giác như là :” ĐÚng là 1 vụ va chạm không tồi ! “. Có thể có rất nhiều người đang ăn kiêng, nhưng quá gầy th́ không gợi cảm chút nào . Tôi chẳng thấy thích thú ǵ ở 1 người gày g̣ cả.
Hồi c̣n ở tuổi thiếu niên, tôi không hề cố ư làm cho ḿnh trở nên gày g̣, nhưng khi tôi 20 tuổi, tôi muốn ḿnh trông nam tính hơn, và bắt đầu luyện tập cơ bắp v́ đă là đàn ông th́ phải trông khỏe mạnh { thế mà hôm trước có người kêu P là Pig đấy :)) } . Thay v́ quyết định xem ḿnh nên tập bao nhiêu mỗi ngày, tôi sẽ tập tới khi mệt th́ thôi . Giữa các chuyến đi biểu diễn, tôi tập luyện cùng với Ryo- chan { thế sao P th́ có da có thịt hơn, c̣n Ryo th́ vẫn ốm nhom thế nhỉ ? } . Chúng tôi để đồng hồ đeo tay của Ryo đằng trước mặt, và sau 90s, chúng tôi sẽ hít đất. Và sau 2 ván, chúng tôi tập tổng cộng là 3 phút , vừa tập vừa nghĩ “ Sao mà 90s lâu thế không biết ?” . Và kết quả là, tôi đă không hề thua trong môn vơ vật của Ấn Độ. ! ngày khác, trong 1 bức ảnh trên tạp chí, tôi đă vác Nagasawa Masami-chan, tôi đă sung sướng thầm nghĩ “ Thật là vui v́ ḿnh đă tập luyện thể thao thật siêng năng”.
1 người bạn có lần đă nói với tôi “ Nh́n nghiêng trông cậu khá là sexy đấy “. Điều đó thật là đột ngột, đến mức tôi tự hỏi ḿnh “ Tại sao lại là nh́n nghiêng nhỉ ?” . Tôi có 1 ao ước là tất cả mọi người đều nghĩ tôi thật sexy, nhưng có 1 người bạn thân hay là ai đó mà tôi tin tưởng thấy rằng tôi thật sexy , điều đó làm tôi hạnh phúc. Khi tôi tự hỏi “ Điều ǵ làm cho con người ta trở nên hấp dẫn trước người khác?” dù có sự hấp dẫn giới tính hay pheromone hay không, th́ tôi không cho rằng vẻ bề ngoài là tất cả ,trong trường hợp của tôi.
Sự tốt bụng, và có khả năng bày tỏ suy nghĩ của ḿnh 1 cách sống động trong khi nh́n thẳng vào mắt người khác mới là quan trọng. Đó là lí do v́ sao những người nói và nh́n thẳng vào mắt người khác th́ thật là sexy. Tất nhiên, nó phụ thuộc vào đối tượng nói chuyện, nhưng nếu có 1 người như thế, chắc chắn sẽ khiến trái tim của người khác đập mạnh.
Tôi cho rằng sự gợi cảm , đối với đàn ông th́ là sự tốt bụng và chân thành, c̣n với phụ nữ th́ là cảm xúc ban đầu. Mở cửa cho 1 đó bước vào 1 cửa hàng, hoặc ví dụ như việc tôi thích những bông hoa, và hăy tặng hoa như 1 món quá. Tôi không thấy có ǵ xấu hổ khi mua hoa cả. Nhưng tôi ghét việc phỉa ngồi chờ trong lúc nó được bọc lại. Khi người ta hỏi tôi về màu sắc của dải ruy băng, câu trả luồi sẽ bật ra ngay trogn đầu tôi “ Tất nhiên là màu đỏ rồi “. Nhưng tôi thấy ḿnh cần lịch sự hơn “ Làm ơn lấy cho tôi màu đỏ” và chờ đợi một cách đầy kiên nhẫn ( cười ) . Cugnx như thế, tôi sẽ cư xử với 1 cô gái vô cùng vô cùng tế nhị , nhưng tôi sẽ nói quan điểm của ḿnh rơ ràng và thành thật .
Trong tương lai, khi tôi trở thành 1 ông lăo :)), người mà tôi ngưỡng mộ muốn giống như llà Watanabe Ken-san. Anh ấy có sự hấp dẫn giới tính rất đặc biệt của 1 người trưởng thành , và điều đó thật là sexy. Có những người sở hữu những sự hấp dẫn rất hiếm có . Đó chính là lí do v́ sao họ được ngưỡng mộ . Tuy nhiên, tôi c̣n nghĩ rằng sự hấp dẫn của 1 người đàn ông là ở chỗ họ biết bảo vệ cho cô cái mà họ yêu. ! 1 ngày nào đó, khi 1 người mà tôi muốn che chở và bảo vệ xuất hiện, tôi hi vọng ḿnh sẽ là người đàn ông để cô ấy yên ḷng dựa vào với toàn bộ tin tưởng .
[Only Registered Users Can See Links]
Hoa anh đào, mùa xuân, thật là đáng kinh ngạc.
Ah, đang mùa xuân . Hoa anh đào nở rạng rỡ , đẹp quá đi !! Mặc dù bây giờ đang là tuần lễ vàng . Khi tôi viết bài viết này, đă hoàn toàn sang mùa xuân. Thật sự là rất đẹp, v́ vậy tôi muốn tất cả cùng được nh́n quang cảnh này .!!!!
akachan
07-14-2007, 07:05 PM
P viết những lời này ư? anh mún chứng tỏ ḿnh là 1 bad boy, hay 1 true man, hay chỉ đơn giản là để bán được nh́u báo? sao cũng được, ka thix nó ^^ tuyệt lắm pi >< hasekyo, đúng là 1 cô gái tuyệt vời >< nhưng mà cheryl, cô ấy chỉ đóng với takky trong madonna thôi, đừng lầm thiên thần với ác quỷ fukada kyoko chứ ^"^ c̣n phim mà pi đóng với hasekyo là dragon zâkur đấy. pi, anh thật có khiếu thẩm mĩ ><
Cheryl Q
07-14-2007, 08:04 PM
Ka aaaaaaaaaaaa!!!! Ka phát biểu như thế làm Cheryl đau tim lắm đấy ..hummh:' biết không hả ?
Thiên thần à ? Cheryl xem ảnh rùi, mặt hơi nhọn :)) , gày quá , để xem phim xong thế nào. ( Cầu cho her luôn ở cách xa P cả ngàn dặm ..bay;;; )
Nhưng mà, cheryl thấy chân của Masami mới là đẹp chứ nhỉ , dài , thon và rất thẳng.
Hô hô, ^_________________^ hay là đúng như ka nói -----> câu khách. Mọi người tha hồ mà đoán nhá : chân đẹp : nhắc tới Hasegawa Kyoko , đoạn sau th́ là mang vác Nagasawa Masami, rùi nh́n vào mắt trừng trừng và vẫn tiếp tục nói , he he he , c̣n ai ngoài Horikita Maki nữa .......
mà có khi , người đang tưởng tượng lại là ḿnh >__<
À, suưt quên, cám ơn Pipi v́ đă dịch hộ Cheryl mấy chỗ khó dich jtrong bài
akachan
07-14-2007, 08:10 PM
hasekyo không phải là người đẹp nhất, nhưng chắc chắn là người đẹp. nếu mún bít cô ấy đẹp cỡ nào, hăy xem maddona, trong đó cô mới là cô thật sự, không chỉ đẹp, đóng hay, mà c̣n rất có style ăn mặc, c̣n trong zakura, cô ấy đóng vai 1 bà giáo xấu xí quê mùa, ế chồng ^^*
yên tâm đi, pi không phải là style của hasekyo đâu. và nói thật đừng bùn, pi cũng ko có cửa đâu. cô ấy là nữ nghệ sĩ có thu nhập cao nhất nhật bản năm 2006 đấy
Cheryl Q
07-14-2007, 08:13 PM
yên tâm đi, pi không phải là style của hasekyo đâu. và nói thật đừng bùn, pi cũng ko có cửa đâu. ..............
:)) Nghe câu này sao mà hởi ḷng hởi dạ thế không biết :))
Cheryl Q
07-18-2007, 10:10 PM
SEVENTEEN MAGAZINE Vol.20
Theme: MUSIC
Bây giờ th́, được hát với tôi là 1 niềm vui, và tôi cảm thấy rằng những người đến xem buổi biểu diễn của chúgn tôi cũgn cảm thấy vui vẻ như thế. Mặc dù , người gặt hái được nhiều hạnh phúc nhất ở sau mỗi đêm diễn th́ là chúng tôi.
Khi tôi trở thành 1 Jr. , có rất nhiều cơ hội để được hát trước công chúng. Nhưng tại thời điểm đó, tôi đă không suy nghĩ nhiều về công việc ca hát. Tôi bắt đầu có ư thức hơn về công việc này khi tôi học cấp 3. Tôi đi hát Karaoke với cả mabudachi của tôi và anh ấy đă hát thật là hay. Tôi nói 1 cách thành thật với mabudachi :" Hát hay tuyệt!! " , và sau đó anh ấy dạy tôi phải hát như thế nào . Anh ấy nói :” Khi hát th́ cậu phải mở rộng miệng ra một chút ”, và khi tôi làm theo lời chỉ dẫn ấy, tôi cảm thấy ḿnh bắt đầu hát hay hơn { hic, vậy trogn JE người ta không dạy anh kĩ thuật thanh nhạc sao? } . Tất nhiên là c̣n cần nhiều thay đổi sau đó, nhưng khi bạn tiến bộ trong 1 vài thứ nho nhỏ, mọi việc sẽ có hứng thú với bạn hơn trước nhiều .
Và cũgn vào thời gian ấy, tôi bắt đầu học chơi guitar vào năm thứ nhất của cấp 3, nhờ được anh ấy ( his mabudachi ) chỉ dạy . Tôi rất thích cái cảm giác được nghe những âm thanh phát ra khi tay tôi gảy trên dây đàn, v́ vậy tôi chơi guitar rất thường xuyên, bất cứ khi nào tôi có thời gian rảnh rỗi. Tôi thấy thật sự hạnh phúc khi ḿnh có thể chơi [ the F1 record --- không hiểu là ǵ nữa ], thứ rất khó đối với những người mới bắt đầu. Gần đây, tôi đă bắt đầu tự tạo ra âm nhạc cho riêng ḿnh. Với tôi, đă có rất nhiều lần tôi viết lời trước, hoặc là viết nhạc trước. Hoặc là khi tôi tự nhủ với ḿnh :” Tôi chuẩn bị đi viết 1 bài hát đây “ và sau đó th́ tiến hành cái điều tự nhủ ấy, nhưng cũgn không hiếm khi 1 giai điệu bất chợt nảy ra trong đầu tôi và tôi ghi luôn lại nó bằng di động của ḿnh để không quên đi. Bằgn cách đó, tôi đă sáng tác bài hát đầu tiên là Love song ở trong album Touch ( cũng là album đầu tiên luôn ) của NEWS . Tôi thấy hạnh phúc dâng tràn trong ḷng nếu có thật nhiều người nghe bài hát của tôi và thấy cảm động v́ nó.
TÔi không thể tượng tượng ra cuộc sống nếu thiếu âm nhạc th́ sẽ trở nên thế nào và tôi cũng chẳng hề muốn tưởng tượng ( chắc chắn sẽ là không hay rồi ) . Đó là lí do v́ sao khi tôi đi đến nơi nào đó để làm việc, tôi luôn luôn magn chiếc Ipod bên ḿnh, và thỉnh thoảng thấy buồn cười v́ nhận ra ḿnh đang rên ư ử khe khẽ. Thời điểm vào giữa mùa xuân tạo cảm hứng cho tôi muốn nghe Spitz. Mùa hè ư, tất nhiên là nghe Souther All Stars. Tôi muốn nghe những bản nhạc ấy khi tôi đang lái xe, và không cần biết bao nhiêu thời gian trôi qua, bao nhiêu lần tôi nghe chúgn, tôi vẫn muốn bật những bản nhạc ấy bên tai. Tôi thực sự tôn trọng những người có thể sáng tác ra những thể loại nhạc như vậy. Đặc biệt là, tôi thực sự rất thích Manatsu no Kajitsu. ĐÓ là lí do v́ sao tôi thật sự sung sướng khi Kuwada Keisuke-san sẽ hát bài hát làm nhạc nền cho bộ phim Propose Daisakusen. KHi tôi nghe được tin này từ bộ phận sản xuất, tôi đă hét lên :” Maji !? Yay !! ” . Sáng tác của những người khác khiến tôi muốn nghe thật kĩ lưỡng để học tập , nhưng riêng của Southern, tôi thấy ḿnh chỉ nên đơn giản là tận hưởng bằng tất cả những tinh tế của giác quan và tâm hồn !!
Có rất nhiều lần tôi nói chuyện với 1 số nghệ sĩ trong các show nhạc. 1 lần, tôi đột nhiên gặp Ryo – kun của Orange Range ở 1 cửa hàng. Sau đó, khi chúgn tôi gặp nhau trong 1 show , chúgn tôi đă hỏi thăm lẫn nhau :” Dạo này thế nào ?” . Oh yeah, hôm qua, tôi nhận được mail của Fukuyama Masaharu-san . 1 thời gian trước, tôi xuất hiện trong chương tŕnh radio của Fukuyama- san và lần đó, tôi đă đưa cho ông ây số điện thoại của ḿnh và địa chỉ ḥm thư. Và sau đó, ông ấy đă gửi 1 cái mail cho tôi.
[ Ngay lúc này, tôi đang ở giữa buổi quay của show. Làm việc chăm chỉ cho bộ phim của bạn nhé ---> chắc là trích bức mail đó ]. Tôi đă vô cùgn ngạc nhiên ! Lúc ấy, tôi chỉ mang theo điện thoại, và tôi đă phúc đáp lại cho ông ấy ngay lập tức THật đấy ! . Tôi đă quá vui tới mức khôgn thể kiềm ḿnh mà phải trả lời thư thật nhanh.
1 ngày khác, tôi đi hát karaoke với 2 người bạn . Cả 3 chúgn tôi đă cùng nghĩ :” Đi hát Karaoke thôi ! ” khi chúgn tôi đứng chờ 1 người bạn khác. CHúng tôi khôgn thể dừng lại một khi đă gọi đồ uống và Edamama, và cả 3 chúgn tôi đă ăn hết 4 đĩa Edamame ( cười ) . Với bài hát mà tôi đă sáng tác, nếu có 1 ngừoi bạn mà tôi cảm thấy khá thân thiết yêu cầu tôi :” Hát bài này đi nào !! ”, th́ không có lí do ǵ mà lại từ chối. Nhưng mà tôi không nhảy đâu đấy. Khi hát đă cảm thấy hơi ngượng 1 chút rồi, c̣n thêm cả nhảy nữa th́ ngại không chịu nổi !
Có thể là v́ Daite Senorita ( DS )là bài hát tôi hát một ḿnh, tôi cảm nhận được 1 cách rất mạnh mẽ về “ bài hát của tôi ” với DS ngay từ những câu nhạc đầu tiên, nhưng với những bài hát của NEWS, tôi thực sự nhận ra “ Bài hát đang trở thành bài hát của ḿnh đấy “ khi đang hát chúng trong tour biểu diễn của năm nay. Tôi không thật sự có được cảm giác ấy khi lần đầu tŕnh diễn nó trước công chúng. Nhưng khi hát rất nhiều lần trong các concert , cảm giác bài hát thuộc về bạn tràn ngập cả tâm hồn. Có đôi chút khác biệt với Seishun Amigo. Nó hit { ???? } nhiều đến nỗi gần đây, tôi cảm giác như “ Eh, bài hát ấy là ai hát thế nhỉ ? ”. Tôi đă nghe thấy nó rất rất nhiều lần khi đang đi trên đường, và khi tôi đi trong hành lang của pḥng karaoke, tôi đă nghe thấy một ai đó đang hát nó. Và tôi kiểm tra lại những dữ liệu trên chiếc điều khiển từ xa th́ hầu như lúc nào bài hát ấy cũng được chọn { để hát trong pḥng karaoke ấy } . LÚc này đây, tôi đang nghe lại Seishun Amigo, 1 chút cảm giác là lạ xâm chiếm cảm xúc của tôi.
Bài hát mà tôi thực sự đồng cảm với khi trái tim tôi tan nát là One more time, One more chance, và Mou Koi nante shinai (I won’t fall in love again). Đă có 1 lần khi tôi download lời của chúng về máy điện thoại của ḿnh , tôi đă khóc khi đọc chúng. ( cười ) { vô duyên, đang xúc động cùng anh, tự nhiên chêm chữ “ cười” vào, dở hơi quá }. Với những bài hát mà tôi viết, tôi không có 1 mối liên hệ với cảm giác tự hỏi “ tôi cảm thấy thế nào ? ” khi mà tôi đang viết chúng. Nhưng nếu là bài hát của những người khác, th́ = 1 cách nào rất tự nhiên, những bài hát ấy được tự động liên hệ với những kỉ niệm trong quá khứ. Đă có 1 cảnh như thế trong Propose Daisakusen. Cùng là 1 bài hát, nhưng trong những thời điểm khác nhau , cách mà bạn cảm nhận về nó cũng khác nhau nhiều lắm.. Có thể đó là 1 phần quan trọng khác của
việc cảm nhận và tận hưởng âm nhạc.
