View Single Post
Old 08-01-2008, 12:10 PM   #12 Offline
Sami.[A]
Johnny Junior
Sami.[A]'s Avatar
Join Date: Mar 2008
Location: Sitting on "nothing" hill, waiting for a miracle, and waiting for him...
Posts: 348
Jai Đẹp: 8
Thanks: 772
Thanked 632 Times in 192 Posts
Send a message via MSN to Sami.[A] Send a message via Yahoo to Sami.[A]
Danh sách thi ṿng 2 của box Arashi: LocustNiran.
Đây là bài thi của Locust:

Quote:
Originally Posted by locust View Post
Bài làm tưởng tượng của locust, tưởng tượng quá lố nên mạch máu năo đồng loạt tắt nghẽn rồi. Do hăng máu wá nên càng tưởng tượng th́ càng dài, càng dài th́ càng dở, càng dở càng vô duyên. Hix. Ban giám khảo thấy không hợp lệ th́ đành đem qua kho fanfic thui .

Từ tờ mờ sáng bầu trời đă âm u mây đen, không khéo th́ sẽ mưa to mất thôi. Em lo lắng đứng nh́n bầu trời từ ban công "Mong trời đừng mưa". Cả đêm em không thể ngủ được chỉ chờ đến trời sáng và phải đứng nh́n đám mây đen nghịt đáng ghét này sao.
- Em đă chuẩn bị ngủ chưa ? - giọng vội vă của anh bên điện thoại.
- Chỉ mới 10 giờ thôi mà, em chưa ngủ sớm thế đâu.
- Anh đang quay quảng cáo nên không nói lâu được. Sáng mai 8 giờ anh đến đón em nhé. Chuẩn bị sẵn sàng chờ anh. Anh gác máy đây.
Cuộc nói chuyện hôm qua ngắn gọn đến mức ngỡ ngàng. Việc ǵ mà phải đi sớm thế chứ. Việc ǵ mà anh làm em ... bất an thế này.
Quen nhau 2 năm nhưng chưa bao giờ chúng ta có một ngày hẹn ḥ trọn vẹn. Khi th́ anh bận chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ, và rồi cuộc hẹn bị cắt ngang nửa chừng. Nói là nửa chừng, nhưng chỉ là em vừa bước ra khỏi nhà là phải quay vào ngay, chỉ trong ṿng 1 phút, em giật ḿnh cứ ngỡ ḿnh bị mộng du.
... Ding dong ...
Tiếng chuông cửa, anh đến rồi sao ? Hiếm khi đúng giờ như thế.
- Anh đến đúng giờ quá nhỉ ! Có điềm đây ! - Em trêu.
- Thế em không thích à ! Vậy anh xuống xe chờ 30 phút nữa rồi lên bấm chuông tiếp nhé - Anh lém lỉnh trả lời.
- Thế th́ anh đi về luôn đi, em vào thay đồ đây. - Em chực đóng cửa lại.
- Thôi, em thắng rồi. Ra xe nào.
Em cười kh́ và vội vă mang giày. "Chuyện ǵ thế này, hôm nay anh ấy nhường ḿnh sao ? ... Càng bất an !!!", em lo lắng suy nghĩ. Nino ranh mănh mà em quen tại sao hôm nay là lạ thế nào ấy ...
- Anh đưa em đi đâu thế ? Hôm nay có chuyện ǵ gấp sao ? - Em vẫn cố hỏi anh nhiều lần.
- Một lát nữa em sẽ biết.
Đường đi này em cũng thấy lạ lẫm, càng đi xa th́ càng xuất hiện nhiều cây cối. Hoàn toàn vắng vẻ. Nếu như kiếm ra được một nhà hàng để dùng bữa ở chỗ này th́ đúng là kỳ tích. Hoàn toàn âm u. Không, âm u là do trời đang chuyển mưa, nhưng nếu trời có sáng sủa hơn th́ chỗ này cũng rất hoang sơ và u ám.
