View Single Post
Old 02-09-2008, 12:04 PM   #3 Offline
Pinky
Culi
 
Pinky's Avatar

Join Date: Aug 2007
Location: ♥ yours arms :)♥
Posts: 312
Jai Đẹp: 53
Thanks: 374
Thanked 199 Times in 88 Posts
Send a message via Yahoo to Pinky
3> Chapter Three.

Tôi đóan là tôi cần phải mở nó, nhưng tôi không có đủ can đảm làm điều đó, chỉ v́ tôi vừa mới ngừng khóc thôi.
“Cậu muốn chúng tôi đi chứ ?” . Subaru hỏi, đội chiếc mũ cậu nhận được từ Jin.
Tôi gật đầu. “Tôi chưa sẵn sàng đọc cái này.” Và tôi để cái phong b́ lên bàn coffee.
“Nhưng cậu cần đọc.” Ueda nghiêm túc nói, và một lúc sau, tôi cân nhắc việc có nên đọc nó to lên hay không.
“Để Yamapi quyết định lúc nào cậu ấy muốn đọc bức thư đi.” Maruyama nói.
“Nhưng nó có thể nói điều ǵ đó quan trọng. Và chúng ta cần phải biết nếu cậu ấy để lại cái ǵ đó cho Kazu.” Ueda đáp.
Tất cả mọi người hướng về phía chiếc thùng, món quà cuối cùng là của Yamapi.
Tôi cầm bức thư lên, thư tay của cậu ấy. “Mọi người không phiền chứ, nếu tôi đọc bức thư trong pḥng ḿnh ?”
Tất cả gật đầu.
“Cảm ơn,” tôi trở về pḥng ḿnh, quan tâm đến cái thông điệp cuối cùng của Jin.
...
Pi-chan!
Tớ hiểu. Có lẽ cậu muốn đốt cháy bức thư này v́ tôi không nói cho cậu biết t́nh trạng sức khỏe của ḿnh... nhưng xin hăy để tớ giải thích.
Tớ biết rằng tớ không c̣n sống lâu được nữa. Và tớ không thể để mọi người lo lắng về ḿnh như thế. Đó là một điều không thể tránh được – đă đến lúc tớ phải đi, vậy bây giờ tớ sẽ nói. Tớ biết rằng sẽ không có đường quay về khi tớ quyết định lên đường. Tối thiểu nhất, theo tớ nghĩ, tớ có thể giúp mọi người tránh khỏi phát điên lên – tất cả đều có cuộc sống bận rộn và tớ không có tư cách đ̣i hỏi mọi người phải lo cho ḿnh.
Pi, tớ biết cảm giác của cậu về Kame. Cậu yêu Kame, đúng không ? Một cách nào đó, khi tớ nghĩ về tương lai, lúc tớ đă đi xa rồi, vẫn khiến tớ mỉm cười khi nghĩ về hai cậu – sẽ trở nên ấm áp bên nhau.
Có bối rối không ? Tớ yêu cậu, Pi – tớ hi vọng cậu hiểu điều đó... nhưng Kame... Kame là định mệnh của tớ, là người bạn thân nhất... Tớ biết cậu buồn khi tớ chọn Kame – nhưng xin hăy tin rằng cậu luôn có một phần đặc biệt trong trái tim của tớ... tiếp theo Kame, là như vậy đó.
Bây giờ, trở lại với nhiệm vụ, cậu đang cầm trên tay bức thư này bởi v́ tớ đă chết rồi, đúng không ? Vậy đây chính là thỉnh cầu cuối cùng của tớ với cậu (và tớ hi vọng cậu sẽ quan tâm tới nó).
Xin hăy lo cho Kame. Yêu cậu ấy bằng chính tớ. Không, hăy yêu cậu ấy theo cách của cậu và hàn gắn cậu ấy. Cậu là người duy nhất tớ biết có thể hoàn thành được việc đó.
Lần tiếp theo chúng ta gặp nhau, cậu có thể đá mông tớ v́ đă trở nên ích kỉ. Và tớ cũng sẽ đá mông cậu nếu không chấp nhận thỉnh cầu của tớ.
OKAY ?!
Yêu cậu, Pi!
Jin.