[Only Registered Users Can See Links]
Những âm thanh của mùa.
Âm thanh của mùa xuân – Những tiếng lào xào khe khẽ được tạo ra khi mà những cái cây đu đưa trong gió. Âm thanh của mùa hè – Mặt trời tỏa sáng rực rỡ, và tiếng gọi của những con ve cùng với âm thanh của biển cả . Tôi cảm nhận được âm thanh của cac mùa đang thay đổi bằng tai và trái tim của ḿnh. Khoảnh khắc đáng trân trọng ấy, tôi muốn được cảm nhận thấy hàng ngày.
SUưt quên mất. lang thang qua trang này [Only Registered Users Can See Links] thấy bạn ấy t́m ra những bài hát mà P đă đề cập tới trong vol 20 ấy . Cám ơn rất nhiều, đinh cảm ơn trực tiếp nhưng măi mà không đăng kí được .
Link youtube thui, ai quan tâm th́ xem nhá :
Love song - Yamashita Tomohisa ([Only Registered Users Can See Links] D12222683%26moduleid%3D200%26auth%5Ftoken%3Dsessio nless%3A1185242400%3Aembedcontent%3A12222683iurl%3 D[Only Registered Users Can See Links] U0%2Fdefault%2Ejpg)
Manatsu no Kajitsu - Southern All Stars ([Only Registered Users Can See Links] D12222683%26moduleid%3D201%26auth%5Ftoken%3Dsessio nless%3A1185242400%3Aembedcontent%3A12222683iurl%3 D[Only Registered Users Can See Links] D504%2Fdefault%2Ejpg)
One More Time, One More Chance - Yamazaki Masayoshi ([Only Registered Users Can See Links] D12222683%26moduleid%3D202%26auth%5Ftoken%3Dsessio nless%3A1185242400%3Aembedcontent%3A12222683iurl%3 D[Only Registered Users Can See Links] ws%2Fdefault%2Ejpg)
Cheryl Q
07-23-2007, 07:11 PM
SEVENTEEN MAGAZINE Vol.21
THEME: SLEEP
Tối hôm qua, tôi đi ngủ lúc khoảng 2 giờ sáng. Sáng nay, tôi dậy khi đă khoảng 11 giờ 20 phút, à không, khoảng 11 giờ 15 phút. Từ khi c̣n bé, tôi đă là 1 kẻ rất dễ ngủ. Giấc ngủ tới với tôi thật tự nhiên, cứ khi đặt ḿnh xuống giường là tôi ngủ được luôn. Kể cả khi thời gian thật là eo hẹp cho 1 giấc ngủ b́nh thường, th́ tôi vẫn cứ ngủ rất ngon. Nếu ngủ được 8 tiếng 1 ngày th́ là tốt nhất. Đă có vô số lần, giữa những ngày quay phim, tôi chỉ có hai tới ba tiếng 1 ngày để ngủ., v́ vậy nên tôi hoàn toàn thấy thoải mái nếu chỉ có 5 giờ để ngủ trong 1 ngày ! Khi tôi ngủ , tôi luôn nằm ngửa. Ngủ sấp mặt xuống làm tôi thấy khó mà ngủ nổi. C̣n trang phục cho việc ngủ th́ là quần đùi và áo phông, cũng không hiếm khi tôi chẳng mặc ǵ khi đi ngủ cả..
Hồi c̣n bé, tôi đă ngủ trên 1 cái Futon { là cái ǵ vậy ????? , cái phản à ? } . Khi tới nhà một người bạn mà nhà họ có giường để nằm, tôi thấy hơi ghen tị 1 chút.
Tôi chỉ được nằm trên 1 cái giường khi nhà tôi mua 1 cái vào khoảng khi tôi học cấp 2. Tôi không ghét những cái futon, nhưng từ khi nhà tôi có giường, tôi chỉ thích được nằm trên giường thôi. Thông thường, rôi có thể ngủ trên xe ô tô khi có sự thay đổi giữa các địa điểm làm việc , nhưng tôi chỉ có thể ngủ thư giăn thoải mái trên chiếc giường của ḿnh. Tiện thể nói luôn, cỡ giường của tôi là nửa kép { semi- double --> ???? }, và nó được sơn ngoài màu nâu. Thời gian này, khi ngủ tôi đeo cái nút bịt lỗ tai và miếng che mắt mà tôi lấy được từ Koyama { hay là “chôm được” hoặc “ cướp được” nhỉ :)) }. Chỉ trong ṿng 3 s, đầu óc tôi sẽ dần thoát khỏi sự tỉnh táo, và tôi bắt đầu ch́m sâu vào giấc ngủ. Không hiếm lần tôi đă ngủ thiếp đi khi đang nghe nhạc mà chẳng cần đợi đến khi hết 1 bài. Ư thức của tôi sẽ lang thang đâu đó và tôi chẳng thể nghe nhạc tiếp nữa. Cái khoảnh khắc tôi buồn ngủ dần dần và từ từ , mới dễ chịu làm sao.
Điện thoại của người quản lí sẽ gọi chúng tôi dậy khi tôi có công việc. Hoặc là tôi sẽ tự gọi ḿnh dậy bằng cách đặt chương tŕnh báo thức của điện thoại ở chế độ rugn và để nó dưới gối, 1 ngày khác, tôi ngủ và không hề đặt báo thức, Tôi mơ màng trong giấc ngủ cùng ư nghĩ “ Cứ ngủ thôi, chẳng sao đâu, rồi ông quản lí sẽ gọi điện đánh thức ḿnh dậy ”. Hôm đó, chúng tôi phải có mặt lúc 5 giờ 20 phút để quay phim. Khi tôi thức giấc, và xem đồng hồ, đă là 5 giờ 30 phút ! Tôi đă rất cuống và gọi ngay cho người quản lí của ḿnh, nhưng mà không có ai nhận máy.
Tôi gọi đi gọi lại tới lần thứ 3 th́ nghe thấy ông ấy nói : “ Được rồi, tôi tới ngay đây ”. NGười trợ lí của tôi cungx đă ngủ quên nốt . Nhưng tôi đă rất mừng v́ chúng tôi đă không đến nỗi bị trễ giờ. Có 1 lần tôi vừa mới bắt đầu ngủ th́ ông ấy gọi điện tới nhắc lịch cho tôi. Tôi vừa mơ màng vừa trả lời “ Được rồi” tới khi giật ḿnh tỉnh ra th́ đă hơn 30 phút trôi qua. Nhưng tôi vẫn hết sức đúng giờ hôm đó, và tôi đă có thể tự trêu ḿnh v́ việc ấy. Hồi tôi c̣n học tiểu học, tôi có luôn cố ngủ tới phút cuối cùng và rồi phải chạy vội tới trường, nhưng với công việc , tôi có những trách nhiệm v́ vậy tôi không bao giờ có thể để ḿnh bị muộn.
Tôi thường xuyên ngủ khi chuyển từ nơi này sang nơi khác. Tôi để sẵn chăn và 1 vài thứ đồ khác ở trên xe , v́ vậy tôi có thể ngủ như b́nh thường. Nếu có sự gián đoạn hay thay đổi nào đó, ví dụ như là bữa trưa chẳng hạn, tôi sẽ ngủ ở pḥng thay đồ { hic, đoạn này nghe vạ vật quá ..hummh:' } . Nếu giờ nghỉ chỉ có 1 tiếng, th́ tôi sẽ chỉ dùng chúng cho việc ngủ và ngủ liền một mạch . Kể cả đó là thời gian để ăn, th́ tôi vẫn khoái việc ngủ hơn. Nếu cảm thấy đói, tôi có thể chỉ cần ăn vội một chút giữa lúc quay phim. C̣n nếu như là khoảng thời gian đó có thể dành cho việc ngủ hoặc chơi, tôi vẫn sẽ chọn đi ngủ. Ví dụ thế này, nếu công việc kết thúc sớm như là khoảng 3 giờ chiều , tôi sẽ ngủ tới 6 giờ tối. . Và sau đó, tôi sẽ đi chơi. Được chợp mắt một chút sẽ làm cho tôi đi chơi thấy khoan khoái hơn. Thêm vào đó, được ngủ tại nhà ḿnh vào buổi chiều đúng là khoảng thời gian quư giá.
Gần đây, tôi hiếm khi mơ, nhưng tôi thỉnh thoảng có những giấc mơ về công việc . Trong lúc quay 1 bộ phim, th́ trong mơ, tôi cũng thấy ḿnh đang đóng phim. Một ngày khác, như thường lệ, tôi ở trên xe và ngủ thiếp đi . Sau đó, trời bắt đầu mưa nặng hạt, và tôi nghe thấy giọng nói của nhân viên phụ trách :” Bây giờ là 2 tiếng nghỉ giải lao” . Lúc ấy, đang ở rất gần nhà tôi, và tôi liền nghĩ ngay : “ Sung sướng quá, Ḿnh sẽ về nhà ngay lập tức và ngủ tiếp ” . Ngay khi tôi tự nhủ với ḿnh như thế, tôi tỉnh dậy và ……………….. …………………………………………………………………………………... Tôi đang ở nơi nào vậy nhỉ ? Trời thậm chí c̣n không hề mưa nữa. !!!! Tôi đă thực sự sốc khi nghĩ ra là ḿnh đă mơ , và sẽ chẳng có 2 tiếng nghỉ ngơi nào dành cho tôi hết. Nhưng tôi không thể nói ra nỗi thất vọng ấy cho ai . Tôi cảm thấy ḿnh thật trẻ con nếu kể cho mọi người nghe về giấc mơ ấy. Và tôi đành phải tự khuyên ḿnh “ Chấp nhận sự thật thôi ” .
Tôi cũng đă từng ngủ trên tàu. Cũng khá lâu rồi. Hôm đó tôi cảm thấy thật buồn ngủ và tàu đă qua tới 20 trạm mà tôi không hay. Tôi chỉ bị đánh thức dậy nhờ một người nói “ Đây là trạm dừng cuối cùng đấy ” và tôi đă giả vờ “ Tôi biết chứ ”. Tôi đă rất ghét bản thân ḿnh, thầm nghĩ “ Lại thế nữa rồi”……….. Sự thật là, tôi luôn muốn trở về nhà nhanh hết mức có thể { chắc là để ngủ }. Nhưng tôi thường xuyên ngủ rất say trên đường về nhà mất rồi .
Các sơ bắp sẽ không thể phát triển được khi bạn tập luyện ở pḥng tập thể h́nh nếu bạn không có 1 giấc ngủ hợp lí. Không ai có thể sống trên đời mà không ngủ. “ Ăn và ngủ ”, đó là những điều quan trọng nhất !!!!!!!!!!! Tôi đang dự định sẽ về nhà thật sớm hôm nay để ngủ. Đi chơi th́ thật là vui, nhưng cũng sẽ rất đau khổ nếu sáng ngày mai không c̣n chút sức lực nào . Nếu cơ thể của bạn không khỏe mạnh, trái tim của bạn cũng sẽ không thể mạnh khỏe được. Đó là lí do v́ sao giấc ngủ là rất cần thiết .
[ Seishun ]
[Only Registered Users Can See Links]
{ Lần này th́ không có chú thích nào của P cho ảnh cả T_T . Hắn là ai trong bức ảnh ở trên nhỉ ???? }
"Thanh xuân"
H́nh 5 người cùng nhóm trong film ProDai, h́nh chụp cảnh đón ngày mới. Pichan ở chính giữa.
Cheryl Q
07-24-2007, 08:53 AM
SEVENTEEN MAGAZINE Vol 22
THEME: Senpai Kouhai
Người mà tôi đă rất ngưỡng mộ khi xem những biểu diễn của anh ấy ở trên ti vi đă trở thành senpai của tôi khi tôi bước vào Jr. Tính theo số năm học ở trường th́ anh ấy trên tôi 4 năm. Anh ấy đă nói chuyện với tôi rất nhiều khi tôi vừa mới bắt đầu trở thành 1 Jr, và tôi đă rất ngại ngùng khi đó . Tên của anh ấy là Takizawa Hideaki – kun. Đầu tiên, anh ấy gọi tôi là Yamashita, nhưng rồi không lâu sau nó bị trở thành Yamapi và anh ấy luôn luôn để mắt tới trông coi chăm sóc tôi. Tôi không nghĩ ḿnh có thể được như bây giờ nếu không có Takizawa – kun. Hồi đó, Takizawa – kun đă giới thiệu tôi với người phỏng vấn của tạp chí : “ Yamapi rất dễ thương ”, và đó là lí do v́ sao một vài người bắt đầu chú ư tới tôi. Vào lúc ấy, tất cả những ǵ tôi có thể nói là : “Xin lỗi, tôi chưa nghe rơ ! ” . Khi tôi tới chơi nhà anh ấy, anh ấy đă làm món Tarako {cá trứng} cho tôi ăn cùng với ḿ Spaghetti, và cũng chính Takizawa – kun là người đă đưa tôi đi tới nhà hàng Yakiniku (thịt nướng) , một nhà hàng rất đắt vào thời điểm đó. Hồi ấy, Takizawa- kun khoảng 16 hoặc 17 tuổi { em đă hỉu v́ sao giờ anh giàu thế ''mzd'' } . Thậm chí khi tôi ở tuổi ấy, tôi cũng không giống thế {câu này khó hiểu quá, giống về khía cạnh nào ????? ..hummh:' } . Khi tôi chuẩn bị cho buổi biểu diễn, anh ấy đă cho tôi những lời khuyên. Takizawa – kun nói với tôi : “ Người xem sẽ rất hạnh phúc nếu em làm thế này này ”, và tôi đă thực sự nghĩ rằng anh ấy quả thực là 1 senpai đáng ngưỡng mộ. Và cũng thế, khi chúng tôi biểu diễn ở những địa điểm khác nhau trong cũng thời gian, anh ấy đă làm tôi đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Thông thường anh ấy rất tốt bụng, nhưng cũng không hiếm khi anh ấy rầy la tôi . Tôi có thể thành thật ngẫm nghĩ về điều ấy v́ anh ấy chỉ đơn giản nói với tôi : “ Em không thể làm thế này” { Câu này cheryl dịch như vậy có lẽ là sai, nhưng cũng không biết phải dịch thế nào nữa : “ I was able to honestly reflect on it because he simply told me “ You can’t do this” }. Khi CD đầu tiên bị lắng xuống, tôi chỉ thảo luận về nó với duy nhất Takizawa – kun . Anh ấy đă bảo với tôi rằng : “ Trong một nhóm th́ đ̣i hỏi phải có sự giúp đỡ lẫn nhau. Em đang làm ǵ vậy, đẩy từng người ngă xuống hay sao? ” và sao đó anh ấy đi ra, để tôi ngồi lại tự suy nghĩ. Những ngày đó, tôi không gặp anh ấy thường xuyên như trước, nhưng tôi luôn luôn đi xem buổi biểu diễn của Takki $ Tsubasa , và tôi vẫn giữ liên lạc với anh ấy.
Khi News được h́nh thành, tôi đă được nói cho biết trước là nó “ bị giới hạn trong 1 tháng” , v́ vậy tôi không suy nghĩ nhiều về nó, và tôi đă không hề nói chuyện ǵ đáng kể với những thành viên khác , trừ Ryo – chan. Tôi nghĩ tinh hoa của 1 Senpai sẽ tự động phát tiết ra một cách vô thức { him có ư ǵ khi đưa câu này vào trong đoạn này nhỉ ? ..swe.. }. Nếu bạn hỏi những thành viên khác, tôi nghĩ họ sẽ nói rằng họ không thể tiến tới bắt chuyện với tôi. Bởi v́ tôi cũng hay lo lắng khi nói chuyện với V6 hay là Kinki Kids . Và , nói thẳng ra th́ , đến tận sau đó, tôi vấn thường xuyên cùng với ( Ikuta ) Toma, v́ vậy khi nhóm mới được lập ra, tôi có chút ngập ngừng. Toma có thể coi là 1 Senpai với tôi . Anh ấy hơn tôi 1 tuổi, v́ thế mà hồi đầu tôi đă gọi anh ấy là Ikuta – kun. Khi chúng tôi cùng xuất hiện trong 1 show có tên là I love B.I.G , cả hai đều cùng đang học cấp 2. Một vài điều đă xảy ra khiến cho tôi vô cùng bực dọc và không giữ được b́nh tĩnh. Để ví dụ, khi Toma rầy la tôi bởi v́ tôi là kẻ duy nhất không để áo trên nhét vào trong quần. Và nói 1 vài câu như là : “ Chúng ta đă quyết định là phải nhét nó vào cơ mà ! ” [ Nó đă tḥ ra ] . Chúng tôi đă liên tục đánh nhau. Đó hoàn toàn là lỗi của tôi, nhưng khi tôi bị mắng trên xe buưt v́ sự chậm trễ, tôi đă tức điên bởi tất cả những sự chỉ trích nho nhỏ đă bị chất đống lên. Tôi tức giận với anh ấy và hét lên :” AHH ? Toma ! Thiếu ǵ lần anh cũng đi trễ ! ” . Những lời đó của tôi chĩa vào Toma chỉ v́ anh ấy cùng “đơn vị” với tôi. Bây giờ không thể tưởng tượng nổi cảnh ấy có thể diễn ra nữa. Tôi không bao giờ có thể nói những câu như “ Anh muốn ǵ ? ” với 1 Senpai, hoặc 1 sự bất kính tương tự . Nếu có 1 Kouhai ( 1 người trẻ tuổi hơn ) ở bên cạnh tôi, tôi sẽ đánh cho nhừ tử ! Tôi có thể rất là khùng đấy . ĐÚng là bất khả thi với tôi khi muốn thuyết giảng cho chúng với 1 dáng điệu b́nh thường .
Liệu có 1 Kouhai nào ngưỡng mộ tôi như cách tôi ngưỡng mộ Takki không nhỉ ? Tôi không biết nữa. Nhưng nếu có dù chỉ 1 người, tôi cũng sẽ đặc biệt mời cùng tới 1 Yakiniku ( cười ) . Bởi tôi muốn làm cho 1 Kouhai tất cả những ǵ mà Senpai đă làm để khiến tôi thấy hạnh phúc. Nhưng tôi không thực sự thấy số lượng Kouhai tăng lên, và tôi không có 1 lí do nào để thấy lo lắng. Tôi vừa mới nhận ra là tôi phải trở nên có trách nhiệm hơn, v́ tôi đang được giao nhiều vai chính hơn. Tôi đă từng dựa vào nhiều người cùng đóng vai chính khác lớn tuổi hơn , nhưng quan điểm của tôi đă thay đổi khi không có bất cứ 1 ai tôi có thể dựa vào.
Trong thế giới của những người nổi tiếng, tất cả mọi người đều nghĩ rằng những người có tiếng tăm là 1 Senpai. Nhưng với cá nhân tôi, tôi không bao giờ suy nghĩ như thế. Thậm chí nếu có 1 Kouhai nhiều tuổi hơn tôi, đầu tiên , tôi vẫn sẽ nói chuyện với 1 cách tôn trọng. Không quan trọng vấn đề là Senpai hay Kouhai, mà vấn đề quan trọng hơn là cách cư xử của 1 con người với 1 con người khác. Tôi đă nhận ra một vài thứ sau khi tôi qua tuổi 20. Rằng tất cả những ai đang c̣n mặc đồng phục ở trường th́ đều ít tuổi hơn tôi. Tôi thỉnh thoảng nghĩ một cách dè chừng : “ Cái người to lớn này nhỏ tuổi hơn ḿnh sao ? ”, nhưng tôi cũng tự hỏi không biết bao giờ th́ ḿnh sẽ trở nên trưởng thành hơn nữa. Điều tôi muốn nhắn nhủ như một Senpai tới các độc giả của Seventeen , là tất cả mọi người đều phải đi qua những giai đoạn hết sức khó khăn, nhưng điều duy nhất bạn có thể làm lúc này là hăy dùng hết khả năng và sức mạnh của bạn. Bạn luôn luôn có thể hoàn thành xong mọi việc, phụ thuộc vào cách mà bạn suy nghĩ về nó, và tôi tin rằng bạn có khả năng làm được rất rất rất nhiều việc. Nếu bạn thích trường học, hăy tới trường để học, và nếu bạn muốn vừa học, vừa biến giấc mơ của bạn thành hiện thực, th́ hăy làm cả hai việc ấy đồng thời. Và nếu bạn cho rằng “ Không, không phải là trường học, chẳng có ǵ cả .” , th́ sẽ luôn có 1 lựa chọn cho việc không tới đó. Tôi tin sẽ luôn có một nơi để nâng cao những dự định của bạn . Nhưng, khi bạn thực sự gặp rắc rối, hăy bàn bạc về chuyện ấy với 1 Senpai ở gần bạn, họ sẽ quan tâm và giúp bạn cách giải quyết .
KIREI 4
[Only Registered Users Can See Links]
1 dăy kirei ( đẹp ) chúng tôi đă không hề tận hưởng trong 1 thời gian . Tôi chụp bức ảnh này khi chúng tôi tới Chiba để quay phim. Khi tôi đi dọc con đường trong 1 cảnh b́nh minh rạng rỡ như thế này, khung cảnh đă làm cho tôi có 1 tâm trạng rất ḱ lạ . Nó thật sự là cảnh sáng sớm, rất sớm, và tôi đă được tiếp thêm năng lượng rất nhiều !!!!
akachan
07-24-2007, 11:45 AM
pi dễ thương quá, đáng iu quá...
bài viết này dễ hỉu mà sao cheryl bảo khó hỉu nhỉ? ka đă edit lại 2 món ăn dùm cheryl rùi ^^
c̣n vụ pi bảo pi ko giống vậy, tức là khi c̣n nhỏ, nếu pi là sempai pi sẽ ko bao ai ăn yakinuki đâu, món ấy rất đắt. takky phải cưng pi lắm mới dẫn pi đi ăn ><
c̣n khi vào NewS, pi là đội trưởng, và cũng là sempai của cả nhóm. v́ là sempai nên pi cũng có khoảng cách với các mems, dù cho pi ko cố t́nh như thế
Cheryl Q
07-31-2007, 12:18 AM
Sorry mọi người v́ dịch bài này hơi chậm . Phần v́ đă vào năm học T_T , phần v́ có trục trặc nhỏ ở giữa bài ( mọi người đọc sẽ rơ ) . ..bay;;;
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
SEVENTEEN MAGAZINE Vol 23
{ nh́n toét cả mắt mà vẫn khôgn thấy bạn Ruri ghi theme cho bài , đành để trống vậy ..swe.. }
Sushi, thịt nướng , Yukke, biển, thời gian được ở cùng với bạn bè, những bộ phim, Hawaii, mùi thơm của xà pḥng, salad, con chó nhỏ, giường, Onsen ( suối nước nóng ) , trứng luộc, tuyết, hoa hồng trắng, môn lướt sóng, vàng { vàng bạc đá quư ấy, không phải là màu vàng đâu }, Southern ( ban nhạc Southern all-stars ) ………….Hmm, có biết bao nhiêu là thứ khiến tôi thích. Với tôi th́ từ “ Suki” ( thích ) là 1 cách biểu hiện của vẻ đẹp đấy. Tôi nghĩ nó là 1 từ khá là vui, tạo 1 cảm giác hạnh phúc, và quấn chặt quanh từ “ Suki ” ấy là rất nhiều sự tuyệt đối. Có thể nói rằng những thứ mà tôi thích đă “ dẫn dắt tôi”.
Thứ mà tôi say mê ngay lúc này , không , hơn cả như thế, đứng #1 trong cuộc đời tôi , là thịt nướng . Tôi luôn ăn món ấy ít nhất là 2 lần 1 tuần . Dù có bận rộn tới thế nào, tôi vẫn dành thời gian cho việc ăn thịt nướng. Luôn luôn là , cứ 2 ngày, một đợt sóng thèm ăn thịt nướng lại trào dâng dữ dội trong tôi . Giống như thế này “ Ah, tôi muốn , rất muốn ăn thịt ~”. Và tôi ngay lập tức mời các bạn của tôi đi ăn thịt nướng cùng tôi. Yukke, lưỡi ḅ, lưng bê, Harami. Tôi thỉnh thoảng gọi thêm món Mino ( dạ dày ḅ ) nữa. Thông thường, với món ăn mà tôi thích, th́ dù có ăn nhiều tới thế nào, tôi vẫn không hề chán món ấy. Hôm nay, giữa buổi phỏng vấn, tôi đă rất muốn ăn món Yukke Bibimbob tại 1 nhà hàng , thế nên tôi đă chạy đi mua mang chúng về. Nhưng cửa hàng ấy đă không mở cửa ( phát khóc mất thôi ) . Tại sao nó lại đóng cửa, khi mà bụng tôi đang chứa đầy tâm trạng với món thịt nướng cơ chứ !!! Bạn có hiểu cái cảm giác ấy không ? Nó tràn đầy sự tiếc nuối . Tôi đă muốn ăn món ăn ưa thích của ḿnh là thịt và cơm . Có một lần , bạn của tôi và tôi đă dự định đi ăn thịt nướng cùng nhau, nhưng bỗng nhiên bạn của tôi thay đổi ư kiến và nói “ Thực sự, tôi muốn đi ăn ḿ ống ” .
Nếu đó là món sushi hay hay địa loại vậy th́ cũng không sao, bởi v́ đều là gạo. Nhưng ḿ ống….. Rất là khác, phải nói là khác hoàn toàn ấy chứ!! Cuối cùng, tôi đă gọi một đĩa ḿ với sốt cà chua, nhưng trong đầu tôi vẫn cứ lởn vởn h́nh ảnh của 1 đĩa thịt nướng ( cười ) . Tôi thích cơm trắng từ khi c̣n rất nhỏ . Tôi chỉ muốn được ăn thật là nhiều cơm. Đó là lí do v́ sao mà tôi có thể thích những cơn mưa. Nếu trời mưa, th́ những cánh đồng lúa sẽ mọc nhanh hơn, phải không ? Mưa rất quan trọng cho món cơm mà tôi yêu thích.
Lướt sóng là một thứ tôi bắt đầu thích sau khi chịu ảnh hưởng của mọi người. Lướt sóng được coi là một môn thể thao khá cool .Nhưng thành thật mà nói, đầu tiên, tôi đă nghĩ “ Ḿnh không cần thiết phải chơi tṛ ấy”. Phải tới lúc tôi được 1 người bạn mời cùng chơi , khi mà tôi đuổi theo 1 đợt sóng , một cảm giác thật là ḱ lạ trogn lúc lướt sóng đă xảy đến với tôi , vui đến nỗi tới giờ tôi vẫn chưa quên cảm giác ban đầu ấy . Tôi đă hiểu ra rằng “ Mọi người chơi tṛ ấy không phải v́ để trông cool” . Vào lúc mà tôi cưỡi được trên sóng, tôi đă nghĩ “ Tṛ này thật là vui hết biết !!”.
Thứ tôi thích và thứ tôi không thích luôn rất rành mạch với nhau. Thậm chí khi tôi thích một ai đó, tôi nghĩ những người khác cũng có thể thấy được những cảm xúc của tôi … Hmm, tôi không chắc lắm . Khi nghe ai đó nói “ Này, bạn thích người đó phải không ?” . Những lúc đó, tôi luôn thành thật khai ra “ Tôi thích cô ấy” . Tôi không bao giờ thấy xấu hổ và né tránh bằng cách nói dối rằng “ Không, không hẳn vậy”. Khi thích, tại sao lại cần 1 lời nói dối cơ chứ ? Bất cứ ai nói như thế th́ đều đă tự phá hỏng những cơ hội của ḿnh. Bất cứ ai hỏi bạn như thế cũng đều có thể là người như vậy luôn { Whoever asked you that may like the same person too } . Tôi không muốn đánh mất một thứ ǵ đó chỉ bởi tôi đă không nói ra sự thật. Thêm vào đó, một khi đă chùn bước, bạn sẽ luôn có ít nhất là 1 kẻ thù . Thật là 1 sự lăng phí khi tự ḿnh quăng đi cơ hội của chính ḿnh . Ví dụ, khi tôi hỏi 1 người bạn “ Bạn nghĩ thế nào về cô ấy ?” và những người bạn của tôi đáp “Ah ~, không chắc lắm”. Thật ra, câu trả lời như vậy khiến tôi có phần tức giận. Bởi nghe chẳng khác nào “ Rồi th́ cô ấy sẽ thuộc về tôi ấy mà !” . Bạn là người quyết định cuối cùng. Tôi cho rằng cách bạn cảm nhận như thể nào mới chính là câu trả lời chính xác . Đó là lí do v́ sao tôi không bao giờ bị ảnh hưởng bởi quan điểm của bạn bè khi họ đưa ra những nhận xét hoàn toàn đối lập với tôi. { uhm, đoạn này Cheryl dịch măi mà không thông , ư tứ linh tinh cả, bà con đọc phần tiếng anh nhá , rùi có ǵ trans lại cho trôi chảy hơn giùm :)) : “ Whoever say that will ruin his chances. Whoever asked you that may like that same person too. I don’t want to lose something just because I didn’t say the truth. Plus, there’s a chance that he will back down, and you will have one less rival. It’s a waste to throw away a chance of your own. For example, it doesn’t matter even when I ask a friend “ What do you think of her?” and my friend says” Ah, not really” . Actually, that would get me more riled up. Because it’s like” Then, it’ll be all mine! ” . You’re the one that decides in the end. I think what you feel is the right answer . That’s why I never get affected by an friend ‘s opinion which is completely different form mine. }
Tôi không thể dễ dàng nói ra từ “ Aishiteru” { Tôi yêu em } . Thật sự, tôi không cho rằng từ ấy có thể được nói ra một cách dễ dàng. Bởi v́ âm thanh của nó giống y hệt một câu nói dối, trừ khi biểu lộ cảm xúc của bạn qua từ “Suki” ( thích ) là chưa đủ . Tôi thậm chí c̣n chưa một lần nói “Aishiteru” cho 1 buổi buổi diễn ca nhạc nào đó mà tôi thực sự rất thích. Trong bộ phim “ Propose Daisakusen ”, Kenzo đă để lỡ rất nhiều cơ hội để bày tỏ cảm xúc của anh ấy với Rei.
Tôi không thể chịu nổi điều đó . Thời điểm đâu có quan trọng . Để biểu lộ cảm xúc của bạn, sự đúng lúc quan trọng hơn nhiều những thứ như (ở trên) mái nhà, pháo hoa, và yukata ( trang phục truyền thống của người Nhật ), phải không? Tất nhiên là chúng có ảnh hưởng nhất định nếu bạn muốn nói lời cầu hôn. Tôi muốn cầu hôn tại một nơi thật tuyệt vời ! Và cũng tất nhiên là, tôi chưa có ư tưởng ǵ cụ thể vào lúc này , nhưng sẽ thật là hoàn hảo khi t́m được 1 nơi với quang cảnh thật đẹp trải rộng ra trước mắt bạn. Bởi tôi muốn những ǵ mà bạn nh́n thấy lúc đó sẽ ở trong trí nhớ của bạn, chứ không chỉ là những lời được nói ra khi ấy.
Tôi không phải kiểu người có thể sống với chỉ 1 ai đó . Tôi cũng không nghĩ rằng “ Tất cả mọi người đều thích ḿnh hết ! ”. Tất nhiên, rất là tốt nếu mà có nhiều bạn bè, nhưng tôi sẽ cảm thấy hài ḷng nếu nhận thấy một người bạn của ḿnh đáng giá bằng cả trăm người khác . Tôi không biết mabudachi của tôi trong cuộc sống hàng ngày có cool không? Nhưng sự thật là anh ấy đang tỏa sáng . Điều đó khiến tôi muốn được ở bên cạnh anh ấy. Nếu có một ai đó là độc giả của Seventeen đang lo lắng v́ có hơi ít bạn bè th́ tôi hy vọng bạn sẽ nghĩ thế này : có được một người bạn mà bạn rất yêu quư , đó là một điều tuyệt vời . Với tôi, điều quan trọng nhất là có thời gian được chia sẻ cùng bạn bè và khám phá cuộc sống tinh thần của họ. Thậm chí đối với những cô gái, chẳng bao giờ tôi có thể ngay lập tức nảy ra ư nghĩ “ Ḿnh thích cô ấy ” ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên cả . Mối quan hệ của bạn sẽ trở nên khăng khít hơn nếu trong lần đầu gặp mặt, bạn không đánh giá quá nhiều , và rồi một ngày chợt nhận ra là , bạn hầu như chắc chắn đang thích cô ấy. Bởi v́ bạn đă hiểu con người bên trong của cô ấy rơ hơn mà . Cũng như thế, tôi thực sự thích một cô gái có tâm hồn ăn uống . Điều đó khiến tôi thầm nghĩ “ Tôi muốn cùng cô ấy ăn món ǵ đó thật ngon” . SỰ thật là , chỉ có ( an Onigiri ???? ) là ổn nhất . Nhưng tôi muốn cô ấy thốt lên “ Ngon quá !”. Để được nghe điều đó, tôi sẽ kiếm t́m thật chăm chỉ một nhà hàng nào đó thật xịn. Đó là công việc cần thiết của một người đàn ông đích thực.