- Anh đem em đi bán đấy hả ? - Em lo lắng nh́n quanh.
Anh cười ha hả mà vẫn không nói ǵ. Đáng sợ.
Xe dừng lại một ngôi nhà gỗ nhỏ bé được xây sơ sài đằng sau hàng cây cổ thụ lớn bằng ṿng tay của 10 người. Anh nắm tay em từ từ tiến vào căn nhà ấy, anh nắm tay em rất chặt, nếu như không nói đến chuyện gần như anh đang lôi em đi sồng sộc. Em cũng không muốn rời tay anh, v́ em sợ cảnh vật ở đây, dù anh có đem em đi bán th́ cũng dắt em đến chỗ người bán chứ đừng bỏ em một ḿnh ở đây nhé.
Anh mở cửa dắt em vào trong nhà. Căn nhà vẫn c̣n mới lắm, vẫn chưa ám mùi ẩm mốc, nhưng bên trong th́ tối đen, tối đen.
- Anh làm em sợ đấy ! Đây là đâu ? Nhà của ai ? Chúng ta đến đây làm ǵ ? - Em moi hết những câu hỏi đang quay ṃng ṃng cùng nỗi sợ trong đầu.
- Em nhắm mắt lại. Không được hé mắt đấy nhé.
- Không, em sợ lắm. Nhỡ như em mở mắt ra anh biến mất luôn th́ sao. - Giọng em gần như khóc.
- Tin anh đi. Nhắm mắt lại nào. - Anh vẫn cái giọng b́nh thản.
Em nhắm mắt lại nhưng tay vẫn nắm chặt tay anh, có chết em cũng không bỏ tay ra, em quyết tâm nghĩ như thế.
Em nghe nhiều tiếng bước chân bên tai, càng lúc càng gần, em sợ đến nỗi không dám mở mắt để thỏa chí ṭ ṃ lúc năy. Em bán tin bán nghi bàn tay em đang nắm kia có phải là tay của anh hay không, nhưng em vẫn nắm chặt, v́ nếu là kẻ buôn người th́ em cũng fải nắm giữ để hắn không thể bỏ trốn.
- Đau quá. Tay anh sắp nát ra rồi đây này. Em làm ǵ run thế, mở mắt ra nào cô bé. - Giọng anh nhẹ nhàng bên tai em.
Em mở mắt ra nhưng bị chói mắt một lúc nên nhắm tịt lại. Em không hiểu ánh sáng ở đâu ra, nhưng v́ nhắm mắt lâu quá nên em chưa thể quen với ánh sáng ngay được. Ánh sáng chập chờn trước mắt em là những ngọn nến, ngọn nến được cắm xung quanh nhà, và có bốn người đứng xa mỉm cười, đó là bốn thành viên của Arashi. Chuyện ǵ thế này, em càng không hiểu.
Bỗng, anh kéo tay em lại gần hơn, làm em giật bắn người, anh đeo nhanh một chiếc nhẫn vào tay em.
- Hôm nay là ngày hẹn ḥ trọn vẹn nhất đúng không ? - anh thủ thỉ bên tai.
- Thế này mà là hẹn ḥ à ?
- Uh. Với anh th́ như thế này mới là hẹn ḥ. Buổi sáng anh đi cùng bạn gái, buổi tối anh quay về cùng vị hôn thê. Làm vợ anh nhé ! - Anh bước đến ôm em thật chặt vào ḷng.
Bài thi thứ 2 của Locust - cả số lương lẫn chất lượng đều tốt ^^

Quote:
Originally Posted by locust View Post
Chương EM

Anh c̣n nhớ không, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ? Anh c̣n nhớ không, lần đầu tiên chúng ta hẹn ḥ ? ... Có lẽ là không ...

Em nhớ ...
... Em vẫn nhớ ...

Cái ngày đánh dấu cho lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, cũng chính là ngày cuối cùng em ở Nhật Bản ...


Em, một cô bé hai mươi bốn tuổi được công ty cho đi tu nghiệp ở Nhật hai năm ... khoan đă, hai mươi bốn tuổi có c̣n được gọi là cô bé không ? ... Em sống ở Nhật hai năm, đó cũng là bậc số đếm cho thời gian em biết và cuồng một nhóm nhạc tên là Arashi. Đối với một số fan ở Việt Nam th́ có lẽ em may mắn hơn họ v́ khoảng cách giữa em và Arashi được rút ngắn đáng kể. Chỉ là, khoảng cách mà em khao khát vẫn chưa thành hiện thực, em muốn được nắm tay anh, đó là điều không thể phải không ? Hai năm tu nghiệp ở Nhật gần như kết thúc, em chỉ c̣n hôm nay để ngắm nh́n anh trước trên dải băng quảng cáo được treo ở khu vực xe điện ngầm, và ngày mai em phải lên máy bay trở về Việt Nam. Một cảm giác luyến tiếc lạ.

- Này, cô không sao chứ ? - Một giọng nói bất th́nh ĺnh làm em hoàn hồn khỏi nỗi tiếc nuối.
- Vâng, không có ǵ. - Em vẫn dán mắt vào poster.
- Nhưng hai túi đồ của cô rách và rớt ra hết rồi này.
- Hả ?

Lúc này em mới thật sự trở về hiện thực. Đúng là trên tay em chỉ c̣n hai túi ni-lon rách đáy và trên lề vươn văi đầy đồ đạc. Không xấu hổ nào hơn lúc này, có lẽ người đi đường ḍm chừng e ngại một con nhỏ đứng như trời trồng trước cây cột "Nó bị điên rồi". Có lẽ thế. Em loay hoay vụng về để nhặt từng món.

- Cô tính lấy ǵ đựng hết mấy món đồ này ? Túi xách rách hết rồi.

Em ngoái nh́n, và một lần nữa, đồ vật trên tay em rớt lă chă như có ai đó chẳng cần ǵ đến chúng và quăng đi cho rảnh mắt. "Là ... là ... là anh ..." Em lắp bắp trong cả suy nghĩ. Phải, là anh. Thần tượng của cả nước Nhật. Thần tượng của cả Châu Á. Thần tượng của cả thế giới ... Em nói có ngoa không ? Hay chỉ là thế giới của riêng em ...

- Này, cô lại làm rớt đồ ḱa. Người đâu mà vụng về thế. - Anh càu nhàu - Ḿnh trễ giờ mất rồi.
- ... À, tôi ... xin lỗi. Anh cứ để đó, để tự tôi ... A, anh đang bận mà, anh cứ đi đi. - Em cúi gầm mặt, tay th́ nhặt từng món đồ, nhặt cả những món không thuộc sở hữu của em ... em nhặt những lon nước ngọt rỗng của người nào đó đă ném trật vào thùng rác.

Rồi đột nhiên anh cười nắc nẻ.
- Hay thật. Cô nhặt lon nước ngọt rỗng làm ǵ. Thôi, để tôi giúp, một ḿnh cô làm chắc đến sáng mai, rồi lại cản trở người đi đường.
- Cảm ơn anh ... - Em vẫn không dám nh́n anh, em cúi nh́n đường như t́m một cái hố nào đó để rồi nhảy tọt xuống trốn đi cho rồi.

Rồi anh khệ nệ ôm một đống đồ trên tay tiến lại gần em. Tim em như sắp nhảy ra ngoài, tưởng chừng như nó muốn thoát khỏi lồng ngực để kiếm một ... lỗ cống nào đó mà cư trú.
- Tôi cho cô túi xách này nhé. Tôi vừa đi siêu thị về nhưng đồ của tôi không nhiều, tôi cầm tay không cũng không sao. - Anh nói.
- Vâng ... Cảm ơn anh rất nhiều.

Em thoăn thoắt bỏ đồ vào túi như một kẻ làm việc bất chính cần phải nhanh tay lẹ chân mà bỏ trốn ngay. Nhưng cái thói vụng về không bao giờ ủng hộ em, nó cứ muốn em làm rớt ra nhiều đồ hơn là muốn em bỏ trốn. Anh cười kh́ nh́n cảnh tượng hăi hùng đó.
- Tôi nghĩ cô thích ở chỗ này nên cố t́nh làm rớt đồ để nấn ná ở lại đây phải không ? Tôi trễ rồi, tôi đi trước đây.
- Xin lỗi, xin lỗi ... À không, cảm ơn anh.

Anh chạy đi vội vă. Bỗng nhiên em thấy ḿnh thật ngu ngốc, cơ hội rành rành trước mắt mà lại bỏ lỡ. Em khệ nệ giỏ xách chạy theo anh.
- Anh Matsumoto Jun. Xin lỗi. Có thể cho em xin chữ kư không ? - Em mím răng mím lợi, trợn trắng mắt mà nh́n anh ... như một kẻ đang cần tiêm thuốc.
- Được chứ. - Anh cười ... Nụ cười thoáng chút hốt hoảng ...

---

Em đă quay về Việt Nam được ba tháng. Ba tháng, khoảng thời gian hạnh phúc khi được trở về với gia đ́nh và bạn bè. Ba tháng, khoảng thời gian hụt hẫng và nuối tiếc bóp chặt tim em. Em đă được gặp anh, đă được nói dăm ba câu với anh, đă được đứng cách anh trong ṿng bán kính nửa mét. Những điều như giấc mơ ấy không làm em măn nguyện. Phải, em là người tham lam. Em tham lam muốn nắm chặt tay anh không buông.

Mưa Sài G̣n rả rít, rả rít như không bao giờ dứt. Em đứng đây, ngôi nhà thân thương của em là ở đây, nhưng em vẫn cảm thấy ... cảm thấy ... cảm thấy bức bối ... bức bối v́ một cơ hội vụt mất trong tầm tay. Em có thể quay lại Nhật không ? Em có thể có được may mắn gặp anh một lần nữa ở trạm xe điện ngầm ? ... Những hạt mưa này có vô t́nh cuốn trôi anh qua Việt Nam không ? Chắc không. Nếu anh vô t́nh rớt xuống biển th́ may ra được trôi qua Việt Nam ... Em bật cười lớn tiếng. Có lẽ em điên thật rồi.

Em đói bụng. Trong thoáng chốc h́nh ảnh của anh bị tô bún ḅ che lấp mất. Thế đấy, khi đói th́ em chẳng cần nhớ nhung đến anh nữa. Một giải pháp hoàn hảo nhỉ ? Em khoác áo bước ra đường và nh́n mưa ngán ngẩm "Đi vài bước là đến rồi, không cần ô đâu nhỉ". Mưa không đủ to để làm ướt áo em đâu, rồi em len lỏi đi sát các mái hiên bên đường để tránh mưa. Mưa to hơn, em cắm đầu chạy. Mưa to hơn, em chạy thật nhanh. Mưa to hơn, em va vào người đi đường. Em ngă sóng soài và hoàn cảnh này thật đúng với câu "Ướt như chuột lột", thật đáng thương.

- Xin lỗi, xin lỗi - Em rối rít.
- Em vẫn vụng về như thế. - Giọng nói này ... rất quen.
Em ngước lên nh́n. Là anh. Đúng là anh đang đứng đây ở đây, trước mặt em.
- Anh đến Việt Nam đi du lịch ạ ? - Em hỏi.
Đó là câu trả lời của em. Vô duyên nhỉ. Câu hỏi đặt ra như chúng ta đă biết nhau từ trước ...

------------------- oOo -------------------


Chương ANH

Đă ba tháng rồi anh không c̣n được nghe tiếng ồn ào bên ấy nữa. Anh đă quen với những tiếng động làm giật thót người và xem nó như một thường lệ. Thế rồi, tiếng động ấy bỗng nhiên ngưng bặt một thời gian khá lâu, hay anh phải nói rằng, em bỗng biến mất như hơi nước. Nhưng hơi nước c̣n có thể đọng lại thành mây, rồi lại trờ thành những hạt mưa rơi rả rít như ngày hôm nay. Liệu rằng em có theo cùng những hạt mưa ấy trở về bên cạnh anh không ? Em đă bước vào cuộc đời anh như một phép màu, rồi cũng như một phép màu kỳ lạ em gửi lại cho anh một cảm giác hụt hẫng.

----

Anh nhớ cái ngày em dọn đến căn hộ bên cạnh, là hai năm trước. Tiếng lạch cạch ồn ào của chiếc va ly bị em lôi đi không thương tiếc, rồi lại tiếng đổ vỡ của đồ đạc đang sắp xếp, tiếng càu nhàu bằng một ngôn ngữ anh không hiểu, "Vậy là người nước ngoài" anh nghĩ như thế. Nghiễm nhiên em trở thành người hàng xóm phiền phức, chính thế, v́ anh không thích tiếng ồn ào, thế mà em gây ra nhiều tiếng động hơn bất kỳ ai.

Một tháng ... hai tháng trôi qua, có vẻ như anh đă quen rồi cái ồn ào mà em gây ra. Anh cũng nghe được một vài câu tiếng Nhật, chắc em đă học được đôi chút, "Vậy là có thể nói chuyện phải trái với người đó rồi, cái tội làm phiền hàng xóm" anh đă nghĩ như thế. Nhưng do bận rộn công việc anh cũng quên bẵng chuyện "hai mặt một lời". Buổi sáng anh dậy trễ - em đă đi từ sớm, buổi tối anh về rất khuya - em th́ đă đi vào giấc mộng. Anh vẫn chưa nh́n thấy người hàng xóm mới.

Thật đấy, trong tâm anh rất ṭ ṃ muốn biết người con gái cực kỳ đáng ghét này, cần phải biết rơ kẻ địch để có kế hoạch tấn công hoàn hảo chứ nhỉ ?

Anh chọn một ngày về nhà thật sớm, rồi mon men chồm người lên lan can để rướn mắt nh́n qua căn hộ bên cạnh. Anh thấy một cô gái đang tưới cây, đó là những chậu xương rồng xinh xắn, rồi cô ấy bĩu môi nhíu mày khi một chiếc gai đâm vào cánh tay ... đáng yêu lạ. Anh thấy cô ấy đang nghe nhạc, miệng lẩm nhẩm bài hát "A.RA.SHI", anh mỉm cười khi biết hàng xóm là một người hâm mộ Arashi, anh vui chứ v́ đó là một may mắn khi có fan là hàng xóm ... em thật đáng yêu. Anh thấy em nhoẻn miệng cười "V́ chuyện ǵ chứ ? Hay là nghe nhạc của bọn ḿnh làm cô ấy vui ?" anh thắc mắc ... em cực kỳ đáng yêu. Anh thấy ḿnh như bị sét đánh, tê rần người, thế này là t́nh yêu sét đánh sao ? ... Ḱa, em quay người vô t́nh làm rơi một chậu xương rồng, em có bị trúng ở đâu không ? Em cúi xuống để nhặt mảnh vỡ rồi lại làm rơi một chậu khác ... ơ hay thật ! Em đứng lên, có lẽ đi t́m bọc ni-lon để bỏ rác, một chậu nữa lại rới xuống. ! Ôi trời ! Em vụng về thế !!! Nhưng anh điên thật rồi ... v́ em là cô bé vụng về đáng yêu !!! Anh yêu một người vụng về trong khi anh là người không thích tính từ "vụng về". Điên thật rồi !!!

----

Anh thôi không hồi tưởng quá khứ, anh vẫn ở tư thế chồm người nh́n qua ban công bên cạnh, một thói quen trong suốt một năm rưỡi, thế nhưng trước mắt anh là một màu đen không ánh đèn. Anh tiếc nuối cái ngày t́nh cờ gặp em ở trạm xe điện ngầm. Anh bối rối mượn cớ bận việc mà "tẩu thoát". Rồi em chạy theo xin chữ kỹ, vẻ mặt mím môi trợn trắng của em làm anh buồn cười, anh đanh mặt lại để cố nén cái thèm khát cười thật lớn tiếng. Em hâm mộ anh ư ? "Mày đừng mơ tưởng, cô ấy chỉ thần tượng mày thôi" anh tự thức tỉnh. Nếu như ngày hôm đó anh mở lời th́ có lẽ không vằn vặt như bây giờ.

Anh đă quyết định ! Anh phải t́m em ! Em là người đầu tiên anh muốn măi măi ở bên cạnh, để nghe tiếng động ồn ào của em chăng ? Anh mặc, v́ anh đă nghiện cái tính vụng về của em. Anh nhờ bạn bè hỏi thăm chỗ em học, họ bảo em trở về Việt Nam v́ hết hạn tu nghiệp. Em là người Việt Nam ? Anh đă mơ ước đến đất nước ấy tham quan nhưng chưa bao giờ thực hiện được. Em có tin đây là duyên phận không ?

Reng ... Reng
- Alô !
- Jun hả, cho cậu một tin mừng đây. Tớ gặp được một người bạn thân của cô ấy, họ cho tao địa chỉ ở Việt Nam nè. Ghi nhé.

Em không biết anh vui mừng như thế nào đâu. Anh đă bắt thằng bạn đọc lại rất nhiều lần để chắc chắn rằng anh ghi đúng.
Phải làm ǵ đây ? Anh bấn loạn quá. Đi Việt Nam ! Đúng rồi, đi Việt Nam.

------------------- oOo -------------------

Chương CHÚNG TA

- Chắc em hiểu tại sao anh ở đây rồi phải không ? - Anh mỉm cười nh́n em.
- Không, anh nói dối ! - Em lắc đầu nguầy nguậy.
- Thế th́ lời nói dối này xuyên lục địa nhỉ ?

Tại sao mọi chuyện lại đến với em quá dễ dàng như vậy. May mắn như thế th́ sau này em có phải trả giá ǵ không ? Tại sao ... Tại sao ... Hàng ngàn câu hỏi tại sao quay ṃng ṃng trong đầu em. Tại sao ... tại sao ...
- Tại sao em lại băn khoăn như vậy ? T́nh cảm của chúng ta là thật. Không phải là sự thương hại hoặc thần tượng. Em hiểu không ? - Anh đanh giọng.
- ...
- Xem như hôm nay là ngày hẹn ḥ đầu tiên của chúng ta nhé ? Ngày mai là ngày hẹn ḥ thứ hai ... Và ngày nào đối với anh cũng là ngày hẹn ḥ, anh cảm thấy rất vui khi ở bên em.

Anh bất chợt nắm tay em thật chặt. Đây chẳng phải là "khoảng cách mơ ước" mà em mong muốn sao.
- Em không thể tin được. - Em bắt đầu rươm rướm nước mắt.
- Chúng ta mất hai năm mới biết nhau, thật lăng phí. Anh kết thúc ngày hẹn ḥ đầu tiên của chúng ta như thế này ... Làm bạn gái anh nhé ?

----

Em nhớ ...
... Em vẫn nhớ ...

Cái ngày đánh dấu cho lần đầu tiên chúng ta hẹn ḥ, cũng chính là ngày đầu tiên anh đến Việt Nam ...

::::::::::::::::::::::::::::

Thi - má ơi
Off vô thời hạn
 
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Sami.[A] For This Useful Post:
akachan (08-02-2008)