Ueda gọi cho tôi vào sáng hôm sau để nói rằng Kamenashi Kazuya đă nhập viện v́ tự sát không thành.
Tôi không biết cảm giác của toio lúc này và lúc đó như thế nào. Tôi muốn mắng mỏ thật lớn để Kame có thể nghe thấy. Nó không công bằng! Jin đă bỏ tôi đi rồi, và bây giờ cậu định rời xa tôi nữa sao ?!
Tôi mất 30 phút để tới cái bệnh viện đó. Ueda đang đợi tôi ngoài pḥng của Kame.
Tôi hỏi cậu ấy xem bệnh nhân đó đă làm ǵ.
“Cậu ấy nhảy lầu, Pi.” Ueda nói một cách buồn bă. “Cậu ấy rất thất vọng v́ Koki và Maru đă tới kịp thời để cứuc ậu ấy. Cậu ấy nói cậu ấy muốn chết và đi theo Jin.” – Ueda bắt đầu khóc.
Tôi kéo Ueda lại và để cậu khóc trong ṿng tay của ḿnh. “Shh... đừng lo... chúng ta sẽ chữa cho cậu ấy. Không lâu nữa cậu ấy sẽ ổn thôi, chỉ cần đợi và xem.”
Nhưng Ueda chỉ tiếp tục khóc. “Tớ lo lắng nhất về lần tiếp theo... lần tiếp theo nếu cậu ấy tiếp tục tự sát... chuyện ǵ sẽ xảy ra nếu không ai ngăn cậu ấy lại ?’’
“Vậy th́ chúng ta sẽ cahức chắn rằng phải có ai đó ngăn cậu ấy lại. Nhốt cậu ấy lại chẳng hạn.” Yamapi đáp. “Đừng lo lắng quá, Ueda. Chúng ta sẽ làm ǵ đó để khiến cho Kazu cũ trở lại.” Pi hứa.
Ueda tách khỏi tôi, và nh́n thẳng vào mắt tôi “Tớ biết cậu yêu Kazu.”
“Huh?” Yamapi nghĩ. “Huh ? Ư cậu là sao ?” Cậu nói lớn.
“Tớ biết cậu yêu cậu ấy. Jin cũng biết. Nhưng cậu không có đủ can đảm thể hiện điều đó.” Ueda nghiêm túc nói.
“Không!” Tôi phủ nhận. Không cần bất cứ ai phải biết đến cái t́nh yêu không cần đền đáp của tôi dành cho cậu ấy. Tôi đă đủ xấu hổ với cái thực tế là tôi yêu Jin – người bạn thân nhất của ḿnh rồi. Và bây giờ tôi yêu người yêu của cậu ấy – Kamenashi Kazuya. Chẳng cần ai phải biết đến cái tâm trạng chết tiệt của tôi hết.
“Cậu không cần phải phủ nhận nó, Pi.” Ueda dỗ dành nói – như thể cậu ấy nghe thấy những ǵ tôi tự nói với chính ḿnh. “ Jin tán thành điều đó... cậu ấy hạnh phúc rằng cậu có thể lo cho Kazuya ngay cả khi nghĩ rằng cậu ấy không c̣n ở đây nữa.” Ueda ngừng lại và cố kiềm chế ḿnh. “Chúng tớ cần cậu trở nên mạnh mẽ, Pi. Chúng tớ cần cậu ở đó khi Kazya ngă và tự làm đau ḿnh. Cậu là người duy nhất có thể giúp cậu ấy.”
Yamapi lại là người đang khóc lúc này. “Tớ không biết phải làm ǵ... Tớ c̣n không thể chấp nhận cái chết của cậu ấy, rằng cậu ấy đă thật sự đi rồi...Cậu bảo tôi phải giúp Kazuya thế nào đây ?”
“Cậu có thể làml được. Hứa với tớ cậu sẽ làm. Hàn gắn bản thân các cậu trong ṿng tay nhau.” Đó là tất cả những ǵ Ueda có thể nói.
...
Ueda đă về nhà rồi. Tôi ở một ḿnh trong pḥng của Kazuya, nh́n chằm chặp vào anh chàng ngu ngốc đang say ngủ. Tôi không biết đă bao lâu tôi nh́n cậu ấy như thế, nhưng điều duy nhất tôi biết sau đó, là đă nửa đêm rồi. Và bụng tôi sôi lên v́ đói.
Tôi chưa ăn ǵ kể từ khi đến đây. Tôi muốn mua ǵ đó và ăn, nhưng rất lo lắng nếu để cậu ấy một ḿnh. Chuyện ǵ sẽ xảy ra nếu cậu thức giâc và lại định nhảy khỏi ṭa nhà bệnh viện ? Tôi không thể chịu được nếu mất cứ ai khác lúc này.

