View Single Post
Old 02-01-2008, 08:58 PM   #1 Offline
Pinky
Culi
 
Pinky's Avatar

Join Date: Aug 2007
Location: ♥ yours arms :)♥
Posts: 312
Jai Đẹp: 53
Thanks: 374
Thanked 199 Times in 88 Posts
Send a message via Yahoo to Pinky
[Fic dịch] .:Love Lost:.

T́nh h́nh đây là một fic rất hay, Pipi và Asa rất thích nên em quyết định trans cho mọi cùng đọc và v́ t́nh h́nh tiếng anh c̣n yếu kém nên là nếu có bất cứ chỗ nào sai sót xin mọi người chỉ bảo Em cũng đă hỏi ư kiến Yue là post vào đâu và Yue kêu post vào đây cũng được, thanks Yue nhiều v́ đă giúp đỡ trong quá tŕnh trans
Em sẽ cố gắng hoàn thành trans fic trong thời gian ngắn nhất có thể

1 >Chapter One:

Suy nghĩ của Pi.

Tôi vẫn c̣n nhớ cái ngày Jin đột ngột gọi và nói với tôi bằng cái giọng ngốc nghếch rằng cậu ấy và Kame đă trở thành một item chỉ một phút trước đó.
Tôi giả vờ hạnh phúc cho cậu “Tiến lên, Bakanishi! Omedetou!” là câu nói tự động vuột ra khỏi miệng tôi. Nhưng sâu thẳm, tôi muốn xé nát cái nụ cười hạnh phúc đó khỏi gương mặt cậu mà tôi biết là tôi đă từng ở trên đó.
Ai có thể nghĩ tôi phải đối mặt với những chuyện như thế này ? Tôi chắc chắn là không có ai!
Tôi đoán tôi nên thấy chuyện sẽ xảy ra. Trở lại khi chúng tôi là juniors... trở lại khi KAT-TUN mới được tạo bởi Koichi-senpai và tôi vẫn c̣n với Four Tops.
Chúng ta gặp nhau ngày tiếp theo – cậu, Kame và tôi.Cậu giới thiệu cậu ta với tôi như thể tôi không biết cậu ấy. Tôi ước ǵ Kame đă lạnh lùng để tôi có thể dễ dàng ghét cậu ta. Nhưng cậu ấy không như thế. Cậu ta là một trong những người bạn thân nhất của tôi.
Bây giờ chắc bạn đang tự hỏi tại sao tôi lại ước ǵ tôi có thể ghét Kame. Đó là bởi v́ tôi ghen tị với cậu ấy... bởi v́ trước chuyện này, tôi đă là người bạn thân nhất và là người yêu của Jin. Tôi luôn là người đầu tiên đến trong list của Jin – cho dù đó là ăn trưa, ăn tối hay xem những bộ film Tây Âu mà tên baka đó có vẻ thích, hay là đi shopping. Chúng tôi cũng đă chia sẻ cùng một chiếc giường với nhau và trống rỗng hầu như suốt cả đêm, cố gắng quên đi những điều làm phiền tất cả chúng tôi. Tôi biết sâu thẳm trong trái tim tôi cậu ấy là người bạn thân nhất. Tôi nghĩ cậu ấy cũng vậy.
Hoặc đó chỉ là nghĩ thôi.
Có lẽ đó chỉ là những suy nghĩ mong ước của tôi ? Có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết nếu cậu ấy cũng cảm thấy thế. Một điều chắc chắn, cậu ấy chọn Kame nhiều hơn tôi. Và tôi tha thứ cho cậu ấy việc không cảm thấy thấy những ǵ tôi cảm thấy – làm sao tôi có thể không khi cậu ấy trở thành vật dính chặt lấy Kame mỗi khi cậu ta ở gần đó. “T́nh yêu chó con yếu đuối” Tôi nghĩ như thế mỗi khi chứng kiến chuyện đó xảy ra. Và tôi đă thử ủng hộ cho mối quan hệ của họ. Tôi nói chuyện nhiều hơn với với Kame, và cố gắng hiểu hơn về cậu ấy. Tôi nghĩ điều đó sẽ làm Jin hạnh phúc khi nh́n thấy người yêu và bạn thân nhất của cậu ấy thân thiện với nhau và mọi chuyện trên thế giới đều ổn cả.
Jin và Kame tiếp tục mời tôi mỗi khi tậu được một thứ ǵ mới hoặc ra ngoài. Tôi không thể từ chối v́ tôi không bao giờ cảm thấy ḿnh là người thứ ba khi tôi đi cùng họ - tôi cảm thấy ḿnh là một phần trong cuộc sống của họ, và thật sự yêu thích việc dành thời gian với họ.
Tôi không biết mặc dù sự ghen tức “giả vờ” của tôi với Kame trở thành sự ghen tức nhiều hơn với Jin. Tôi không thích mỗi khi Kame cười ngọt ngào với Jin khi cậu ấy nằm lên trên đùi của người yêu cậu ấy. Thực tế tôi ghê tởm nó. Tôi cảm thấy cậu ấy chỉ nên cười như vậy với tôi thôi.
Tôi thử chia rẽ họ trong thời gian Nobuta- người mà cặp đôi không nên biết rằng tôi đứng đằng sau tất cả. Tôi nghĩ rằng mối quan hệ non trẻ mỏng manh có thể bị tước đi dễ dàng bởi những điều nhỏ nhặt gọi là “debuting sớm”. Nhưng tôi đă lầm – điều đó chỉ củng cố hơn cho lời cam kết của họ trở nên mạnh mẽ hơn, c̣n tôi trở nên yếu đuối.
Họ không c̣n mời tôi thường xuyên giống như họ đă làm ngày trước. Jin không c̣n nói với tôi những điều nhỏ mà cậu ấy và Kame đă làm. Kame, sau khi drama kết thúc, rút lui và không c̣n muốn bị nh́n thấy nói chuyện với tôi trong trường hợp Jin trông thấy.
Đó là khi tôi biết tôi không nên bị quấy rầy bởi việc chia rẽ họ. Tôi nên không bao giờ làm điều đó. Bây giờ, người bạn thân nhất của tôi không c̣n muốn nói chuyện với cậu ta và đối tượng của cái t́nh yêu không mong đền đáp của tôi tỏ ra sợ hăi khi trông thấy đi cùng với tôi.
Một năm sau Nobuta, Jimusho thông báo sự gián đoạn tạm thời của Jin, để tới Mỹ học Tiếng Anh. Dĩ nhiên là tôi cố gắng ngăn cản cậu ấy, nhưng cậu ấy rất phấn khích với việc tự lập. Tôi thử thuyết phục Kame ngăn Jin đi, nhưng cậu ta lại hoàn toàn ủng hộ người ḿnh yêu trong chuyện này.
Jin tới Mỹ.
Và sáu tháng sau, tôi, gia đ́nh của Jin và tất cả những người bạn thân thiết t́m thấy nhau ở sân bay.
Để đón thân xác của Jin.
Người bạn thân nhất của tôi đă nói dối tôi và Kame. Lư do cậu ấy tới Mỹ là để thực hiện phẫu thuật bạch cầu, không phải là cái lí do cậu ấy nói khi tới Mỹ.
Tôi thấy Kame cố kiềm chế những giọt nước mắt của cậu ấy. Thật ra, cậu ấy tỏ ra b́nh tĩnh, ngay cả khi tất cả mọi người đều có thể thấy cậu ấy đang thật sự khóc bên trong.
Gia đ́nh của Jin chuẩn bị cho tang lễ của cậu ấy. Tất cả mọi người đều có mặt. Ngay cả an ủi nhau chúng tôi cũng không thể. Ueda khóc trong tay của Junno, hiển nhiên là thủ lĩnh của KAT-TUN biết lư do v́ sao Jin phải đi Mỹ. Anh ấy là người duy nhất Jin cho biết t́nh trạng của ḿnh.
Yamapi cảm thấy tức giận với Ueda. Nếu anh ấy nói với họ biết t́nh trạng của Jin, ít nhất họ cũng có thể nói lời tạm biệt. Nhưng không~! Jin phải chết trong một bệnh viện vô danh ở Mỹ. Một phần nhỏ trong cậu cùng lúc cũng hỉeu rằng v́ sao Ueda phải giữ nó như một bí mật. Ueda nói với họ rằng cái ngày Jin chết th́ Jin đă bắt anh hứa không được nói với ai. Hoặc là cậu ấy sẽ không cập nhật cho Ueda biết bệnh t́nh của ḿnh.
Sập bẫy. Ueda chẳng c̣n sự lựa chọn nào khác ngoài tuân theo tṛ chơi của Jin.
Nghi thức tang lễ đă kết thúc, tất cả mọi người đều rời đi. Chỉ c̣n lại Kame và Pi trong nghĩa trang. Sự im lặng chát chúa, và khi Yamapi không thể chịu thêm được nữa, cậu tiến lại phía chàng trai nhỏ và kéo áo sơ-mi của cậu.
“Kazu ? Thôi nào, muộn rồi đấy. Chúng ta sẽ bị cảm nếu ở đây quá giờ qui định.”
Nhưng cậu ta không trả lời. Thay vào đó, cậu ấy chỉ nh́n chằm chằm một cách trống rỗng về phía trước, nước mắt tuôn rơi.
Yamapi không thể chịu được khi nh́n thấy chàng trai vô tư lự đắm ch́m trong sự đau khổ.
Cậu ấy nghe tiếng chàng trai ho, lại gần cậu và tặng cho cậu ấy một nụ cười buồn. “Cậu có thể về trước. Tôi sẽ ở lại đây với cậu ấy.”
Yamapi muốn cười phá lên và lắc mạnh cậu ta. “Jin sẽ không muốn nh́n thấy cậu như thế này đâu.”
“Vậy, nếu cậu ấy không muốn, cậu ấy nên nói tôi biết về chuyện này để tôi có thể chuẩn bị chính ḿnh được chứ!” cậu ta gào lên.
“Tôi biết. Chúng tôi đều biết cậu cảm thấy thế nào. Nhưng thế chẳng thay đổi được ǵ cả. Đă đến lúc cậu ấy phải đi. Trong cái logic ḱ quái của cậu ấy, cậu ấy nghĩ rằng điều này sẽ giúp cậu khỏi buồn khổ.”
Cậu ta ngă xuống và qú sấp, nhưng Yamapi đủ nhanh để giữ cậu lại. Kame chỉ tiếp tục khóc “Baka~!” Cậu ấy rên rỉ...” Yamapi! Như vậy không công bằng! Cậu ấy vẫn c̣n quá trẻ! Tại sao cậu ấy phải ra đi sớm như thế ?!”
Phủ nhận. Cậu ta đang phủ nhận, và Yamapi chẳng thể làm ǵ được cho cậu ấy.
Kazuya khóc bằng cả trái tim, và Yamapi chỉ có thể ôm cậu ấy trong khi những ngôi sao đă chiếu sáng phía trên họ.

::::::::::::::::::::::::::::

muốn về với miền cát trắng.


you.

...are the lost of my life.


[26.10.08]

phải đi thôi. đi thôi.
 
Last edited by Pinky; 02-01-2008 at 09:10 PM..
Reply With Quote
The Following 5 Users Say Thank You to Pinky For This Useful Post:
akachan (02-01-2008), fuyu_no_hana (02-02-2008), tama (02-02-2008)