Dù tôi thân sơ với 1 người nào đó tới thế nào, chắc chắn giữa chúng tôi vẫn sẽ có một số quan điểm khác nhau. “ Tôi có thể hiều, nhưng tôi không thể đồng ư” . Sẽ phải khá vất vả để hiểu điều ấy. Với một người bất ḱ, đôi khi có thể cho qua. Nhưng nếu là một người thân thiết, bạn sẽ muốn t́m hiểu thật kĩ dù có thể đó là khởi nguồn cho một cuộc tranh căi khốc liệt . Và đó cũng chính là cách bạn thích một người nhiều hay ít hơn.
[Only Registered Users Can See Links]
Quần đùi.
Đang là mùa hè mà . Tôi quyết định mặc quần đùi, thứ đă bị tôi không đoái hoài tới trong 1 thời gian dài. Yay, bài tới sẽ là về một vài thứ đă thành sự thật, liên quan tới một vài thứ khác mà tôi đă nói . Hăy đón chờ nó nhé ~
pikajin
08-26-2007, 04:20 PM
Vol 24: Guest (khách mời)
Anh ấy là sempai vào Johnny’s trước tôi 1 năm, nhưng anh ấy giống như là người ủng hộ tôi, 1 người bạn-mối quan hệ của chúng tôi rất ḱ lạ mà không lời nào có có thể diễn tả được. Đó là tôi và Toma. Nói thật, đó là ǵ vậy ? Điều đó nằm trong cuộc đối thoại này. Do đó, bắt đầu thôi
Pi: Lần cuối chúng ta cùng nhau chụp h́nh thế này cách đây khá lâu nhỉ ?
Toma: Ừ, tôi cảm thấy khá là ngượng. Lần đầu chúng ta gặp nhau là ở 1rehearsal đúng không ?
Pi: Đúng, ở 1rehearsal (1rehearsal là sảnh dung cho Jr tập luyện hoặc để tổ chức cuộc thi ). Tôi thấy Toma trong [Tensai terebi-kun] (Những đứa trẻ thiên tài trên TV) v́ thế, ấn tượng đầu tiên của tôi về Toma là [Ah, 1 người chiến sĩ TV]
Toma: Lúc ấy, Yamapi bị găy tay ne~
Pi: đúng, đúng
Toma: sau đó cậu phải mặc cái áo len New York Yankees đỏ lè
Pi: Đúng, ḿnh đă mặc nó, đó là tất cả những ǵ ḿnh mặc vào lúc ấy (cười), cón Toma lúc nào cũng “mô đen” hết, và cậu luôn đội 1 cái nón đen hàng hiệu. V́ công việc, chúng ta phải đi đến rất nhiều nơi ne~ Nhưng khaỏng thời gian ở Kyoto th́ khó khăn nhỉ
Toma: [KYO TO KYO] Không biết những bạn đọc Seventeen có biết cái này ko ? Đó là khu vực được dựng ở Kyoto dành cho những cậu bé năng khiếu của Johnny’s tŕnh diễn ngoài trời. Takki xuật hiện như 1 vị khách, Pi và tôi th́ tham gia chương tŕnh cổ vũ, nhưng tôi và pi lạichẳng được dạy bất cứ điệu nhảy nào
Pi: Đến giờ khi nghĩ lạivề điếu ấy tôi vẫn cảm thấy rất buồn
Toma: Đó là lần Takki biểu diễn [Sennen Medley], đó là 1 buổi diễn truyền thống Higashiyama-san [ Shounentai] và Koichi-kun [KinKi Kids] đă từng diễn. Pi và tôi được sắp xếp đứng phía sau nhưng chúngtôi chẳng biết cái ǵ cả
Pi: người của Jimusho đưa cho chúng ta 1 cuốn video, và bảo “Cố hết sức với cái này nhé”
Toma: Kể từ đó, hang đêm chúng ta đều luyện tập khi ở khách sạn Kyoto ne~ (nh́n xa xăm) chúng ta c̣n căi nhau nữa
Pi: Nói thật, tôi chẳng nhớ được ǵ, v́ thế Toma đă dạy tôi. Và Toma đă nổi cáu và nói” Cậu đó, hăy cố gắng nhớ 1 chút đi chứ”
Toma: Lúc đó tôi giống như là “Như vậy không đúng! Mà thật ra, tôi cũng chẳng biết nữa”
Pi: và chúng tôi phải tŕnh diễn 6 lần 1 ngày
Toma: yeah, chúng ta chết đứng ở đó. Ḿnh và cậu chưa bao giờ làm những công việc như thế trước đó
Pi: Đối với những buổi diễn ngoài trời, đó là nhiều nhất mà ḿnh đă từng làm. Thêm nữa, c̣n phải làm qua đêm. Thật khó khăn khi chúng ta phải làm 1 buổi diễn cho 3 senpai khác nhau trong cùng 1 ngày. 1 show như thế là khoảng tới 20 bài hát. Bao gồm 3 show tổng cộng là 60 bài. Mỗi bài đều khác nhau nữa chứ
Toma: Lúc ấy đầu óc ḿnh rối tung hết lên. Ḿnh không c̣n biết ai ai làm ǵ nữa
Pi: cùng khoảng thời gian ấy, chúng ta c̣n phải diễn cho show của ḿnh, thêm nữa c̣n có 1 buổi Concert Jr ở Tokyo Dome ne~
Toma: bây giờ khi ḿnh nghĩ lại những việc ấy, chúng ta đă làm những việc mà ḿnh chẵng hiểu ǵ hết. Những thằng nhóc bây giờ, chúng thật sự nghĩ rằng “Ḿnh muốn giống như vậy”
Pi: Ḿnh đă lo lắng “Chuyện ǵ sẽ xảy ra ?” Nhưng lúc ấy c̣n cả núi việc mà ḿnh phải làm cho xong, v́ thế ḿnh chỉ nghĩ đến việc hoàn thành chúng
Toma: Definitely “by the whim” (thất thường). Mỗi ngày sau tan học luôn là 1 rehearsal (cười), chúng ta hầu như không được nghỉ ngơi
Pi: phải cố gắng nhớ các bài hát mới của các senpai, khi chúng ta làm sai động tác, ông thầy dạy nhảy cáu lên. Đáng sợ ><
Toma: Đến nỗi mà ḿnh không ngờ có người đáng sợ như vậy tồn tại luôn đó. Ống ấy như thể “Mày, Nghỉ việc đi, cút về nhà!”
Pi: Và khi chúng ta định đi về, trông ổng c̣n giận dữ hơn c̣n nói “Tại sao mày lại đi về ??” (cười) Chúng ta có thểđứng đây là nhờ vậy, Nhưng, sự tồn tại của Takki thật sự rất lớn đối với chúng ta
Toma: Đúng vậy, anh ấy là người hướng dẫn người khác bằng cách tự ḿnh làm việc ấy cho người ta xem. Giống như là :”Tôi làm như thế này, c̣n cậu th́ làm sao ?”
Pi: Anh ấy đưa ra 1 gợi ư nhỏ, chúng ta phải suy nghĩ ra phần c̣n lại
Toma: Anh ấy luôn nổi cáu với chúng ta 1 cách rất chân thật :D
Pi: Lúc đó anh ấy c̣n là tuổi teen, nhưng anh trông rất nam tính. Là người rất có trách nhiệm. Anh ấy từng nổi giận với chúng ta v́ chúng ta đă chọc ghẹo Hasejun ne~
Toma: Lúc ấy chúng ta hơi quá đáng
Pi: Khi chúng ta đi lưu diễn, ở lại khách sạn và chẳng có việc ǵ làm ở đấy, chúng ta đă thức đêm và bày ra những tṛ quái ác
Toma: Lấy bút lông vẽ vào mặt bọn nó và lấy kem đánh răng nhét vào mũi lúc tụi nó ngủ
Pi: Khi 3 thằng bị nhét vào 1 pḥng, chúng ta đă đánh nhau 1 trận om ṣm để giành lấy giường ngủ ne~
Toma: Ở dưới sảnh khách sạn, người ta đưa ch́a khóa pḥng và nói “Yamashita, Toma, Hasegawa 3 tụi bây 1 pḥng”. Trong phóng, có 2 cái giường to bự và 1 cái giường thêm nhỏ xíu. Mỗi ngày, khi về pḥng thằng nào chạy vào xí giường trước nói “Giường này của tao”, cứ thế mà leo lên ngủ
Pi: Toma và tôi thường chiếm lấy hai cái giường to bự và chừa cái kia cho Hasejun, nhưng khi cậu ấy sắp giành được cái giường, chúng ta đă gào lên “Mày đứng chật chỗ quá”. Chúng ta đáng sợ nhỉ ?? (cười)
Toma: Chúng ta c̣n khiến họ nói những điều xấu xa ne~
Pi: Ừ, chúng ta đă làm thế
Toma: Yamashita trốn vào trong tủ quần áo, và ḿnh gọi 1 Jr khác vào pḥng. Sau đó ḿnh và Hasejun hỏi “ Mày nghĩ ǵ về Yamashita? Tao không thích thằng ấy lắm” Và khi tụi nó vừa nói dứt câu “tao cũng không thích thằng ấy lắm đâu….”
Pi: Ḿnh nhảy ra khỏi tủ và la lên :”HEY”
Toma: Nguyên tṛ này là do V6,Takki và những đàn anh khác bày ra cho ḿnh. Sau đó, ḿnh có cảm giác “phải giữ nguyên truyền thống này”. Đặc biệt là những tṛ quái đản trong khách sạn ne~Nhưng Yamashita chẳng bị chọc ghẹo nhiều nhỉ ? V́ từ khi cậu gia nhập công ty ai ai cũng bảo :”Thật đáng yêu quá!!” đúng không ? (chả trách Takky khoái Pi >< cute cute)
Pi: Ừ, ḿnh không bị chọc ghẹo nhiều
Toma: Ḿnh là thằng luôn bị chọc. Nói thật, ḿnh luôn ganh tỵ với cậu v́ cậu luôn được cưng ch́u. Lúc đó ḿnh nghĩ rằng “Họ quá dễ dăi”
Pi: Hahaha, đúng là thời gian như vậy rất thoải mái, nhưng thật ra ḿnh cũng có những lúc kh1o khăn vậy
Toma: Có lần tôi đẩy Yamashita xuống hồ nước ne~
Cả hai: (cười)
Pi: Ḿnh sẽ không bao giờ quên [Myojo]
Toma: Mọi chuyện được sắp xếp như “Cùng cắm trại cạnh hồ nước nào”. Ḿnh đă đi mưon 1 cái bè gỗ và chơi đùa ở hồ nước. Chúng ta giống như là “Cùng chèo từ đây qua đó nhé”
Pi: Nhưng nước hồ trôi rất nhanh. Và thời gian đó, tôi vẫn gọi cậu ấy là Ikuta-kun. V́ thế, lần đầu cậu ấy rủ tôi chơi, tôi chỉ nói “Chắc chắn rồi”. và đi xuống hồ
Toma: Lúc đó, cậu ấy rất lo lắng, v́ thế tôi muốn làm ǵ đó cho cậu ấy. Và tôi đẩy nhẹ chỗ chân cậu ấy và chúng tôi bị cuốn trôi đi
Pi: không, cậu nói sai rồi (tức giận)Lần đầu lúc chúng ta bị cuốn trôi đi, cả 2 đếu bám vào được 1 cục đá gần đấy. Nhưng lúc đó, cả hai chúng ta đếu nghĩ rằng “Xém chết”
Toma: Nói đơn giản hơn là chuyện đó để thử ḷng can đảm của chúng ta
Pi: sau đó, ḿnh được yêu cầu làm lại lần nữa, giọng ḿnh run rẩy nói : “Eh….như vậy không tốt đâu…”…..Sau đó, ḿnh bị tuột tay khỏi cục đá..
Toma: Cậu đă la lên “Cứu tôi”
Pi: Đương nhiên rồi, có rất nhiều mỏm đá dưới nước, ḿnh bị đập trúng nhiều lần và chúng rất đau. Lần đầu trong đời, ḿnh nghĩ rằng: “ḿnh sắp đi theo ông bà rồi”. Tất cả nhân viên mặt mày xanh lè, nhưng phía sau lưng Toma đang vỗ tay và la lối “Hya hya hya”
Toma: Phía trước 1 chút nữa, là nới ḍng chảy dừng lại. Thông thường, cậu bước lên bờ và kêu “Ikuta-kun”. Nhưng cậu lại th́nh ĺnh la lên “Dẹp đi, thằng kia” (pipi dịch hơi wá nhé :D nhưng t́nh huống nó là vậy ^^). Bắt đầu từ đó chúng ta có thể nói mọi thứ với đối phương
Pi: Sau thử thách giữa sự sống và cái chết ne~ (cười). Thật sự đáng sợ
Toma: Ḿnh thật sự xin lỗi, rất vui là cậu ổn. nếu như cậu bị cuốn trôi đi th́ cậu đă không thể hát “Daite Senorita” được nữa rồi
Pi: Đúng vậy. Nhưng Khi Toma nổi giận với tôi, lúc nào cũng có 1 lư do cả. nhưng tôi rất bướng bỉnh và luôn giận dỗi về điều đó. Thái độ của tôi thật tệ
Toma: Cậu chẳng bao giờ nói “Xin lỗi” cả
Pi: Ḿnh biết ḿnh đă làm những đềiu tệ hại, nhưng ḿnh đă không nói được điều đó. Ḿnh có thể nói ngay bây giờ. Ḿnh xin lỗi
Toma: Wahahahaha!!!!!
Pi: Lúc ấy ḿnh chỉ mới có 11 tuổi nhưng bâygiờ, ḿnh đă 22. Tôi cảm thấy hơi bất ngờ khi bản thân ḿnh nghĩ rằng ḿnh như đă quen biết Toma được nữa đời người rồi
Toma: Mối quan hệ này không b́nh thường đâu
Pi: Bạn từ nhỏ ư ? Không, có lẽ là “Puchi Kyoudai” (gần như là anh em). Uhm..Yoroshiku kể từ bây giờ nhé. Toma, làm thật tốt trong drama của ḿnh nhé
Toma: Ừ, cám ơn
[Only Registered Users Can See Links]
*Nhiếp ảnh gia này luôn luôn chụp những bức ảnh rất kakkoi. tấm h́nh này thật tuyệt, nhưng trong đo' có 1 ngón tay ḱa (cười). Nhưng anh ấy luôn luôn hoàn hảo, nhưng anh ấy thường xao lăng đâu đâu không à ><. Đó là điểm tốt đấy
Source: pi-chan nikki
Translated: pipi
akachan
08-26-2007, 04:40 PM
tội Jr quá >< bị đối xử thật tệ bác
takky thật tuyệt vời ^^ tṛ nói xấu người khác đúng là takky từng là nạn nhân của v6, nên JE khoái tṛ này ><
Cheryl Q
09-01-2007, 12:48 AM
tội Jr quá >< bị đối xử thật tệ bác
Có kham khổ lam lũ cực nhọc th́ mới có thành công chứ :)).
Các anh sát cánh bên nhau trong những t́nh huống bất công như thế th́ mới nâng cao t́nh đồng đội được . ^^
Cheryl Q
09-24-2007, 01:50 PM
SEVENTEEN MAGAZINE Vol 25
Trang 9
Nơi mà tôi vô cùng yêu thích. Ở đây vẫn c̣n rất nhiều cảnh mà tôi chưa được biết .
Tôi đă từng tới Hawaii ( nơi tôi muốn được sống trong tương lai ) sau khi tôi đă trở thành 1 Junior. Ngay từ cái nh́n đầu tiên, tôi đă rất thích nơi này . Thứ tuyệt nhất chính là thời tiết nơi đây. Rất ấm áp , điều đó khiến cảm xúc của bạn sẽ gợi mở hơn , và bạn sẽ năng động hơn nhiều . Bạn đi ngủ sớm vào buổi tối, và dậy sớm vào buổi sáng một cách hoàn toàn tự nhiên. Đó không phải là 1 sự phí phạm thời gian cho việc ngủ, bởi , v́ 1 vài nguyên nhân nào đó, bạn sẽ cảm thấy muốn được dậy thật sớm . Và sau đấy, nếu bạn có thể nh́n thấy băi biển từ pḥng của bạn khi ra khỏi giường, điều đó thật tuyệt vời ! Ở Hawaii, tôi mới chỉ được tới Honolulu, nhưng hăy giả sử thế này , có rất nhiều địa điểm đẹp ở những ḥn đảo khác , v́ vậy một ngày nào đó tôi muốn được đạp xe 1 cách chậm răi quanh tất cả các ḥn đảo . Tất nhiên cả những đảo ở Okinawa nữa ! C̣n , nếu như chuyến đi chủ yếu là lướt sóng , tôi muốn được tới Astralia, Brazil, và Sri Lanka, mảnh đất được coi là Thánh địa Mecca của môn lướt sóng . Được đá bóng ở Brazil cũng là 1 ư kiến thật hay .
Trang 10
Tôi lưu giữ rất nhiều kỉ niệm của gia đ́nh ḿnh qua các ngày lễ từ khi tôi c̣n nhỏ. Tôi nhớ đă có rất nhiều lần khi chúng tôi đi tới khi suối nước nóng ở Izu hay Atami cùng với cả ông và bà . Nếu ở gần đó có 1 băi biển, chúng tôi sẽ không được phép chơi ở đó vào giữa trưa. Chuyến đi sẽ được khởi hành bằng ô tô hoặc tàu hỏa. Thông thường, bà tôi luôn mang theo Mikan lạnh. Không phải loại mà bạn vẫn nh́n thấy được bán ở ga tàu hỏa đâu, v́ bà tôi mang theo từ nhà mà. Thật là vui khi được ăn nó lúc ở trên tàu.
Bữa trưa cũng được làm bởi bà tôi. Bên trong những nắm cơm có kèm thịt cá hồi , hoặc là 1 vài gia vị đơn giản nào đó.
Được ngồi ăn trên băi cát cùng mọi người sau khi tắm biển xong , đó là 1 cảm giác rất tuyệt vời ! Và nó tạo nên cảm giác hoàn toàn khác biệt với khi ở nhà và ăn những món mẹ tôi nấu . Tôi cho rằng có thể là nhà nào th́ cũng thế cả thôi, nhưng bà th́ giàu kinh nghiệm nấu ăn hơn .
Bạn có thể nói rằng đó là v́ tŕnh độ cao hơn .
Cộng thêm vào đó là rất nhiều t́nh yêu thương ở trong các món ăn.
Có thể đó là lí do v́ sao vị của những món ăn ấy ngon hơn 1 chút .
Lần đầu tiên tôi tới Okinawa là khi tôi là Junior .
Tôi đă quên mất khi đó như thế nào , chỉ nhớ rằng lúc ấy tôi đă thầm nghĩ “ Nóng quá đi mất ”, khi mà tôi bước xuống máy bay. Vào lúc ấy, tôi không lưu tâm nhiều tời món ăn Okinawa mà tôi được ăn ngon tới thế nào. Vị đắng của món Goya không làm tôi thấy khó chịu, nhưng tôi hết sức ngạc nhiên về màu sắc của món Mimiga ( tai lợn ) . Giờ nhớ lại, tôi vẫn không thực sự hiểu hết những món ǵ đă được liệt kê ở trên thực đơn. Soki ở trên món Soki Soba là cái ǵ ? “ Tebichi” và “ Rafute” , món nào là cá nầu và món nào là chân lợn ?
Lúc ấy, tôi đă ăn món Soki Soba , Cơm Octopus, Teppanyaki, và 1 vài món nữa, nhưng món ngon nhất là thịt lợn Shabushabu ! Cơm ở Okinawa rất ngon, và họ cũng có thời tiết thật là tuyệt. Tôi cũng muốn được sống ở Okinawa nữa . Thật sự, nơi đó sẽ thật là hoàn hảo nếu không có những trận băo to và dữ dội.
Trong khi biểu diễn, tôi đă đi rất nhiều nơi, và nói thật sự, đôi khi tôi cũng không rơ là ḿnh đang ở đâu nữa. Tour biểu diễn gần đây nhất của NEWS là lần đầu tiên tôi cảm nhận được ḿnh đang ở trong 1 chuyến đi dài .
Lần này, tới Okinawa, tôi được tới rất nhiều nơi, tôi được bơi trên biển và trong bể bơi , và thưởng ngoạn rất nhiều cảnh đẹp, và đă ăn rất nhiều món ngon và hoàn toàn thấy rất thích Okinawa.
Với tôi, 1 chuyến du lịch là để nạp thêm năng lượng.
Khi tôi có thời gian nghỉ ngơi, tôi muốn được đi du lịch.
Nếu tôi tiếp tục làm việc mà không nghỉ ngơi một chút nào, tôi sẽ cảm thấy rất mệt mỏi .
Tôi nghĩ điều đó cũng đúng với tất cả những người bận rộn khác.
Bạn được vui vẻ và thoải mái, bạn làm tươi lại chính bản thân ḿnh, khi đó bạn sẽ có cảm giác “ Uhm, ḿnh sẽ lại có thể làm việc hết sức một cách tốt nhất ”.
Làm tươi mới bản thân ḿnh là điều vô cùng cần thiết.
Sự nạp năng lượng của tôi đă xong, hoàn toàn sẵn sàng cho mùa thu này .^____^
Cheryl Q
10-15-2007, 11:28 PM
Vol 28
Theme : Promise
Khi tôi c̣n nhỏ, chúng tôi hay ngoặc tay nhau và đồng thanh “ Nhớ ra ngoài chơi ngày mai đấy ” để rồi sau khi tan học, tất cả đều chạy ngay ra chỗ sân chơi . Hồi đó, việc chơi đùa chạy nhảy như vậy diễn ra hàng ngày . Vào mùa đông là khoảng 5 giờ, c̣n mùa hè là khoảng 6 giờ . Khi mặt trời bắt đầu lặn, và bạn nghe thấy âm thanh của tiếng chuông nhà trường : “ Kee~n, ko~n, ka~n, ko~n” th́ có nghĩa là lúc ấy đă hết giờ chơi . “ Khi con nghe thấy tiếng chuông ấy, con sẽ đi về nhà”. Đó là lời hứa mà tôi đă nói với mẹ của ḿnh . Bữa tối sẽ sửa soạn xong vào lúc 7 giờ. Đó có lẽ là sự thỏa thuận duy nhất có trong nhà Yamashita. Thêm nữa, mẹ luôn nói với tôi rằng : “ Phải biết ăn miếng trả miếng” { câu này níu dịch có sai th́ xin được lượng thứ [If someone does it to you, do it back] }. Nhưng khi tôi đă là một người trưởng thành, th́nh thoảng tôi tự hỏi “ Mẹ dạy vậy có đúng không nhỉ ? ” ( cười ) . Tôi cho là “ Có thể điều đó chỉ có nghĩa là mẹ của tôi rất ghét bị thua cuộc ?? ”
Khi học tiểu học, rất nhiều bạn trong lớp hay nói “ Chạy cùng nhau nào” trong đại hội marathon , hoặc là “ Tớ đă không hề học bài ” trước ḱ thi . Chưa ai từng nói thế trước mặt tôi , và tôi cũng không bao giờ nói như vậy trước mặt người khác, nhưng thực sự , những người đă nói ra như vậy lại luôn là những người tự chạy một ḿnh, hoặc là đă học rất kĩ ở nhà . Tôi không hiểu tại sao lại phải như thế. Ở trường cấp 3, tôi đă giữ lời hứa mà tôi đă nói với giáo viên của ḿnh “ Em sẽ tốt nghiệp ”, và đă học vô cùng cật lực. Trong ḱ thi vào Đại học, tôi đă nói với tất cả mọi người là “ Tớ sẽ đỗ ”. Thực ra, tôi không hề chắc lắm về điều đó, nhưng tôi cảm thấy phải quả quyết như vậy. Bạn sẽ không đạt được điều ǵ nếu bạn thiếu tự tin vào bản thân ḿnh , phải không?
Khi c̣n bé xíu, tôi đă được hỏi là muốn trở thành ǵ trong tương lai, khi tất cả bạn bè tôi đều nói “ cầu thủ bóng đá “ hoặc “ vận động viên bóng chày ”, tôi đă nói là : “ Cháu chắc chắn sẽ trở nên nổi tiếng” { thằng nhỏ này tham vọng ghê }. Lúc ấy, tôi chưa hề quyết định xem ḿnh sẽ nổi tiếng trên lĩnh vực ǵ, nên các bạn của tôi phản ứng lại với câu nói của tôi thế này : “ Hừm ..hmmm”, và họ chẳng thấy có ǵ hay ho trong câu trả lời của tôi cả . Nhưng có thể đó đă là một lời hứa của chính tôi với tôi của tương lai. Khi nghĩ như thế, tôi tự hỏi liệu ḿnh đă thực hiện lời hứa đó chưa? { khiếp, anh cứ khiêm tốn quá cơ } . Lần trước tới Okinawa, một vài người đă hỏi tôi : “ Anh là Yamapi à ? ”. CHúng tôi cũng đă có buổi biểu diễn ở Hokkaido, vậy là tôi đă tới cả điểm cực Nam và cực Bắc của Nhật Bản, thêm vào đó, đầu tháng 10, chúng tôi c̣n có buổi biểu diễn ở Đài Loan, v́ vậy tôi cảm nhận được là ḿnh có thể đang nổi tiếng thật sự ./
Gần đây, tôi không có dịp nào để làm Yubikiri ( là khi bạn ngoắc ngón tay út với một người khác để biểu trưng cho một lời hứa ) . Với tôi, một khi tôi ngoắc tay để hứa, tôi không nói “ Hàng ngh́n mũi kim” ( một cách nói khi bạn làm Yubikiri, và bạn sẽ nói “ phải giữ đúng lời hứa, hoặc sẽ phải chịu hàng ngàn mũi kim châm” ) . Bởi v́ sẽ chẳng có mũi kim nào châm vào tay một người nếu người đó không giữ lời hứa cả. CHẳng hiện thực chút nào hết, v́ vậy tôi hát là “ Nếu không làm, bạn sẽ phải trả 100 $ ” . Nhưng khi chúng tôi hứa với nhau, bạn tôi và tôi chẳng bao giờ không giữ lời, v́ vậy chưa khi nào có ai phải trả 100 $ cả ( cười ) .
Có lần tôi cùng bạn bè chơi oẳn tù ti ( Jen Ken) , và ai thua đều sẽ phải đi mua nước cho những người c̣n lại . Chúng tôi đă làm thế rất nhiều khi nghỉ giải lao quay phim, và tôi th́ rất mạnh, tôi ít thua lắm . Nhưng hồi quay Propose Daisakusen , tôi đă thua 1 lần đấy. Hai bạn diễn với tôi chơi Jan Ken, và tôi thua. Ngay sau đó th́ Masami – chan cũng đ̣i chơi. Nhưng nếu tôi thắng ṿng sau, Masami – chan sẽ phải đi mua đồ uống, và, là một người đàn ông, làm thế không hay lắm, phải không? V́ thế tôi đă nói “ Tôi chuẩn bị ra Đá, chắc chắn là tôi sẽ ra Đá đấy” và tôi đă ch́a ra nắm đấm thật. Sau khi làm như đă nói, tôi đă đi mua nước cho mọi người ! { đoạn này Cheryl hơi lược dịch 1 tí , có nghĩa là sau khi anh ra đá như anh nói th́ anh thua , và anh phải đi mua nước }
Khi tôi đă hứa là sẽ đi ăn cùng bạn tôi, tôi sẽ cố đi bằng được kể cả khi công việc làm tôi bị trễ giờ. Nhưng chuyện ǵ cũng có ngoại lệ, luôn có những điều “ không thể ” có thể xảy ra, chúng tôi đành đặt lại lịch và hẹn với nhau qua điện thoại “ Đi chơi vào ngày này này nhá” . Kể cả khi ngày hôm ấy tôi đă làm việc rất muộn , th́ dự định cho việc đi chơi vẫn là một vấn đề hoàn toàn khác chứ nhỉ ! ( cười )
Lời cầu hôn là lời hứa sẽ sống trọn cuộc đời c̣n lại bên 1 người . Tôi tin rằng một khi bạn kết hôn, bạn sẽ không bị chia rẽ khỏi nhau v́ những lí do nhỏ nhặt. Thậm chí nếu bạn không c̣n thương yêu nhau nhiều như trước nữa, và có một người xâm chiếm t́nh cảm của bạn, điều đó vẫn không thể thay đổi sự thật là có 1 người { từng ?} có rất nhiều ư nghĩa với bạn, nếu chia tay , bạn sẽ mất mát rất nhiều . Nếu tôi chuẩn bị cho việc cầu hôn, có lẽ tôi sẽ chỉ mang theo chứng minh thư của ḿnh ….. Thực sự, làm như thế th́ không lăng mạn lắm nhỉ ( cười ) . Khi tôi cầu hôn, tôi muốn nói ra ở một nơi nào đó thật đẹp , như lúc hoàng hôn ở trên biển chẳng hạn. Lời nói và khung cảnh sẽ in đậm trong trái tim cô ấy. Và, sau đó, ttrong th́ tương lai, tôi muốn được sống ở một ḥn đảo ở phía nam . Lời tôi vừa thốt ra đó , tôi sẽ không bao giờ thay đổi . Nếu tôi có thế, tôi muốn bưng toàn bộ bạn bè của ḿnh tới sống gần bên tôi . Thêm một cái bể bơi ở chính giữa một ḥn đảo rộng lớn , và cả gia đ́nh sống gần xung quanh nơi ấy nữa .
Đó là lời hứa mà tôi dành cho bản thân ḿnh trong tương lai .
credit : Ruri
translate into Vietnamese : Cheryl Q
Vol 26 và 27 thong thả đă nhá :smile20:
Cheryl Q
12-04-2007, 05:36 PM
SEVENTEEN MAGAZINE VOL. 27
Những nỗi phiền muộn
Tôi tin chắc là ai cũng có vài lo âu nho nhỏ trong ḿnh . Khi tôi c̣n học tiểu học , tôi đă luôn luôn lo lắng : “ Nhỡ ḿnh không thể cao lên th́ sao?! ”.
Năm đầu tiên học cấp I, tôi cao 110 cm, và đạt 150 cm khi chuẩn bị bước vào cấp 2. Bạn bè tôi th́ cứ to ra và to ra nữa, lớn hơn và lớn hơn nữa , có một vài đứa c̣n cao tới 170 cm . Tôi đă rất muốn ḿnh cao lên, và tôi uống sữa đều đặn hàng ngày để đạt được điều đó. Giữa bữa trưa, tôi c̣n tu hết chỗ sữa của 1 thằng bạn ghét uống sữa. Nhưng cậu ta thật là cao ne.
Trong trường có hai cậu cao khác thường , và tôi đă tự hỏi : “ Sao chúng giống nhau thế nhỉ? ”. Bởi ngoài chuyện cao th́ cả hai đều thích sô cô la . Điều ấy làm tôi tự nhủ : “ Yoshi, ḿnh cũng sẽ ăn sô cô la giống chúng ”. Và tôi hùng hục ăn sô cô la mỗi ngày. Tôi đă ăn đến mức sâu răng , nhưng kết quả chỉ là số không…… À, thật ra sau đó tôi không ăn bất cứ một thứ ǵ ngọt nữa .
Rồi tôi lớn rất nhanh vào khoảng năm thứ 2 trung học. Trong 3 tháng quay bộ phim “ Ppoi! ”, bộ đồ diễn dần trở nên chật chội với tôi. Lúc đó, hai đầu gối và những chỗ khớp xương của tôi rất đau, nhưng tôi chỉ bận tâm với ư nghĩ “ Hóa ra cao nhanh quá th́ thế này đây !” . { Anh bị rối loạn quá tŕnh trao đổi canxi rồi :th_em39:}
Độc giả của tạp chí Seventeen chắc c̣n có nhiều những lo lắng khác nữa . Và có lẽ nhiều bạn thấy ḿnh có vấn đề về việc học hành hoặc liên quan tới thể thao……. Đôi khi, suy nghĩ rằng bạn phải cố gắng bằng tất cả khả năng của ḿnh vẫn là chưa đủ . Bạn cố gắng rất nhiều , rất rất nhiều nhưng vẫn là không thể . Điều đó có nghĩa là bạn không thích hợp với việc ấy .
Thích hợp , và không thích hợp là chuyện vẫn xảy ra với tất cả mọi người. V́ thế việc bạn cần làm là cố gắng hết sức ḿnh trong một lĩnh vực khác . Tôi nghĩ như vậy đấy .
Nếu bạn có những hồi ức xấu về việc ǵ , bạn sẽ hiểu rằng bạn không hề muốn con cái ḿnh phải chịu cảnh đó một lần nữa cùng với việc tự nhủ “ Con cái của ḿnh sẽ hạnh phúc hơn thế này 100 lần . Ḿnh sẽ là một ông bố thật cool ”. Cũng không hiếm bạn gặp vấn đề bởi những kẻ côn đồ trong trường ne. Khi tôi thấy trên dbanr tin , một vài người có ư nghĩ tự tử v́ bị bắt nạt ở trường { :th_em30:---- - >chỗ này cần kiểm tra lại bên Ruri }, điều đó khiến tôi đau ḷng , đó sẽ là một sự lăng phí vô cùng. Nếu bạn chết, bạn sẽ bỏ nhỡ biết bao niềm vui của cuộc đời trong những chặng đường tiếp theo . Và như thế quả là lăng phí ………….
TÔI KHÔNG BAO GIỜ CÓ Ư ĐỊNH T̀M TỚI CÁI CHẾT !!!!
Và thật là hạnh phúc nếu như nỗi buồn của mọi người được lắng xuống nhờ xem bộ phim của tôi hoặc xem những buổi biểu diễn . C̣n nếu với ai đó, những đau đớn của cuộc đời mang lại quá nhiều, khiến họ bắt buộc phải nghĩ tới cái chết, tôi sẽ làm bất cứ thứ ǵ có thể cho họ.
Khi tôi học cấp 2 và 3, tôi không có bất cứ vấn đề nào trầm trọng cả. ( cười ) . Bạn bè xung quanh tôi hầu như toàn những người lạc quan vui vẻ, và khi tôi nhớ về những việc đă khiến tôi phiền ḷng, giờ chúng chẳng có ư nghĩa ǵ hết . Mặc dù vậy, có lẽ tôi cảm thấy thế v́ tôi đă trưởng thành. Tôi không bao giờ lo lắng về việc phải thể hiện trước mặt các cô gái thế nào . Bởi tôi rất rất, rất là tốt với cô gái mà tôi thích { bắt đầu đi lạc đề ^__^ } . Chỉ có điều, tôi sẽ cáu kỉnh nếu đang tranh luận với bạn gái mà họ lại nói “ Thôi , quên đi ” . Nghe giống như : “What? What is there to forget? { --- - > trân trọng mời mọi người dịch hộ :th_em18:}. Nhiều cô gái có vẻ rất dễ xúc động. Đàn ông và phụ nữ chắc chắn sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi nhau . Đó là nguyên do v́ sao mà chúng ta hấp dẫn nhau.
Hiện tại, nếu có việc ǵ đó làm phiền ḷng tôi, tôi cũng không hay kể về nó cho một người khác nghe. Và thậm chí nếu tôi nói cho ai đó, th́ nói cũng chỉ để nói mà thôi. Tất cả mọi vấn đề của tôi đều khiến tôi phải suy nghĩ và tự đưa ra quyết định cho bản thân ḿnh. Nhưng thường th́ tôi thấy chúng cũng chẳng có ǵ là đáng kể cả . Khi tôi đi tới biển , ngồi xuống tại đó, tôi bắt đầu nhận ra : “ Những vấn đề của ḿnh bé như con tép, lại có vẻ ngu ngốc nữa”, và năng lượng sống lại tràn trề trong con người tôi . Thêm vào đó, nếu tôi cảm thấy thất vọng, tôi sẽ chẳng thể nào tập trung vào những thứ b́nh thường nhất. Cộng với việc tôi luôn sợ rằng có ai đó thấy tôi vào lúc ấy , họ sẽ thầm nghĩ : “ Trông cậu ta thật là thê thảm ” và tôi sẽ càng thêm bị động trước khó khăn , dẫn tới việc chúng sẽ càng thêm tồi tệ. Bởi vậy, suy nghĩ rằng tôi luôn thanh thản , thảnh thơi về tâm hồn khiến tôi thấy ḿnh thật là mạnh mẽ, tràn đầy sinh lực. Thậm chí nếu bạn bè tôi có gặp khó khắn, tôi cũng chỉ thích động viên những ai luôn lạc quan và cố gắng tiến về phía trước.
Và dù vấn đề có nhỏ như cái lỗ mũi, nếu bạn suốt ngày chỉ băn khoăn về nó, nó sẽ trở nên rất là khó chịu. Nhưng cách bạn thu thập kinh nghiệm cho ḿnh về những lần vượt qua khó khăn, sẽ là thước đo cho sự trưởng thành của chính bạn đấy .
pikajin
12-04-2007, 09:28 PM
cái chỗ mà "khi tôi thấy trong NEWS...." NEWS ở đây là tin tức đó cheryl ><
fuyu_no_hana
12-04-2007, 09:58 PM
"What? What is there to forget?" ---> "Cái ǵ cơ? Có cái j (đáng) để quên chứ?",hana nghĩ chắc ư Pi là vậy ^^
Cheryl Q
07-27-2008, 06:34 PM
0409
YAMASHITA TOMOHISA và IKUTA TOMA
[Bài báo mang tính chất kỉ niệm] Một phỏng vấn đặc biệt ! 4000 ngày
[Only Registered Users Can See Links]
[Only Registered Users Can See Links]
11 năm x 365 ngày = 4015 ngày.
Họ đă gặp nhau 11 năm về trước, và từ đó tới giờ , tức là 4015 ngày là những người bạn thân .
Có vẻ như tồn tại một định mệnh rất mạnh mẽ giữa Yamapi và Toma mà không ai có thể chia rẽ được, điều sẽ được khám phá chi tiết dưới đây .
“Anh ấy rất giống tôi ”. ( Yamashita Tomohisa )
Bất cứ khi nào Toma xem những bộ phim mà tôi đóng, anh ấy thường gửi mail cho tôi và nói những suy nghĩ của anh ấy. Trước đây, Toma đă giúp tôi quảng cáo bộ phim “ Kurosagi ” <movie> trên nhật kí riêng của anh ấy ở trang web của công ty Johnny. Và khi biết việc ấy thông qua người quản lí của ḿnh, tôi đă rất hạnh phúc.
Tôi luôn thấy Toma là người giúp tôi nh́n nhận việc rối rắm nào đó một cách rơ ràng hơn. Bạn sẽ là một người thật hạnh phúc có được sự tin tưởng của Toma . Anh ấy không phải là người bạ ai cũng giúp đỡ , nhưng kể từ lúc tôi ở cũng một nhóm với anh ấy, bất cứ lúc nào tôi lải nhải “ Dạy cho em với, dạy cho em với ! ”, gương mặt anh ấy ra vẻ là “ Ḿnh chẳng c̣n lựa chọn nào khác …” và dạy tôi rất nhiều .
Nh́n lại khoảng thời gian đó, đă 11 năm rồi đấy. Chúng tôi đă trải qua rất nhiều trận khẩu chiến, nhưng sự thân thiết mà chúng tôi có được, không phải v́ chúng tôi đă là bạn 11 năm, mà bởi giữa chúng tôi có sự giống nhau, sự đồng cảm tới ḱ lạ.
“ Yamashita sẽ luôn kiên nhẫn tới phút cuối cùng , đó là lí do v́ sao tôi cảm thấy có thể tin tưởng cậu ấy ” ( Ikuta Toma )
Tôi chưa khi nào cảm thấy có sự khác biệt giữa chúng tôi. Thậm chí khi c̣n giữa những Jr, chúng tôi đă thường đứng cạnh nhau trước khi tôi nhận ra điều đó. Chúng tôi ở cùng một nhóm, học cùng trường trung học, và hầu như lúc nào cũng có mặt bên nhau. Cũng không hiếm lần chúng tôi giận nhau v́ vài chuyện vặt vănh, nhưng thậm chí nếu có đụng độ, chắc chắn ,chúng tôi vẫn sẽ gặp nhau ngày hôm sau , và mọi việc lại trở lại b́nh thường. Khi cậu ấy ở trường cấp 2 và cấp 3, Yamashita thường nói : “ Em ghét đi học, em không muốn tới trường ”, và v́ thế , khi biết tin cậu ấy vào đại học, tôi thầm nghĩ : “ Ah, thế đấy ”, tôi đă khá ngạc nhiên. Khi thông tin rằng cậu ấy phải trễ tốt nghiệp hơn b́nh thường, tôi đă gửi cho cậu ấy một bức thư: “ Chúc mừng v́ cậu vẫn được giữ lại trường”, nhưng trong đó là câu khẩu hiệu ưa thích của cậu ấy : “ Lần này, hăy làm hết sức ḿnh nhé ”. < cười > . Tôi đă không theo học đại học, bởi vậy mà tôi không thể nói những điều thật hoa mĩ , nhưng tôi thấy mọi việc vẫn thật tuyệt v́ cậu ấy đă luôn rất chăm chỉ. Yamashita luôn nỗ lực ghê gớm bất kể làm việc ǵ, cậu ấy sẽ không rời bỏ công việc mà để nó dở dang. Hơn thế nữa, sự nỗ lực của cậu ấy không thay đổi tới tận phút cuối cùng, v́ vậy, tôi luôn thấy tin tưởng Yamashita bất kể làm cùng nhau việc ǵ .
( tobe continued)
Cheryl Q
07-28-2008, 05:59 PM
Hai người họ, là senpai và kouhai từ cấp 3, trông cả hai đều “ mơ màng” khi nhớ lại những kỉ niệm từ những ngày c̣n cùng là Jr, khi mà họ gần như “ không ngày nào rời nhau ”. Hăy bắt đầu những hồi ức ấy . ♪
Ikuta : Chúng ta đă thường chơi trên đường từ trường về nhà. Mặc dù cậu nhỏ hơn tôi 1 tuổi, cậu vẫn tỏ ra cởi mở, là bạn tốt của cả những người bạn của tôi nữa. Khi cậu học năm nhất, tôi học năm thứ 2 và Matsumoto th́ học năm thứ 3. Có vẻ như có một sự thống nhất cao giữa mấy người chúng ta. Bọn tôi c̣n mở một buổi tiệc để chào mừng người mới là cậu đó .
Yamashita : Hồi đó như một lễ nhập hội vậy. Các anh đă chào đón tui rất niềm nở . Anh của bạn tui cũng học năm thứ 3 vào lúc đó.
Ikuta : Với một hệ thống bạn bè như vậy, chúng ta đă là một nhóm khá lớn đó .
Yamashita : Khoảng 20 người đúng không? Tất cả đă cùng đi hát karaoke ..
Ikuta : Chúng ta tới nhà senpai, nói chuyện, chơi cầu lông. Các senpai chưa bao giờ bắt nạt cậu cả .
Yamashita : Tui luôn được đứng ở 1 vị trí thuận lợi mà.
Ikuta : Lúc nào cũng thế cả ! C̣n tôi th́ rất hay bị trêu chọc.
Yamashita : Khi tui đứng cạnh Toma, tui được an toàn < cười > . Thành thật ra , tôi luôn rất thận trọng khi đứng cạnh các senpai.
Ikuta : Uhm, nhân tiện, tôi nhớ ra hồi nhỏ, tôi từng cho cậu mượn đồ tập thể dục đó .
Yamashita : Nhớ rùi . Tui luôn mượn của anh bất cứ khi nào tui để quên mà .
Ikuta: Lúc nào tôi nh́n ra sân tập từ cửa sổ lớp học của tôi, tôi liền nh́n thấy cậu đang mặc bộ đồ thể thao của tôi với chữ Ikuta thêu rơ ràng trên đó .
Yamashita : Tui mặc thấy vừa lắm, như là đồ của tui vậy.
Ikuta : Và cậu đă lấy tay để che cái tên tui đi cho không ai nhận ra < cười> . Chúng ta c̣n đi ăn cùng nhau vào giờ ăn trưa nữa . Chỗ ngồi đă không hề thay đổi sau bao nhiêu năm. Thắng từ lối vào, là một cái bàn lớn và hơi khuất . Tôi thường ăn ca ri và shimichi. Món đó rất ngon.
Yamashita : Cari và shimicho. Tui là người sáng tạo ra món đó. Mọi người lúc đầu th́ cười khẩy, nhưng món đó trở nên được yêu thích rất nhiều sau đó.
Ikuta : Phải rồi, cậu là người đầu tiên tôi thấy trét shimichi vào cari.
Yamashita : Cari ở trường không có cay lắm .
Ikuta : Quá thường, đúng thế.
Yamashita : Hồi đó, tụi ḿnh hay mua khoai tây rán để ăn bữa trưa. Ở trường c̣n bán ǵ không nhỉ ?
Ikuta: Tatsuta don ( món cơm có gà hoặc cá )
Yamashita : Thịt ở trên cơm tatsuta lúc nào cũng xốp xốp.
Ikuta : yeah !
Yamashita : Nhưng ăn lại rất ngon . Nếu không tới sớm, thể nào món này cũng bị mua hết sạch.
Ikuta : Lúc nào cũng là một hàng dài chờ mua . Chúng ta thường hay phải gọi tụi kouhai và bảo : “ Mua hai suất cho tụi anh ”.
Yamashita : Chúng ta c̣n hay nói chuyện về việc ở riêng nữa
Ikuta : Yeah, có một lần tôi c̣n nh́n thấy mũ bơi của em gái cậu trong đống quần áo ở pḥng cậu nữa.
Yamashita : Tui 0 nhớ chuyện đó. Nhưng điều đó cũng hay xảy ra lắm . Tui đoán là hôm đó tui đi bơi. Tui nhớ có lần tới nhà anh được ăn món ikura don .
Ikuta : Cậu nhớ kĩ thật .
Yamashita : Món đó thật là ngon. Bố mẹ anh là người Hokkaido, và có người bạn đă mang tặng nhà anh món đó .
( to be continued)
elisselai
07-29-2008, 11:14 AM
Charm of all love
YAMASHITA TOMOHISA
[Only Registered Users Can See Links]
Muốn làm ǵ đó cho người con gái tôi thích!
Yamashita Tomohisa kun với tên gọi Yamapi, gần đây cho moị người cảm giác trưởng thành và càng ngày trở nên đàn ông hơn. Tuy nhiên sau khi phân tích kỹ, tôi phát hiện rằng anh ấy vẫn rất ngây thơ và trong sáng.
"Trong thời gian tiểu học và trung học, tôi có thể yêu 1 cách dễ dàng với các cô gái ngay từ cái nh́n đầu tiên. Và tất cả đều là những cô gái khá là nổi tiếng trong lớp. Tôi nghiêm túc đấy, lúc đó tôi rất ngây thơ và trong sáng (cười). thường th́ 1 cô gái sẽ thích 1 anh bạn nào đó mà thường có khoảng cách giữa họ, con trai th́ cũng thế cả thôi. 1 điều vẫn ko thay đổi từ thời gian đó đến giờ là tôi muốn làm ǵ đó cho người con gái tôi thích. Ở trường khi tôi trực nhật phải đưa các hộp cơm trưa, tôi sẽ đặc biệt mang 1 số hộp cơm đến cho cô ấy. Maa, tôi sẽ làm vậy với cô gái tôi thích , dù sao th́ tôi cũng muốn cho mọi người thấy ấn tượng tốt. "
Tuy nhiên sau khi tôi đă lớn, tôi sẽ ko yêu bằng cái nh́n đầu tiên nữa
" Có đôi lúc khi bạn cảm thấy rằng 1 cô gái trông dễ thương, nhưng lúc đầu bạn ko biết về cá tính cô ấy phải ko? Thế nên ở trường hợp như thế này tôi sẽ ko yêu hay thích ai đó ngay lập tức. Tuy nhiên nếu cô gái tôi thích hoặc bạn gái tôi nói tôi hăy ra ngoài gặp cô ấy đi ngay lập tức th́ cho dù tôi mệt đến đâu tôi nhất định cũng sẽ đi . Cảm giác muốn làm ǵ đó cho người khác sẽ ko thay đổi. Tất nhiên là phải ngoài thời gian tôi làm việc, nhưng ko thể cho bạn gái tôi hạnh phúc được nếu tôi ko làm việc."
Vậy th́ yamap sẽ yêu cầu từ bạn gái phải có những điều ǵ
.
"Trước hết, cô ấy phải có lễ phép, tôi thấy rằng cách chào hỏi, từ ngữ và hành động là rất quan trọng. tôi cũng hy vọng là cô ấy có thể nấu ăn được. ví dụ như lúc chúng tôi đang ở 1 ḿnh và đói bụng, tôi ko mong bạn gái của tôi nói với tôi những thứ mà cô ấy muốn ăn ne. Nếu điều đó xảy ra , tôi sẽ trả lời rằng ḿnh ko đói (cười). Có thể đây là vấn đề riêng tư, nhưng tôi cũng ko muốn cô ây ăn mặc hở hang quá ne , sẽ tốt hơn nhiều nếu cô ấy mặc 1 chiếc quần nhỏ dưới váy"
Yamashita kun hiện đang đóng trong drama 《CODE BLUE》, vai mà anh ấy đóng y hệt như con người Yamashita kun luôn chăm chỉ làm việc bất kể rằng ngườ con gái anh ấy thích là ai, Aizawa Kousaku 1 bác sĩ tập sự làm việc tại pḥng cấp cứu của 1 bệnh viện.
"Các từ chuyên môn về y học thật khó (cười). Nhưng thay vào đó tôi rất hạnh phúc v́ tôi ko có lựa chọn nào cả mà phải học thuộc chúng. 1 điều khác là những chiếc máy bay trực thăng thật là cool. Mới đầu tôi nghĩ chúng thật đáng sợ nhưng sau đó chiếc máy bay được mượn cho quá tŕnh quay phim hóa ra lại là máy bay thật dành cho cấp cứu, nó cân bằng hơn và ko rung quá nhiều , tôi thấy đỡ lo hơn nhiều . Nhưng có thể vẫn khó khăn hơn với những bạn gái."
Những diễn viên khác ,Aragaki Yui chan, Toda Erika chan, Higa Manami chan, Asari Yosuke san đều là những bác sỹ có kinh nghiệm.
"gần đây tôi có thể nói chuyện với giám đốc sản xuất và các diễn viên khác. Lần trước, tôi cảm thấy rất khó để có thể bắt chuyện với người lớn tuổi hơn tôi, có thể chăng là tôi đă trưởng thành rồi?"
Cuối cùng , bởi v́ vai diễn lần này là bác sĩ , anh ấy có 1 kiểu tóc hoàn toàn khác .
"Tôi có hơi ngần ngại trong 1 thời gian dài v́ ko biết làm ǵ với tóc tôi . Cuối cùng th́, tôi nghĩ rằng tóc quăn sẽ trông trưởng thành nhất. Tôi chỉ cần để cho tóc tôi khô tự nhiên sau khi gội, thật thoải mái. tuy nhiên , tôi ko thể t́m được bộ quần áo nào phù hợp với kiểu tóc tôi cả, thật là shock. Thế nên tôi tiếp tục mặc tshirt , ko mặc những quần áo cầu kỳ nữa. Quả thật là ko phù hợp tí nào cả (cười)."
Cheryl Q
07-31-2008, 10:09 AM
Quá choáng khi đọc xong bài dịch trên . KHông tin rằng anh lại phát ngôn bất lịch sự như thế
elisselai
08-03-2008, 09:18 PM
Phỏng vấn Yamashita Tomohisa từ Myojo 0809 - Đây chỉ là 1 phần chứ ko phải là 1 bài hoàn chỉnh
[Only Registered Users Can See Links]
【 Khẩu vị 】
Tôi ko thích ăn đồ ngọt lắm. Nhất là đối với kem, tôi ko thể chịu được. Tôi thích đồ ăn cay. C̣n nữa khi ăn salad, tôi thích chấm với dầu mè. Tôi cũng thường hay gọi Yakitori khi ăn với Nishikido.
【 Lưng 】
Tôi thích được mát xa 「 Nếu được tôi muốn mát xa hàng ngày!」 đến mức mà lưng của tôi rất đau. Cách trị liệu vàng là nếu bạn đi mát xa sau khi tắm hơi . *
【 Chân 】
TRong drama tôi đă chạy hết sức nhưng tôi chưa phải trải qua buổi luyện tập nào cả. Có thể 「 mặc dù tôi ko luyện tập nhưng bởi v́ tôi thích đi bộ chung quanh khu vực hàng xóm trong vài tiếng 」 đó là lư do tại sao tôi có thể làm tăng sức mạnh ở chân v́ đi bộ thường xuyên!?
【 Bộ năo 】
Tôi sẽ ko thể nghĩ về bất cứ điều ǵ khác một khi tôi tập trung vào 1 thứ . 「 Hiện giờ tôi tập trung hết sức vào dram」, Nhân tiện nói đến đồ ăn, khi đột nhiên tôi muốn ăn ǵ đó, trong 1 khoảng thời gian tôi có thể ăn nó liên tục ko nghỉ.
【 Tim 】
「 Tại trường quay, có 1 chuyên gia chuyên đo nhịp tim cho tôi , 62 - 63 nhịp mỗi phút, chậm hơn nhiều so với 1 người b́nh thường. Có người nói là Đó là trái tim phù hợp với người thường xuyên vận động ". Yatta!**」
【 Cánh tay 】
Tôi ko thể bỏ qua chuyện tập luyện cơ thể. Lư do là...... Tôi muốn bảo vệ tất cả các thành viên của NEWS! Nếu các thành viên bị tấn công đột ngột tôi sẽ đánh lại những tên đó cho họ. Tôi rất được tin tưởng!
[Only Registered Users Can See Links]
Chỉ cần bạn sung sức, mọi thứ đều có thể là thành công!
Tên sản phẩm : Thuốc Yamapi
công dụng : có thêm sôi nổi náo động ***
Lưu ư khi sử dụng: Có thể gây nghiện
「Sau khi uống thuốc của tôi xong, nó sẽ giúp bạn có thêm sôi nổi ngay cả trong những ngày b́nh thường, sẽ làm cho bạn super hạnh phúc. dù là ở trường hay tại nơi làm việc, nếu bạn suy nghĩ, th́ thuốc này sẽ làm cho mọi thứ trở nên thú vị. Tuy nhiên, 1 khi bạn đă nghiện rồi, bạn sẽ ko thoát được khỏi cơn nghiện dù ǵ đi nữa, bạn phải lưu ư đấy ♡ 」
Quá choáng khi đọc xong bài dịch trên . KHông tin rằng anh lại phát ngôn bất lịch sự như thế
Are? P-chan phát ngôn bất lịch sự ở chỗ nào sao tớ ko thấy?? Tớ ko thấy có chỗ nào là bất lịch sự cả :-?
elisselai
01-10-2009, 12:32 PM
Seventeen 0409 Vol. 47
[Only Registered Users Can See Links]
Yamashita Tomohisa
Dấu chân của trái tim
Vol. 47
Bài viết này là về Yamapi nh́n lại quá khứ và hướng đến 1 năm mới. Tuy nhiên, Yamapi nói rằng “ Tôi không muốn bị giữ chặt trong kế hoạch tạo ra, thế nên hầu như lúc nào tôi cũng ko có kế hoạch ♪”. Anh ấy ko quyết định chủ đề cho lần này cứ tự nhiên nói về những thứ xảy ra gần đây và những thứ ḿnh thích.
Khi đến thời điểm kết thúc 1 năm và bắt đầu 1 năm mới, có rất nhiều người hỏi về kế hoạch cho năm sau. Nhưng lần này tôi quyết định ko chọn chủ đề và cứ nói 1 cách tự nhiên. Chỉ là chính tôi, ko có kế hoạch ǵ cả (cười). Tôi ko giỏi việc lập kế hoạch lắm thế nên b́nh thường th́ tôi ko có kế hoạch ǵ cả. Nếu làm kế hoạch cho ngày mai, tôi vẫn có thể làm nhưng cho những ngày sau đó th́ tôi hoàn toàn ko biết ǵ cả. Bởi v́ tôi ko thể đoán trước được lịch làm việc, đột nhiên bị cảm cũng có thể xảy ra nữa. Mặc dù có những lúc khi quyết định sẽ làm ǵ vào 1 ngày nào đó trước sẽ dễ dàng hơn cho nhiều người tập trung, hứa hẹn với nhau là sẽ đi ăn cùng nhau nhưng ko thể giữ được hẹn vào phút cuối , chẳng phải thật đáng ghét sao?
Tất nhiên, với những ngày quan trọng như là sinh nhật bạn bè, tôi sẽ cố gắng dành thời gian. Tuy nhiên, với những thứ khác th́ ko thể nói trước được. " Tuần sau ngày X cậu có rảnh ko ?" thậm chí nếu bạn hỏi tôi như vậy tôi ko thể đảm bảo được. Thế nên tôi sẽ trả lời rằng “ Cho đến khi tôi xác định lại lịch làm việc, tôi ko biết ". Tất nhiên nếu ko có công việc gấp, tôi vẫn sẽ đi. Nhưng với tôi, tôi ko có memo pad (máy nhắc việc phải làm) và tôi cũng ko để lịch làm việc vào trong điệnt thoại nữa. Đặt trước bàn tại nhà hàng ngay trong ngày nào đó và rồi gọi bạn tôi và nếu bạn tôi rảnh th́ tôi sẽ nói "Ikimashou? " Như vậy th́ sẽ tự nhiên hơn. Đôi khi lập kế hoạch làm tôi có cảm giác là ḿnh bị g̣ bó, tôi ko thích vậy. Kể từ lúc tôi c̣n là Junior tôi ko biết lúc nào sẽ đi gọi đi làm việc thế nên tôi ko thể trả lời khi bạn tôi rủ đi chơi. Thế nên tôi đoán đây là 1 thói quen xấu được h́nh thành từ lúc nhỏ.
Ngay cả khi đi du lịch, tôi ko phải loại người sẽ vẽ ra những chi tiết của chuyến đi. Nếu người đi cùng tôi là người có tính quản lư tất cả mọi thứ, th́ tôi sẽ để tất cả mọi thứ cho người đó quyết định. Chỉ bởi v́ là tôi hoàn toàn ko có kế hoạch, tôi ko phải quan tâm về những thứ khác và đi chơi như theo ư muốn. Ví dụ, chúng tôi nghe nói rằng có 1 nhà hàng ko tệ chút nào trên 1 ṭa tháp này. Thế là chúng tôi quyết định đến đó. Nhưng trên đường đi chúng tôi t́m thấy 1 nhà hàng khác tốt hơn nhà hàng đó thế là quyết định ăn tại đó
Nói chung, khi tôi gặp t́nh huống như vậy, tôi sẽ thử nhưng nếu chúng tôi đă có kế hoạch sẵn th́ tôi cảm thấy rằng những t́nh huống như vậy sẽ ko làm tôi vui lên bao nhiêu. v́ tôi luôn muốn nh́n thấy những thứ hoàn hảo nhất, tôi muốn làm những việc to tát vĩ đại nhất. Thế nênn tôi chỉ làm việc dựa theo t́nh huống.
Bắt đầu từ lúc tập cho concert, tôi trở về điểm khởi đầu luôn muốn nhảy thật kool. Tôi ghi lại h́nh ảnh lúc ḿnh nhảy và coi, đă lâu rồi tôi ko làm vậy. Tôi sẽ nghĩ nhiều thứ "Hóa ra ḿnh nhảy như thế này ư...Tại sao? Ḿnh c̣n ko đến các lớp tập nhảy mà sao động tác trở nên ngày càng kool hơn? " Vũ đạo quả thật ko có ranh giới. đó là thứ vượt qua ranh giới rào cản của ngôn ngữ mà tạo ra cảm giác. Thế nên 1 lần nữa tôi cảm thấy rằng nhảy thật là cool. Từ hồi c̣n là Junior tôi rất thích nhảm . Trong quá khứ khi tôi về nhà tôi sẽ đến cửa hàng siêu thị ở gần nhà với 3 người bạn khác để tập nhảy. Tấm cửa của siêu thị phản chiếu h́nh ảnh của tôi như là nh́n vào gương vậy. Tôi cảm thấy rất tốt mỗi khi nhảy cứ như tập thể thao vậy. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi có nhiều thời gian hơn, thế nên tôi muốn nhảy nhiều hơn nữa.
Để cho cool hơn tôi c̣n luyện tập cơ bắp nữa. Đặc biệt là vai. Vai khác với các bộ phận khác trên cơ thể như là ngực hay lưng, khoảng cách nhỏ thế nên quá tŕnh tập luyện rất vất vả. Nhưng sau khi tập luyện, vai tôi cũng sẽ trông kool hơn nữa. VÍ dụ những anh chàng chơi bóng rổ da đen, bắp vai của họ rất phát triển, Sugoi!. Gần đây vai tôi đang bắt đầu nở. TÔi nghĩ tôi nên mặc áo ko có tay sẽ trông rất kool.
“ Tôi là người có nhiều hoài băo. Tôi muốn tất cả giấc mơ của tôi thành sự thật.”
Có thể là v́ tôi rèn luyện cơ thể trong concert, ngay cả cơm cũng rất ngon. Tôi thích cơm hơn là bánh ḿ. C̣n những món phụ tôi miễn là có món mentaiko và chai norino tsukudani th́ OK hết. Cảm giác của onigiri tràn đầy trong miệng và mentaiko là ngon nhất. TÔi ăn rất nhanh. Bữa trưa ngày hôm qua là udon và onigiri, tôi ăn trong ṿng 5 phút và tôi ăn hết sạch sành sanh. Có thể là v́ carbonhydrate rất phù hợp với cơ thể tôi. Khi tôi c̣n ở trung học, tôi hay ăn với Jin nhưng Jin ko ăn nhiều cơm và ăn nhiều các món ăn. C̣n tôi th́ ăn cơm nhiều và ít các món. Có vẻ như đây luôn là cách tôi ăn, rất phù hợp với tôi. Ko cần phải có nhiều món bên cạnh. Cũng Ok nữa nếu ko có miso soup. Đó là lư do tại sao ko ăn carbonhydrate để diet rất khó khăn. Mặc dù có thời gian, để giữ cho cơ thể chuẩn tôi cố gắng hạn chế ăn. So với thời gian đó, tôi cảm thấy rằng tôi thích cơ thể hiện thời của tôi hơn. Tôi nhận ra rằng dù là tập luyện khó khăn hay hạn chế đồ ăn đi chăng nữa th́ làm những thứ mà tôi thích cũng tốt hơn.
Mặc dù tôi ko có kế hoạch, tôi chỉ làm những ǵ phải làm, nhưng về tương lai, thực sự tôi có giấc mơ và hoài băo của tôi. Tôi là người cầu tiến. Nếu 1 ai đó ko có giấc mơ, bạn sẽ ko biết điều ǵ tốt để làm. Ai đó sẽ bắt đầu nghĩ rằng " Ḿnh làm việc để làm ǵ? " hoặc " Tôi sống để làm ǵ?" Giấc mơ kế tiếp của tôi là xuất hiện trong 1 phim Hollywood! TỐt hơn là cụ thể hóa giấc mơ này càng sớm càng tốt . Mặc dù là nhận ra 1 giấc mơ của ḿnh đă là tuyệt vời lắm rồi, nhưng tôi muốn có nhiều giấc mơ thành hiện thực khi mà tôi c̣n sống. Tất nhiên, để làm việc đó tôi phải làm việc thật chăm chỉ. Để biến giấc mơ thành hiện thực tôi sẽ đi theo con đường đă chọn từ lúc đầu và tiến xa hơn nữa, đây ko phải là con đường ngắn nhất để biến giấc mơ thành hiện thực sao? Mặc dù có lúc sẽ có những bức tường cản, đừng quay lai, tôi nghĩ chúng ta nên đối mặt với nó và tiến tới.
Yuuchi
01-17-2009, 07:51 PM
Phỏng vấn của Pi trên Winkup 01.2009
[Only Registered Users Can See Links]
Đối với tôi, sự kết hợp tuyệt vời là OO + OO!
“Mabudachi + Karaoke”, đây là sự kết hợp mạnh mẽ nhất. Nhưng bạn đă hát khi làm việc…Mặc dù tôi có thể bị phản bác như thế nhưng hát khi làm việc và hát karaoke là 2 việc hoàn toàn khác nhau. Tôi có thể hát những bài hát không phải của tôi. Nhưng “weeeek” thường được yêu cầu. Lúc đầu nó rất khó , tôi không thể hát nó một ḿnh. Nhưng gần đây tôi có thể điều chỉnh được nhịp thở nên tôi có thể hát nó (cười).
Khi đối mặt với khó khăn, bạn sẽ dũng cảm đối mặt hay…?
Tôi nghĩ tôi thuộc tuưp người tấn công trực diện. Một tâm hồn nổi loạn? Gần như có một phần như thế trong tôi. Mặc dù tôi hiểu” thứ tôi ghét, tôi chỉ ghét nó” suy nghĩ này cũng rất mănh liệt. Khi tôi đến gặp một thầy bói, ông ta đă nói với tôi thế này: kiếp trước của cậu là một kiếm sĩ, người đă đối mặt với 300 kẻ thù và cậu đă một ḿnh chiến đấu, cuối cùng bại trận. Đó là lư do tại sao cậu hay lao đầu vào những việc mà cậu biết là không thể thực hiện, hăy nhớ lấy điều này.” Không hiểu sao nó khá là đáng sợ!(cười).
Tôi muốn đến nơi như thế này trong năm 2009:
NEWS’s concert tour ở Okinawa! Nó thật tuyệt, tôi muốn tới đó. Kiểu reo ḥ này có thể được thêm vào “ei ya~sa~sa, hahahaha”. “BEACH ANGEL” rất rất thích hợp phải không. Nếu có một “SNOW EXPRESS~ Southern countries version” th́ không tệ phải không?(cười)Những sự kiện gần đây:
Bây giờ chúng tôi đang ở giữa một concert tour toàn quốc nhưng cũng trong vai tṛ MC, tôi cảm thấy chúng tôi đă trưởng thành trong 5 năm qua. KAT-TUN đă debut sau khi họ được thành lập nhiều năm đúng không? T́nh bạn giữa chúng tôi giờ đây cuối cùng cũng ở cùng mức độ với họ ở thời gian đó. Sự thống nhất trong nhóm cũng đă mạnh lên. Khi tôi đúng trên sân khấu và quan sát các thành viên, tôi đă nghĩ như thế này: “NEWS, tuyệt chứ nhỉ”(cười). 5 người đó, ngoại h́nh bên ngoài và tính cách của họ cũng tuyệt nữa. Mọi người trên thế giới vẫn chưa biết nhiều về NEWS. Những thứ mà mọi người chưa biết đến, sẽ thật tuyệt nếu chúng tôi có cơ hội để nhiều người biết hơn. Ví dụ gần đây tôi cảm thấy sẽ rất tuyệt nếu làm một chương tŕnh TV về NEWS. Eh, nếu nó là một chương tŕnh tạp kĩ đầy tiếng cười?... Chúng tôi sẽ bàn về nó(cười). Nhưng chúng tôi đă có Shige-một chuyên gia về lănh vực đó. Tôi nghĩ nó nhất định sẽ trở thành một thứ hết sức thú vị.
trans by Yuuchi@hotakky.com
credit by imm0rtal-piglet blog
Yuuchi
01-24-2009, 11:32 PM
2009.02 Wink Up stranlation
[Only Registered Users Can See Links]
[Vẻ bề ngoài]
Những phần liên quan đến vóc dáng, hiện tại tôi không đụng đến.Mặc dù tôi vẫn đến pḥng tập thể h́nh, tập nhẹ nhàng để duy tŕ sức khoẻ. Nhưng bây giờ tôi thích dành thời gian ở nhà đọc Manga. Nó rất lạ phải không, đối với tôi khi nói ra điều đó. Mặc dù trước đây tôi chỉ đọc khoảng 1 bộ Manga trong một năm. Gần đây, tôi có rất nhiều thời gian cho riêng ḿnh, nên tôi đọc nó với cảm giác thư thái và trở nên nghiện nó.
[Công việc]
Năm ngoái, tôi đă đóng Kurosagi v́ tôi nhận ra sự hấp dẫn và sức hút của một bộ phim nên tôi nghĩ nó sẽ rất hay nếu tôi cũng tham gia vào một bộ phim. Mặc dù tôi cũng muốn tham gia vào một chương tŕnh tạp kỹ nhưng tôi có hơi dở về những thứ có liên quan đến ứng đáp (cười). Nếu như có một kịch bản ngắn, nó giống như tôi có thể quẳng đi gánh nặng của ḿnh (cười).Trước đó tôi đi ăn cùng Toma, nhưng lúc tôi được bảo: “ hăy làm nổi bật nó trước công chúng. Nó rất hài hước.” Tôi hoàn toàn không có ư định nói những điều đáng cười như thế (cười). Tôi luôn là người “ không thay đổi” bất cứ đâu tôi tới, nhưng không có môi trường nào tôi có thể ăn nói dễ dàng sao? Lúc đó, những lời tôi thốt ra và nội dung th́ hoàn toàn khác hẳn. Ư tôi là tôi có thể trở thành một người rất thú vị khi tôi ngồi xuống và nói (cười). Ngày đó tôi luôn tṛ chuyện về chủ đề “ huyền thoại Hasejun”. Ngay cả khi tôi không muốn làm, không muốn nói, nó vẫn xuất hiện như Agyou ( ḍng thứ nhất của bộ chữ Katakana: a i u e o. ) (cười). Vả lại, nó sẽ không nhàm chán ( ở đây Pi muốn nói nếu những điều anh nói sẽ không bị đáp lại một cách ngượng ngịu, giống như khi anh kể một câu chuyện cười, mọi người sẽ cười vả không đáp lại một cách lạnh lùng). Tôi nghiêm túc đấy, “ nó sẽ không nhàm chán a~ (cười).
[Sở thích]
Trước đây, tôi nghĩ về vấn đề “sở thích của tôi là ǵ” một cách cẩn thận… Bây giờ h́nh như không c̣n như thế nữa(cười). Năm nay dù có vấn đề ǵ chăng nữa, tôi mong tôi có thể t́m ra một thứ tôi sẽ ám ảnh tôi.
[T́nh yêu]
Tôi muốn được yêu~. Nếu tôi yêu, tôi có thể từ bỏ Manga(cười). T́nh trạng đọc Manga để giết thời gian đă trở nên khó tin cho đến khi tôi thấy nó hơi đáng sợ. Ngay lúc này, bộ Manga tôi đang đọc chỉ c̣n một cuốn và tôi sẽ hoàn tất nó. Trước đó tôi phải nghĩ xem tôi sẽ làm ǵ tiếp theo. Tiếp tục như thế này và đọc một bộ khác hay trở về là ch́nh tôi thường ngày…Ehh, chúng ta đang nói về t́nh yêu(cười). Nếu toi yêu, tôi sẽ không có thời gian đọc Manga. Nếu tôi quá nghiện Manga, tôi sẽ nghĩ “ tôi không cần t́nh yêu’. Điều đó thật đáng sợ(cười).
[NEWS]
Tôi muốn cho ra càng nhiều CD càng tốt. V́ mọi người đều biết đến những single nên giữ cho không khí sôi động của concert rất khó. Một single có thể được đại diện cho NEWS, sẽ rất tuyệt nếu chúng tôi phát hành chúng nhiều hơn.
stran by Yuuchi@hotakky.com
Credit by imm0rtal-piglet@livejournal.com
wow4390
06-05-2009, 09:31 PM
A hero that can:1. Heal, but also tank and dps... hmmm, sounds familiar.2. That can heal and dps, but not tank... buzzzzzzz... already done.3. That heals through their tanking or dps abilities.4. That heals by music playing, Guitar Hero style... The Bard.wow power leveling ([Only Registered Users Can See Links]) wow powerleveling ([Only Registered Users Can See Links])
pink_princess
12-27-2009, 05:30 PM
Seventeen 0409 Vol. 58
Yamashita Tomohisa
Cảm Giác
(Phóng sự đặc biệt ở New York)
[Only Registered Users Can See Links]
Yamapi đă luôn yêu thích được đến thăm New York. Chúng tôi gởi đến các bạn những điều anh ấy chứng kiến, chạm lấy và cảm nhận từ tận trái tim.
[Only Registered Users Can See Links]
Yamapi đă từng đến Okinawa với hành lư chỉ là 1 cái túi giấy. C̣n lần th́ này th́ sao? "Đương nhiên là tôi cần ít nhất là 1 cái túi vải!" Có ǵ bên trong vậy? "1 cái máy tính xách tay, 1 thiết bị nghe nhạc di động, quần áo. Quần áo của tôi chỉ là áo thun. Thay đổi quần dài à? Nah, không cần đâu." Như thường lệ, Yamapi đi du lịch gọn nhẹ. Ngẫu nhiên, anh ấy đọc tiểu thuyết của Keigo Higashino (1) trên máy bay.
Yamapi cũng nhận được nhiều lời khen ngợi từ những người địa phương. Sau cuộc đối thoại ngắn gọn bằng tiếng Anh, 2 người bắt tay. Những người đẹp trai th́ đa văn hóa mà. ♥
• Tại nhà ga Grand Central: Đây là nhà ga thường được thấy trong các bộ phim Hollywood. "Có ổn không khi chụp h́nh cho tạp chí Seventeen ở 1 nơi cổ kính như vầy. Đây là tạp chí mốt thời trang thời thượng mà phải không? (cười)". Không sao đâu, chúng tôi yêu thích những thứ này mà. ♥ Sự lăng mạng là tuyệt nhất!
• Tại cầu Brooklyn: "Tôi muốn đi bộ qua nó!", Yamapi nói, và rồi cuộc tản bộ nhàn nhă bắt đầu. Chúng tôi đi bộ 30 phút từ phía Brooklyn sang phía Manhattan.
Trong khi đang đi tản bộ xuống cầu Brooklyn, 1 người tự nhận ḿnh là diễn viên thử bán cho Yamapi 1 DVD hài kịch mà anh ta đóng "và, đương nhiên có Eddie Murphy!" - "No, thanks!"
[Only Registered Users Can See Links] Yamapi đang trong trạng thái mua quà lưu niệm. Ánh mắt anh ấy rất là nghiêm túc! Anh ấy mua cho anh ấy và bạn của anh 1 vài đồ phụ tùng cho thiết bị điện tử.
[Only Registered Users Can See Links] "Tất cả những thứ nghệ thuật ở đây đều rất dễ thương!", anh nói, chụp h́nh với máy chụp h́nh riêng của anh. Bạn có thể thấy bức h́nh của Yamapi đứng trước bức tranh SMILE trên tường trong tạp chí MYOJO tháng 1.
"Ở đây, phong cảnh buổi chiều thật sự rất đẹp. Tôi nghĩ tôi sẽ nhớ điều đó nhất."
• Tại quận Meat Packing: Nh́n thấy Chaplin và ḍng chữ màu hồng:" Life is Wonderful", anh ấy lẩm bẩm, "Dễ thương quá." Đây là địa điểm rất sang trọng thường được thấy trong "Sex and the City".
Lướt qua quận Meat Packing, những bức tường được sơn bởi h́nh ảnh Madonna nhiều màu sắc! Và rồi khi bạn rẽ qua góc...
... bạn sẽ bắt gặp những h́nh vẽ graffiti mang phong cách rock and roll. "Thật là tuyệt!" Yamapi đứng trước nó chụp 1 bức h́nh.
"Có lẽ tôi đang sắp nói 1 chuyện hiển nhiên rồi, nhưng New York thật sự là 1 thành phố màu nâu...."
"Không phải những người này nên chú ư hơn 1 chút tới đèn đỏ sao".
• Tại nhà hát Alley: "Đó là 1 môi trường tuyệt vời khi bạn có thể đi và xem 1 buổi biểu diễn mỗi ngày. Nếu tôi có nhiều thời gian hơn, tôi thậtttttttt sự rất muốn tham gia 1 khóa học vũ đạo!"
• Tại SoHo: Mua cái hot dog thứ 3 kể từ khi anh đến New York. Làm ấm tay của anh ấy qua hơi từ máy làm hot dog. [Only Registered Users Can See Links]
Trả tiền người bán 1 cách rất thành thạo. Kết quả của việc học tiếng Anh của anh ấy đă được đền đáp.
Ngon tuyệt ♥
• Tại quảng trường Times: Trong lúc chụp h́nh, có 1 nhóm phụ nữ người Trung Quốc nhận ra Yamapi và rất phấn khích. Đằng sau anh ấy là bảng quảng cáo TOSHIBA đang chiếu sáng. "Wow! Mọi người hăy thử dùng Toshiba Dynabook nhé (cười)."
*Note:
(1) Keigo Higashino là 1 tác giả người Nhật được biết đến chủ yếu qua các tiểu thuyết huyền bí. Tác phẩm của ông bao gồm Galileo (được dựng thành phim truyền h́nh năm 2007 với các diễn viên Fukuyama Masaharu và Shibasaki Kou) và Ryuusei no Kizuna (được dựng thành phim truyền h́nh năm 2008 với các diễn viên Ninomiya Kazunari, Nishikido Ryo và Toda Erika).
[Only Registered Users Can See Links]
Điều thật sự đặc biệt ở New York là vẻ hào nhoáng của nó. Sự thật rằng tất cả mọi người trên khắp thế giới tập hợp ở đây là đă đủ rồi, nhưng trên hết, tôi nghĩ tôi đă nghe rất nhiều người nói tiếng Tây Ban Nha khi tôi đi bộ ṿng ṿng. Có rất nhiều người ở đây chỉ sử dụng tiếng Anh như 1 công cụ vừa đủ xài thay v́ sử dụng nó tự nhiên như là tiếng địa phương khi đối thoại. Ở Nhật, nếu bạn đến chỗ nhiều khách nước ngoài, Roppongi, t́nh trạng cũng tương tự như vậy. Nhưng ở đây, mọi thứ đều nghe như tiếng nước ngoài, cho nên thật là tuyệt. Những cái bảng và poster cũng đều bằng tiếng Anh nữa! Mặc dù những thứ đó nằm ngay trước mắt tôi, nhưng tôi lại có cảm giác chúng đến từ 1 thế giới xa xôi. Trái lại, đối với người Mỹ, kanji hiển nhiên trông có vẻ rất mốt. Có rất nhiều người tự tin xăm những kí tự mà không có nghĩa ǵ cả... giống như chữ "yume" (giấc mơ). Họ chọn những chữ mà người Nhật sẽ không chọn v́ họ nghĩ rằng h́nh vẽ đó đẹp, tôi đoán vậy. Tôi tự hỏi đó có phải là cảm giác giống như khi tôi đang ngước nh́n lên 1 cái bảng bằng tiếng Anh.
Là 1 người châu Á, tôi có thể nhận ra được người này là người Trung Quốc hay người Hàn Quốc, nhưng tôi đă nghe nói rằng rất khó cho những người thuộc chủng tộc khác có thể phân biệt được. Nhưng người mới vừa nói chuyện với tôi hỏi tôi làm sao nói "cảm ơn" bằng tiếng Nhật, điều đó có nghĩa là cô ấy nh́n là biết tôi là người Nhật liền phải không? Bộ tôi thật sự có vẻ ngoài giống người Nhật lắm hả? Thỉnh thoảng, tôi tự nghĩ ḿnh cũng hơi giống người Thái?! Tôi đang đeo kiếng mát, nhưng điều đó làm cho nó càng khác hơn chứ! Thật là 1 điều bí ẩn.
Trung tâm của New York, khi tôi trải nghiệm và trực tiếp nh́n thấy, thật giống như tôi đă tưởng tượng. Giống như được khắc họa trong h́nh chụp và phim ảnh, có 1 cảm giác mạnh mẽ rằng đây chính là New York đă chuyển tải tất cả các buổi biểu diễn và nền giải trí đến thế giới. Mặc dù vậy, khi bạn bước 1 bước đến 1 khu vực khác, mỗi chỗ sẽ tạo 1 cảm giác giác khác nhau, và điều này thật là thú vị. Tôi đă ngạc nhiên khi biết rằng mặc dù là vào mùa thu nhưng thời tiết đă khá lạnh. Tôi cá là mùa đông sẽ lạnh cóng luôn. Nếu tôi đến vào mùa đông, tôi muốn đi riêng để tôi có thể ra ngoài bất cứ lúc nào tôi muốn và trở về khách sạn của tôi khi trời trở lạnh (cười). Tôi muốn tận hưởng thời gian 1 cách tự do, tham gia các lớp học vũ đạo và đến 1 vài quán bar.
Ngoài việc đó ra, tôi thật sự thỏa măn khi đă hoàn thành mục tiêu của ḿnh, đó là ăn hot dog lúc đi nước ngoài. Trong ṿng chỉ 2 ngày mà tôi đă ăn 2 cái (cười). Tất cả đều rất ngon, mặc dù vậy, khẩu vị Mỹ không hợp với tôi lắm! Đó là bởi v́ tôi có thể tự tin nói rằng thức ăn Nhật là ngon nhất trên thế giới! So với bất cứ nền ẩm thực nào trên thế giới, về mặt tŕnh bày và phục vụ, thức ăn Nhật cực ḱ tinh tế. Ở Nhật, cả khách và người phục vụ đều phải rất chăm chú. Ở Mỹ, đó chỉ là tiếng loảng xoảng của chén dĩa... và người phục vụ bàn của tôi sử dụng 1 cái dĩa đầy thức ăn để dọn chỗ cho cái dĩa khác trên bàn của tôi! Tôi cũng đă đến 1 nhà hàng thức ăn nhanh nữa, nhưng... không có thứ ǵ có vị teriyaki cả! Tôi đă làm mới lại cảm giác biết ơn đối với sự tuyệt vời của Nhật. Không kể những việc trên, tôi đă ăn 1 cái bánh sandwich rất ngon ở Harlem. Chuyến đi này đă giúp tôi nhận ra 1 điều mới là sandwich tuyệt nhất khi dùng chung với cà phê ,và cơm nắm th́ phải dùng chung với trà xanh!
Khi tôi ở xa Nhật, tôi luôn mong muốn được hiểu rơ đất nước của tôi hơn. Tôi ghi chú về từng nơi nhỏ và những giây phút làm tôi xúc động, và tôi chụp rất nhiều h́nh. Bằng cách luôn tập trung tỉnh táo và ḍ ăng-ten của tôi để ghi nhận những điều thú vị, những sự việc t́nh cờ ngày càng nhiều đă tạo nên sự cần thiết của việc ấy. Khi tôi đang có sự nhạy cảm cao độ ,cái ăng-ten đó không để lỡ mất bất cứ thứ ǵ. Cảm giác đó giúp tôi tiếp tục trưởng thành và trở thành 1 người mới. Đối với tôi, động lực lớn nhất lúc này là năm Sửu đang diễn ra. Khi tôi mới gia nhập Johnny's, mùa đó cũng gần đến năm Sửu nữa. Năm nay, đến New York cũng là năm Sửu nữa. Bạn không nghĩ rằng chuyện có việc ǵ đó sẽ xảy ra vào năm tuổi của bạn là rất dễ tin sao? Thật là 1 cảm giác tuyệt vời khi biết rằng trong 1 giáp có 1 năm mà bạn có sự liên kết mạnh mẽ với nó! Tôi nghĩ rằng bạn nên chăm sóc tốt những cơ hội như vậy.
Thông tin
Solo single LOVELESS của Yamapi và PV đều được quay tại New York. "Nó phù hợp với không khí của một mối t́nh ngọt ngào cay đắng. Lợi dụng sự tuyệt đẹp của phong cảnh ở đây, sản phẩm hoàn thành là hơn 100% tuyệt vời. Bài hát này có 1 âm thanh khác, vũ điệu khác và cái nh́n khác hơn là những bài kia. Tôi hi vọng bạn sẽ lắng nghe nó và tận hưởng thời gian trong thế giới của bài hát này."
Eng credit: seventeen_0409@LJ ([Only Registered Users Can See Links]) (community.livejournal.com/seventeen_0409/)
pics credit: inala@LJ
trans by me
Copyright ©2000 - 2012, Hotakky Community