Và tôi gọi Kei-chan.
“Haloo~” Kei trả lời điện thoại.
“Kei ?” Cậu ấy th́ thào- cẩn trọng kẻo đánh thức anh chàng đang nằm trên giường bệnh. “Cậu mang cho tớ cái ǵ đó để ăn được không ?” cậu ấy không quan tâm đến t́nh huống khó khăn mà cậu ấy không thể tự làm được – cậu có một cảm giác rằng Koyama sẽ hiểu cho lư do của cậu ấy. “Tớ biết là đă quá giờ thăm bệnh... nhưng cậu có thể quyến rũ quản lư để mang đồ vào đây không?”
“Dĩ nhiên rồi, tớ sẽ có mặt ở đó trong ṿng 30 phút nữa. Cậu có muốn tớ nấu ramen không ? Hay đồ nóng ?” Cậu ấy hỏi tôi. “Và đừng lo về giờ thăm, Johnny-san đă nói chuyện với quản lư bệnh viện để chúng ta, người của của Johnny, có thể đến bệnh viện bất cứ lúc nào chúng ta muốn...” Kamenashi Kazuya cần t́nh cảm và sự ủng hộ lúc này mà cậu ấy chỉ có được từ những người bạn thân thiết.” là những ǵ Kei nói và bật cười. “Quản lư cho phép chúng ta, nhưng hơi miễn cưỡng, tớ mừng v́ Johnny-san đă nói chuyện với họ.”
Yamapi mỉm cười. “Thật hả ?” Cậu ấy không thể tin rằng ông già đó có thể làm những điều như vậy. “Và tớ muốn ramen, Kei.”
“Okay. Cậu không phiền nếu tớ đưa Shige theo chứ ?”
Cặp đôi. KoyaShige là không thể tách rời. Ngay cả khi là đêm. “Dĩ nhiên là tớ không phiền.
“Tegomass th́ sao ?”
Huh?! Họ đang có cả 4 người lúc này sao?! “Mọi người đang ở cùng nhau àh ?”
“Uh- nhớ là chúng ta đă định ngủ cùng nhau hôm nay không ? Cúng tớ định gọi cậu, nhưng Tegoshi được Junno cho biết là cậu đang trông chừng Kame-kun, và chúng tớ không muốn làm phiền cậu.” Koyama giải thích.
“Ahh.. cứ đưa mọi người theo. Tớ chắc rằng Tesshi lo lắng cho Kazuya.”
Koyama bật cười. “Đúng vậy đó. Okay, gặp cậu sau nhé.”

::::::::::::::::::::::::::::

muốn về với miền cát trắng.


you.

...are the lost of my life.


[26.10.08]

phải đi thôi. đi thôi.
 
Last edited by Pinky; 02-09-2008 at 01:30 PM..
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Pinky For This Useful Post: