User Name Remember Me?
Password
Home Forums Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Liên hệ Donate

[Seishun 2015] Bông Hậu Contest

[Vietsub] News no Onna 2/11

Glass no Ie (Vietsub 9/9)

Topic nổi bật


Danh Sách Nghệ Sỹ

Phim Nhật Bản

Tin Tức

Go Back   Takky Fan Community Toshoshitsu Pḥng lưu trữ Kat-tun

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Old 04-23-2014, 04:35 PM   #231 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts
Thật ra từ xưa tới giờ em bấn Nakanishi nhất, cũng chỉ v́ cái khoảnh khắc này



Buổi chia tay của Jin để lên đường sang L.A . Nhiều khi cũng muốn mấy anh yêu nhau thật để mấy anh không ai phải tách nhóm hay solo, nhưng nghĩ kĩ lại đó là điều không thể =)))).Mà chị Aka dạo này c̣n vào DAN không, DAN bây giờ buồn lắm chị, chẳng c̣n ai cả, em sợ bị đóng cửa quá, mỗi ngày vào post bài rồi về DAN2 chơi, đọc mấy bài viết cũ mà nhói ḷng

::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by Tiểu Ngư; 04-29-2014 at 11:36 PM..
Reply With Quote
Old 04-23-2014, 09:18 PM   #232 Offline
akachan
Takazuki Kyon
Winner of Bông Hậu Contest '09
Bông Vương Contest 2010
akachan's Avatar

Join Date: Oct 2006
Location: Kame House
Posts: 8,189
Jai Đẹp: 4,486
Thanks: 6,373
Thanked 8,623 Times in 3,435 Posts
Send a message via Yahoo to akachan
không bạn :)

::::::::::::::::::::::::::::

Để download Vietsub của Ho! các bạn vui ḷng truy cập [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Bán poster tặng kèm trên báo JE trong năm 2012 và 2013, liên hệ ym shoptonten
 
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to akachan For This Useful Post:
Tiểu Ngư (04-24-2014)
Old 04-24-2014, 07:17 AM   #233 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts
My one and only love


Pairing: Nakanishi
Author:djongdae
Characters: Nakamaru, Jin
Rating: PG-13
Genre: romance, angst
Dịch: Tiểu Ngư
Mong mọi người vừa đọc vừa nghe bài này : [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]




Lần cuối cùng họ gặp nhau là sáu tháng trước.Sau khi Jin đến Mỹ, họ không có cơ hội ở bên nhau, điều duy nhất họ có thể làm là gọi điện thoại hằng ngày .

“Em muốn nh́n thấy anh.” Jin th́ thầm qua điện thoại trong khi anh đang nằm trên giường, siết chặt chiếc gối ôm để che giấu phần nào nỗi cô đơn.

“Anh cũng vậy.” Maru mỉm cười dịu dàng.

“Anh có nhớ em không ?”. Jin đặt câu hỏi trong khi đă biết rất rơ đáp án.

“Mỗi ngày, anh đều nghĩ về em.”Maru đỏ mặt nói.

“Em ước ǵ có thể nh́n thấy khuôn mặt ửng đỏ của anh bây giờ.” Jin cười nói.

“Anh không có đỏ mặt đâu.”Maru ngượng ngùng đáp.

“Anh đang đỏ mặt.”

“Anh không có”

Sự im lặng ở hai đầu dây bị phá vỡ.

“Em chỉ cần một ngày….một ngày chúng ta có thể gặp lại nhau, dù chỉ là lần cuối.” Jin vui vẻ nói.

“Đúng vậy, chỉ cần một ngày…” Maru lặp lại.

“Em muốn nh́n thấy anh.Em sẽ ôm anh thật chặt, sau đó hôn anh.Em sắp phát điên v́ anh rồi.”

…….

“Tại sao anh lại yên lặng” Jin lo lắng hỏi Maru.

“Anh đột nhiên có linh cảm xấu.” Giọng Maru hơi run rẫy, anh đang sợ hăi.

Jin cười :” Sẽ không có chuyện ǵ xảy ra đâu, anh đừng lo lắng mà.Ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau.” Jin cố gắng trấn an người ḿnh yêu.

“Anh nghĩ là có đó.”

“Em đă bảo anh đừng suy nghĩ quá nhiều.”

“Anh cảm thấy bất an quá Jin à.”

“Được rồi, chúng ta gác máy nhé, em phải chuẩn bị mọi thứ cho chuyến bay ngày mai.”

“Anh sẽ gặp em ở sân bay.”

“Tạm biệt, em yêu anh.”

“Anh yêu em.”

Ngày hôm sau tại sân bay.

Maru đang ngồi trên một chiếc ghế và uống tách cà phê hăy c̣n nóng hổi, anh đă đến sân bay từ hai giờ chiều.Đột nhiên chuông điện thoại reo lên.

“Maru, là em đây.”

“Jin, không phải em đang trên máy bay sao.”

“Em không có trên máy bay….có lẽ chúng ta sẽ không gặp nhau trong một thời gian dài đó Maru.”

“Ư em là sao hả Jin ?”

“Em vẫn đang ở LA. Xin lỗi, v́ đă không gọi cho anh sớm hơn.”

“Có chuyện ǵ xảy ra vậy, giọng nói của em rất yếu ớt”. Maru đứng dậy và bắt đầu căng thẳng.

“Em….em xin lỗi, nhưng có lẽ….” Giọng Jin khựng lại.Có một giọng xa lạ vang bên đầu dây bên kia :”Anh không thể tiếp tục được nữa, t́nh trạng của anh đang rất tồi tệ.”, “Tôi chỉ cần thêm một phút thôi.”

“Chuyện ǵ vậy Jin, em đang ở bệnh viện sao ?”

“Maru này, anh hăy nghe rơ những ǵ em sắp nói .Em yêu anh và sẽ luôn dơi theo anh….anh đừng buồn hay lo lắng nhé…….Anh phải sống thật hạnh phúc….kể cả khi không có em bên cạnh.”

“Em đang nói ǵ vậy.” Tim Maru như ngừng đập.

“Chúng ta không c̣n gặp nhau nữa đâu Maru, nhưng anh đừng đau khổ v́ điều đó.Bởi v́ Maru đau khổ, em cũng sẽ đau khổ.Cho nên anh hăy hạnh phúc, v́ em.”

“Nếu không có em sao .....”

“Đúng vậy.”

“Em đang nói ǵ vậy?Làm sao anh có thể hạnh phúc mà không có em bên cạnh hả Jin. Bây giờ anh sẽ bay đến LA để gặp em.”

“Khi anh đến, em đă không c̣n nữa.”

“Cái ǵ ?” Nước mắt bắt đầu rơi trên khuôn mặt Maru.

“Em xin lỗi, em phải cúp máy ngay bây giờ.” Giọng Jin yếu đi:” Em yêu anh nhưng anh sẽ t́m được một người yêu anh nhiều em.Anh sẽ yêu người đó nhiều hơn em trong quá khứ nữa, v́ vậy, hăy thật hạnh phúc nhé.”

“Không ! Không! Anh sẽ không yêu ai ngoài em cả .Em không được chết.”

“Em xin lỗi….anh đừng quên những ǵ em nói nhé…..tạm biệt anh…..em chỉ có duy nhất một t́nh yêu…..”

Đường dây điện thoại đă ngắt kết nối.

Maru đứng giữa sân bay, nước mắt liên tục tuôn rơi.

“Điều đó không thể là sự thật.”

Maru gọi điện cho Jin một lần nữa và một lần nữa….nhưng không ai bắt máy.

Sau đó đột nhiên có tiêng chuông reo lên.

“Jin, là em phải không.” Maru sốt ruột hỏi.

“Là tớ, Koki.”

“Xin lỗi Koki, tớ không có thời gian để nói chuyện với cậu bây giờ.Tớ cúp máy đây.”

“Đợi đă Maru, Jin xảy ra chuyện rồi.”

…….

“Jin đă xảy ra chuyện ǵ ?”Maru khóc và quỵ xuống.

“Maru …..Jin đă gặp tai nạn.Cậu ấy vội vă đến sân bay , không nh́n thấy một chiếc xe băng qua nên đă…” Koki bật khóc.

“…..” Maru im lặng.

“Nakamaru…Nakamaru…” Koki liên tục gọi tên người bạn thân nhất của ḿnh nhưng chẳng có ai đáp lại.

Ngày trôi qua…..

Maru đang đứng trên mái nhà của ḿnh, anh nh́n xuống đường, lắng nghe âm thanh ồn ào của những chiếc xe hối hả trên phố.

“Nếu phải sống một cuộc sống hạnh phúc mà không có em…..” Maru vừa cười vừa khóc lẩm bẩm một ḿnh.

“Anh xin lỗi….nhưng em biết anh không thể mà, phải không ? Em sẽ không trách anh chứ ?”

Maru nh́n xuống đường, cảm nhận độ cao.Nhưng anh không thấy sợ hăi, anh nở một nụ cười dịu dàng :”Sợ độ cao sao….thật ngớ ngẩn”

Sự im lặng bị phá vỡ.

“Anh đến với em đây…..t́nh yêu duy nhất của anh .”

*******
Lại một cái fic không thể ngắn hơn nhưng ḿnh thích fic này, dù nội dung quá quen thuộc nhưng có lẽ câu chuyện lồng 2 người ḿnh yêu thích vào nên tự nhiên thấy hay.Có sinh ly tử biệt nhưng không có quên lăng, t́nh cảm vẫn vẹn nguyên, đúng kiểu ḿnh thích luôn, lại thêm bản diễn xướng "Ái Thương " nữa ......

::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by Tiểu Ngư; 04-24-2014 at 10:49 AM..
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to Tiểu Ngư For This Useful Post:
ajisai (04-29-2014), akachan (04-24-2014)
Old 04-26-2014, 06:13 PM   #234 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts
HẠNH PHÚC

Author: kyjr
Paring: Kamenashi Kazuya / Nakamaru Yuichi
Thể loại: M/M
Dịch: Tiểu Ngư



[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Trời mưa

Maru chạy giữa cơn mưa tầm tă, người anh đă ướt đẫm. Dẫu muộn màng, nhưng anh vẫn hy vọng những tập hồ sơ trong chiếc cặp không bị ướt.

Anh bỏ quên chiếc ô ở nhà. Giờ đây, anh chỉ có thể tưởng tượng nó đang được đặt cạnh cửa sổ, ngoan ngoăn chờ được dùng đến.

Maru thở dài, vô t́nh đạp phải vũng nước nhỏ, nước văng tung tóe vào tập hồ sơ.

Đèn đường dành cho người đi bộ chuyển sang màu đỏ. Một ngày phiền phức, anh thầm nghĩ.Anh đứng giữa đám đông, cố gắng né những chiếc ô đang được bung ra, giờ th́ nước mưa trút xuống chiếc cổ gầy làm anh thấy lạnh.

Maru không ghét mưa.Chỉ là, anh thấy thật phiền toái khi phải ra ngoài trong thời tiết thế này.Bây giờ, anh chỉ muốn được ở nhà, cuộn ḿnh trên chiếc ghế sofa cùng những chú cún con, nhấm nháp li cà phê hăy c̣n nóng hổi.Thật tuyệt vời làm sao !

Mưa, không phải là bạn của anh ở thời điểm này.

Anh lắc đầu, chờ đèn xanh, mái tóc anh đă ướt đẫm, nhỏ những giọt nước nhỏ vào mắt anh.Anh nhún vai trong một nỗ lực yếu ớt để giữ ấm cổ, cho hai tay vào túi quần để giữ ấm.

“Này anh “

Maru kinh ngạc nh́n người đang gọi anh :

“Tôi ?”

Một chàng trai trẻ đang chăm chú nh́n anh, cậu nghiêng đầu ṭ ṃ.Cậu mặc một chiếc áo thun đơn giản được phối với quần jean, tóc hơi xoăn vè phía sau.Trên tay cậu, là một chiếc ô màu vàng .

Maru nh́n cậu, mỉm cười chào.

Và cậu cũng đáp lại bằng một nụ cười thật tươi.

Đèn giao thông đă chuyển sang màu xanh, xe cộ trở lại hối hả. Chàng trai vẫn đứng yên một chỗ, cậu đột nhiên đưa chiếc ô cho Maru.

“Tôi không thể nhận nó “, Maru từ chối.

“Xin anh vui ḷng nhận.”

“Tôi không thể “

Đèn đường dành cho người đi bộ chuyển sang màu xanh , chàng trai trẻ ném chiếc ô về phía Maru, sau đó mỉm cười :”Một ngày tốt lành.” Rồi cậu vội vă chạy thật nhanh.

Maru ngẩn ngơ hồi lâu, nh́n chiếc ô màu vàng đă bị làm cho nhàu nát. Một ḍng suy nghĩ cứ miên man trong đầu đến khi anh nhớ ra sắp trể chuyến tàu về nhà.Anh vội băng qua đường, bung chiếc ô màu vàng ra.

Trong một thời gian dài, Maru đă nghĩ nhiều về chàng trai trẻ ấy.


Maru đặt tên cho chiếc ô màu vàng là “Hạnh Phúc.” Nó đang được đặt cạnh chiếc ô màu đen của Maru, chúng nó bên nhau trông rất vui vẻ.

Mỗi lần nh́n chiếc ô, Maru lại nhớ về chàng trai đó.Đă một tuần trôi qua rồi nhỉ, có lẽ sẽ chẳng có cơ hội gặp lại cậu ta lần nữa, Maru tiếc nuối nghĩ.

Cho đến một ngày, khi Maru đang trên đường về nhà, anh đă gặp lại chàng trai ấy.

“Này anh.”Maru gọi.

Chàng trai quay đầu lại, nhướng mày.

“Xin chào?”, chàng trai có vẻ không nhớ Maru, nhưng sau đó nhanh chóng nhớ ra :”À, th́ ra là anh.”

Đó là một chàng trai đẹp, Maru đánh giá. Cậu ấy có thể là người làm ở trong ngành giải trí.Maru không hiểu rơ lắm về thế giới giải trí, nhưng chàng trai này rất có thể là một thần tượng mà anh nh́n thấy ở đâu đó : những tấm áp phích tại các trạm xe lửa hay trên những đại lộ ở Tokyo.

“Anh đang về nhà à ?” Chàng trai mỉm cười hỏi.

“Đúng vậy, tôi đang trên đường về nhà.”Maru trả lời.

“Tôi vẫn c̣n giữ chiếc ô của anh.”

“Tôi tên Kamenashi Kazuya.”

"C̣n tôi là Nakamaru Yuichi"


Maru mời Kazuya về nhà. Maru pha cho cậu một tách trà sữa không đường c̣n bản thân ḿnh th́ uống một tách cà phê nóng.Họ ngồi trên một chiếc ghế sofa, Maru lúc này trông như một chú cún con nhút nhát, c̣n Kazuya th́ nh́n anh mỉm cười.

“Cảm ơn v́ chiếc ô của anh.” Maru hơi bối rối nói.

Kazuya lắc đầu :”Không cần cảm ơn đâu, lúc đó người anh ướt sũng.”

“Tôi…” Maru hơi ngượng ngùng.

“Xem như việc giúp đỡ anh là niềm vui của tôi đi.” Kazuya nh́n Maru sau đó cúi đầu, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười .

“Này”, Maru đột nhiên nói .”Anh có muốn đi ăn tối không “.

“Ừm, tôi cũng đang thấy đói đây”

“Anh muốn ăn ǵ nào “

“Pho mát đi.”

Thế là họ đi đến một cửa hàng pho mát gần nhà.

Đó là một cửa hàng vắng vẻ, họ quyết định mua một chiếc pho mát hương dâu, và Maru đă trả tiền cho chiếc pho mát ấy.

“Cảm ơn anh v́ chiếc pho mát.”

“Hăy xem như đó là lời cảm ơn của tôi.” Maru cười tŕu mến.

Trở lại căn hộ của Maru,hai người đă có một bữa ăn tối ấm áp.

“Tôi nghĩ anh thích trà.” Maru nhận xét khi đặt tách cà phê trước mặt Kazuya.

Kazuya nh́n anh, mỉm cười :”Tôi thích cả hai, nhưng cà phê làm ấm bụng hơn.”

Maru cảm thấy được ở bên cạnh Kazuya thật thoải mái, dù ḿnh chỉ gặp anh ta đúng 2 lần.

“Này, anh đang nghĩ ǵ đấy.Ăn nhanh đi, không th́ tôi giành hết phần của anh đó.” Kazuya cười bảo.

Trời bắt đầu mưa.

Kazuya thở dài :”Tôi không thể ăn được nữa”.

“Trời mưa rồi, anh phải về nhà.”

Maru tiễn Kazuya ra khỏi cửa :”Tạm biệt.”Anh nói rồi đưa chiếc ô cho Kazuya “ Suưt nữa th́ quên rồi, trả “Hạnh Phúc” lại cho anh này.”

“Hạnh phúc ?” Kazuya lấy làm khó hiểu .

“Tôi đặt tên chiếc ô là Hạnh Phúc.”

Kazuya mỉm cười “Anh không cần trả lại tôi, hăy giữ lấy nó.”

“Sao ?”

Kazuya nh́n anh đầy dịu dàng :” Hăy để nó ở lại, lần sau gặp lại tôi, anh đưa nó cho tôi vẫn chưa muộn mà.”

Maru nh́n chiếc ô, gật đầu bối rối.

“Tạm biệt Maru.”

“Chúc ngủ ngon, Kazuya”, Maru mỉm cười.

“Chúng ta sẽ c̣n gặp lại nhau.”

::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by Tiểu Ngư; 05-04-2014 at 11:22 PM..
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to Tiểu Ngư For This Useful Post:
ajisai (04-27-2014), akachan (04-26-2014)
Old 04-29-2014, 09:51 PM   #235 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts
MỚ HỖN ĐỘN

Author: fallenice
Thể loại: M/M
Paring : Kamenashi Kazuya / Nakamaru Yuichi
Người dịch: Tiểu Ngư





Những câu chuyện t́nh yêu nhỏ của Kame và Maru


Lần đầu tiên Kame và Maru gặp nhau là khi cả hai cùng đến muộn trong một buổi tập, và việc sau này hai người ở trong cùng nhóm nhạc , theo Kame là một định mệnh.

Maru th́ phát hiện điều này muộn hơn Kame.

******


“Đừng cho phần cải muối của em vào chén của anh chứ “

“Nhưng em ghét nó “ Kame bĩu môi.

“Và sau đó đặt chúng vào dĩa của anh “Maru phàn nàn.

Dù vậy, Maru vẫn ăn chúng

*****


Họ ở trong pḥng thay đồ chờ các thành viên khác đến chụp h́nh cho tạp chí.Kame bắt đầu nói chuyện một cách lan man về tất cả mọi thứ, nhưng Maru không đáp lại.

“Tại sao anh lại yên lặng ?”

“Bởi v́ em đang tự thưởng thức bản thân ḿnh.”

Kame biết rằng, bằng cách nào đó Maru đă kết nối với ḿnh, kể cả khi anh im lặng.

*****


Maru nh́n Kame chơi bóng chày với những người lớn tuổi.Maru thấy ḿnh như bị mê hoặc bởi tư thế của Kame, ánh nh́n của Kame và sự áp đảo của Kame trong tṛ chơi.Không chỉ Maru, mà cả sân vận động đều dồn sự chú ư vào Kame.Nếu Kame trở thành một cầu thủ bong chày chuyên nghiệp th́ sao nhỉ, Maru tự hỏi.

Anh nh́n cách Kame nhảy, cảm nhận được sự linh hoạt ở mỗi bước di chuyển của cậu.Maru biết, Kame có tố chất của một vũ công .

Anh nghe Kame hát, giọng hát của Kame làm anh ch́m đắm vào bài hát, khiến anh muốn nghe Kame hát thêm một lần , và một lần nữa.

Với Maru, không ai có thể quyến rũ hơn Kame.

*****


Kame cầm kịch bản trong tay.

Maru ngồi bên cạnh và chờ đợi .

“Em không chắc ḿnh có thể diễn tốt vai này.” Kame nói với Maru.

“Em là ngôi sao của KAT-TUN, em sẽ làm được”.

Anh mỉm cười với Kame.

Kame nghĩ, ḿnh có thể chinh phục cả thế giới chỉ để đổi lấy nụ cười này.

*****


Kame nh́n Maru làm beatbox.Cậu nhớ lại lời Maru từng nói, rằng anh muốn làm những ǵ mà chỉ anh mới có thể làm, đó là beatbox.

Cậu nghĩ Maru thật đẹp khi anh chăm chú làm một thứ ǵ đó.

****


Mặc cho những lời phàn nàn, Maru nhận ra ḿnh dần dần đă thích hương vị của cải muối.

Nó làm anh nhớ đến Kame.

*****

Kame bảo Maru dẫn Mister và Choco về nhà anh ấy.

Ran và Jelly có vẻ rất thích hai con chó mới.

Khi bốn con chó ngủ cùng nhau sau một ngày vui chơi thỏa thích, Kame nói với Maru rằng 2 con chó của cậu hiếm khi thích những chú chó khác.

“Tất nhiên, 2 con chó nhà anh luôn đặc biệt mà !” Maru tuyên bố.

“Chúng nó đang yêu nhau đó “. Kame mỉm cười “Giống như 2 chủ nhân của chúng.”

Tim Maru đập mạnh.

*****

“Hăy tin tôi, anh ấy thích chiếc mũi to của cậu”, Koki nói.

“Cậu không cần phải nói ra điều đó “, Maru giận dỗi bảo.

Koki cười.

“Tôi chắc chắc cậu ta sẽ thổ lộ với cậu sớm thôi.”

“Cậu có chắc không ?” Maru nghi ngờ hỏi.

“Tôi là người bạn thân nhất của cậu ấy.Tôi chắc chắc!Nhưng thật khó tưởng tượng cách nh́n của cậu ấy về một ông cụ non như cậu .”

“Này!”

****


Kame thổ lộ với Maru ngay một tuần sau đó.

Và Koki đă khoe chiến thắng của ḿnh với Ueda và Junno.

****

“Chúng ta đang ở đâu vậy ?” Maru hỏi khi Kame dừng xe tại một nơi xa lạ.

“Em không biết”. Kame trả lời.

“Chúng ta phải có kế hoạch rơ ràng cho một chuyến đi đó, phải chuẩn bị quần áo này, rồi…”

Kame ngăn lời nói tiếp theo của Maru bằng một nụ hôn.

Maru đỏ mặt.

Kame mỉm cười với anh.

****


“Anh hăy đến ở với em.”

Maru nh́n Kame, anh dự tính những chuyện sẽ xảy ra sau khi anh dọn đồ đến ở cùng Kame, nó sẽ ảnh hưởng đến công việc của cả hai ra sao, và đám thợ săn ảnh…

Tiếng cười của Kame làm Maru cắt đứt ḍng suy nghĩ.

“Sau khi suy nghĩ xong, th́ hăy đến với em.”

Maru biết, Kame là hạnh phúc của ḿnh.

Và anh quyết định chuyển đến sống cùng Kame

*****


Maru nh́n Kame,anh nhíu mày và đôi môi anh th́ mím lại, anh vừa có một quyết định trọng đại.

“Em nên mặc ǵ đây ?” Kame hỏi Maru, chỉ về 6 chiếc quần jean đang nằm trên giường của ḿnh.

Maru bối rối, giấu khuôn mặt ḿnh vào đôi bàn tay.

“Anh không biết…”

*****

Kame trở về nhà, thấy Maru đang cúi đầu trên bàn học,anh đang viết những ḍng ghi chú nhỏ.

Maru say mê học đến nỗi không nhận ra Kame đă về nhà.

Kame đến bên anh, từ phía sau dùng hai tay xoa bóp thái dương cho Maru.

“Anh sẽ nhanh già hơn nếu cứ học như thế này đấy !”. Kame nói với Maru.

Và Kame hôn anh.

*****


“Tại sao chúng ta lại có mặt ở một sân bóng chày này ?”

“Bởi v́ nó làm em có cảm giác như đang được chơi bóng chày.”

Kame rất thất thường, Maru nghĩ.

Nhưng Maru yêu tính cách này của cậu.

*****


Kame kéo Maru vào một cửa hàng nước hoa.

“Chọn một mùi hương cho em nào” Kame bảo.

****


Kame rất hay mang Maru đi hát karaoke vào những ngày rảnh rỗi.

Maru suy nghĩ và hỏi tại sao.

“Bởi v́ anh từng nói rằng không ai muốn hát karaoke với anh.Đừng nghĩ nhiều nữa và hăy chọn bài hát của ḿnh đi.”

*****


“Cao quá, anh sợ lắm, anh không nhảy được đâu”.Maru lẩm bẩm :”Việc này là không thể, ḿnh không thể làm việc này, không có cách nào để nhảy cả.”

Maru sợ độ cao, và việc nhảy bungee là cơn ác mộng của anh.Anh cảm thấy căng thẳng trước ngày nhảy, và việc duy nhất giúp anh ổn định lại tinh thần là cuộn ḿnh vào ḷng Kame.

“Anh sẽ làm được”, Kame nói với anh :”Anh chỉ cần nhắm mắt lại và nhảy.”

Anh nghĩ, ḿnh có thể làm được

Anh bước về phía trước.

Camera sẵn sang quay.

****


Nhưng cuối cùng anh vẫn không nhảy được

Kame không trách anh về điều đó.

*******

Ngày sinh nhật của Maru, Kame đă tự tay làm một bàn ăn kiểu Ư.Đó là một buổi tối tuyệt vời với âm nhạc, và rượu vang.

Ngày sinh nhật của Kame, Maru mua cho anh một tṛ chơi điện tử về bóng chày v́ anh nhớ Kame từng bảo muốn mua nó.

Kame thấy hạnh phúc lắm.

*****


“Đừng suy nghĩ ǵ cả.” Kame nói và bắt đầu hôn anh.

Maru đang run rẫy.

“Cùng em nào, Maru.” Kame phả hơi thở vào tai anh.

Kame có thể cảm nhận được những tiếng rên nhỏ vụn và tấm lưng mềm mại của Maru.

*******


“Anh dậy sớm thật “ Kame bảo.

“Anh thức dậy sớm và thấy tâm trạng thật thoải mái”. Maru trả lời, trong tay đang cầm quyển sách.Anh nghĩ, buổi sáng là thời điểm tốt để học tập.

“Ừm, em nghĩ đêm qua chúng ta thật tốt”


Maru đỏ mặt.

*******

Maru nghĩ, Kame có một mùi hương quyến rũ, một mùi hương mà chỉ Kame mới có.

******


Kame dẫn Maru tới băi biển.

Đó là một bờ biển hoang vắng, hai người cùng nhau thưởng thức âm thanh của những con sóng vỗ vào bờ và cảm nhận từng đợt gió biển thổi qua làn da họ.

“Nh́n xem, Maru.” Kame huưch Maru nhẹ nhàng.

Maru ngước lên và nh́n thấy bầu trời đêm biến thành một dăy pháo hoa rựa rỡ đầy màu sắc.

“Chúc mừng kỉ niệm, Yuichi.”

“Chúc mừng kỉ niệm, Kazuya.”

::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by Tiểu Ngư; 03-20-2015 at 11:41 PM..
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to Tiểu Ngư For This Useful Post:
ajisai (04-29-2014), darktyt (04-30-2014)
Old 04-30-2014, 06:32 PM   #236 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts


******

::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by Tiểu Ngư; 03-31-2017 at 11:28 PM..
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to Tiểu Ngư For This Useful Post:
akachan (05-01-2014), darktyt (04-30-2014)
Old 05-03-2014, 01:36 PM   #237 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts
RUN BABY RUN

Author: defeminized
Paring: Kamenashi Kazuya / Nakamaru Yuichi
Thể loại: PG-13
Dịch: Tiểu Ngư
Nghe thử bài hát này nha mọi người: [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

******



Ấn tượng sâu đậm nhất của Kame về Maru sẽ luôn là h́nh ảnh Maru chạy, không chỉ v́ một lần t́nh cờ họ gặp nhau khi Kame lạc đường đến hội trường biễu diễn, họ đă chạy thục mạng sao cho kịp chờ tập... Mà sự thực, Maru luôn luôn chạy, bất kể anh biết điều đó hay không.

Kame đă suy nghĩ rất nhiều và kết luận, Maru trong tiềm thức luôn đuổi theo một thứ ǵ đó.

Maru sẽ đặt cho ḿnh mục tiêu, dồn hết tâm trí của ḿnh vào đó, cố gắng đi những bước đầu tiên và điểm đến của cuộc hành tŕnh không bao giờ quan trọng.

Nhưng Kame không ngưỡng mộ Maru v́ điều đó, bởi anh luôn biết điểm đến của ḿnh là ǵ.

“Xem tôi vừa mua ǵ nè Kame.” Maru khoe một chiếc CD mới, đó là Rage Against the Machine.

“Tôi không biết là cậu thích thể loại nhạc đó.” Kame nói, cậu không thích nhạc của họ, nó quá ồn ào.

“Koki bảo, tôi có thể thử nghe nhạc của Rage Against the Machine, ban nhạc ấy có một tay trống tuyệt vời.” Maru giải thích.

*****


Khi KAT-TUN bắt đầu được h́nh thành, Kame không biết v́ sao họ được chọn, nhưng sau một thời gian, anh đă t́m ra nguyên nhân.

Lúc đó không ai hiểu Kame và Jin thực sự chỉ là hai cá thế riêng biệt ở hai thế giới khác nhau, Taguchi là một người kỉ luật, Koki th́ bất măn và hay la hét, c̣n Ueda và Maru-họ chẳng nói chuyện với ai cả.

Maru nghĩ việc ḿnh được đưa vào nhóm là một sai lầm.

“Chẳng có sai lầm nào cả.” Kame nói với Maru.

“Có lẽ chúng ta được lựa chọn chỉ là ngẫu nhiên.” Maru cố gắng làm an ḷng chính ḿnh.”Mà cũng có lẽ... chẳng có ǵ tồn tại sau những lựa chọn này.”

“Maru,” Kame nói: ”Cậu có muốn chúng ta debut vào một ngày gần đây không?”

“Sao cậu lại hỏi thế, tôi dĩ nhiên rất muốn!”

“Cậu nghĩ chúng ta có thể sao?”

“Tôi không biết, nhưng đó là những ǵ tôi cần.”

*****


Kame đă từng không hiểu về Maru, nhưng sau đó mọi thứ về anh dần được hé mở.

Maru không bao giờ cố gắng xác định những thứ ḿnh cần, giống như việc anh luôn chọn một nước cờ tàn khi bàn cờ kết thúc. Anh cho phép mọi thứ trôi nổi xung quanh ḿnh để anh có thể chọn bất ḱ thứ ǵ anh muốn vào bất ḱ thời điểm nào, nó sẽ dễ dàng với anh hơn.

“Tôi nghĩ ḿnh chỉ vui khi theo đuổi thứ ǵ ḿnh chắc chắn có thể đạt được, chứ không phải bám theo những thứ chẳng bao giờ thuộc về ḿnh.” Maru đă từng nói như thế.

Maru nghe đi nghe lại những bản thu beatbox của ḿnh, cố gắng tạo ra những âm thanh khác nhau và anh lại thất bại khi tạo ra tiếng vỡ của những mảnh thủy tinh. Anh cố gắng trau dồi thêm giọng hát của ḿnh, lựa chọn trang phục tỉ mỉ hơn. Anh cứ không ngừng phấn đấu như thế, và Kame tự hỏi, nếu đạt được thứ ḿnh cần, Maru sẽ ngừng chạy chứ?

*****


Shuuji có Akira, Ryu cũng đă từng có Hayato, và Kame, thứ duy nhất cậu có...

“Cậu c̣n có tôi, cậu c̣n có KAT-TUN.” Maru nói từ phía bên kia đường dây. ”Bây giờ cậu đang ở đâu?”

Kame thấy day dứt.

Thế nào là một tṛ đùa nhỉ?

******


“Tôi sẽ đưa cậu về nhà,” đó là những ǵ Kame nghe thấy trước khi cậu ngất đi.

Maru đỡ cậu ta dậy.

*****


Này Maru, đôi khi Kame muốn hỏi, sao cậu lại có mặt ở đây?

“Sao nào?“ Maru nói khi anh đặt chiếc khăn ấm lên trán của Kame.

“Giống như tôi...”

“Sự tồn tại của chúng ta không phải sai lầm, Kame à.”

Kame như rơi xuống một thác nước sâu.

******


Shuuji sẽ luôn luôn có Akira bên cạnh nhưng Ryu đă mất Hayato rồi, c̣n Kame, thứ duy nhất cậu có...

“Cậu không cần bất cứ ai đâu.” Maru nói.

“Kể cả cậu sao?”

“Tại sao cậu phải cần tôi.”

“V́ đó là điều hiển nhiên.”

Maru kéo Kame vào một cái ôm.

“Một ngôi sao không cần một ngôi sao khác tỏa sáng.”

*****


Một thời gian sau, khi những xúc cảm mâu thuẫn của Kame dành cho Maru lắng xuống, cậu đă hôn Maru. Nó không phải là nụ hôn đầu tiên của Kame nhưng chắc hẳn là nụ hôn đầu tiên của Maru.

“Tại sao cậu lại hôn tôi?” Maru hỏi, giọng run rẩy, anh vẫn chưa trấn tĩnh sau nụ hôn vừa rồi. Anh không nghĩ nó là xấu xa,anh cũng không nghĩ rằng đó là nụ hôn đồng tính giữa hai người đàn ông trưởng thành, và anh càng không nghĩ-Kame yêu anh. V́ thế, anh thực sự không hiểu v́ sao Kame lại hôn anh.

Kame thu hẹp đôi mắt của ḿnh, liếm môi và tiếp tục hôn Maru.

“Dừng lại.”

Maru ngay lập tức đẩy cậu ra.

*****


Trên chuyến bay đến NewYork, Kame đă hỏi Maru, “Nếu tôi hôn cậu một lần nữa, cậu có đẩy tôi ra không?”

Maru nh́n sâu vào mắt Kame, anh trả lời:

“Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi lần trước nên tôi không trả lời câu hỏi của cậu đâu.”

****


Mọi người đều muốn Hayato và Ryo trở lại, và Kame...

Cậu cũng muốn bất cứ điều ǵ người khác muốn.

*****


Maru và Ueda cùng đến Hokkaido ngắm cánh đồng hoa oải hương, Kame hay tự hỏi, sẽ ra sao nếu Ueda cũng muốn hôn anh, anh có hỏi Ueda câu hỏi đă từng hỏi ḿnh không?

“Đừng ngốc thế, cậu ấy không bao giờ làm vậy.”

“Chỉ là giả thuyết thôi.”

“Sao nào?”

“Nếu anh ấy nói tôi muốn hôn cậu.”

“Và...”

“Cậu sẽ từ chối chứ?”

“Chuyện tôi từ chối Ueda hay không , không hề quan trọng. Ngày hôm đó, tôi chủ động từ chối cậu là bởi v́ nếu cậu là tôi, cậu có thể đă từ chối nụ hôn ấy nếu tôi là người bắt đầu trước.”

“Cậu không tin tôi, Maru.”

“Có lẽ vậy.”

*****


Đôi khi Kame chỉ muốn cuốn phăng những suy nghĩ về Maru trong đầu đi, nhưng cậu không làm được.

“Cậu sẽ đến đón tôi chứ ?” Kame hỏi qua điện thoại.

Cậu đă không c̣n ở tuổi vị thành niên nên Maru không cần phải lo lắng việc cậu ta say xỉn sẽ ṛ rỉ trên các trang báo.

Nhưng đó là lí do Maru phải đến đón cậu, v́ Kame đă qua tuổi 18, và thật tệ nếu các tạp chí chụp lại bộ dạng này của cậu,họ sẽ bịa đặt những cuộc phiêu lưu t́nh dục về cậu.

**********


Kame bám chặt vào Maru khi họ đi ngang một con hẻm. Đă là nửa đêm, lúc năy ḿnh gọi có lẽ Maru đang ngủ, Kame thầm nghĩ. Tóc của Maru vẫn c̣n rối, hơi thở anh có mùi của kem đánh răng và trên cái cổ xinh đẹp này hăy c̣n vương mùi sữa tắm cam quưt quen thuộc.

“Tôi cần cậu.” Kame th́ thầm.

Trong bóng tối dày đặc, Kame cảm thấy Maru đang nh́n cậu chằm chằm.

“Yucchi,” Kame th́ thầm và kéo Maru tựa vào bức tường cũ kĩ:” Em cần anh. Anh có hiểu không?”

Đôi mắt của Maru khẽ biến động, anh ôm Kame vỗ về: ”Chúng ta về nhà đi.”

“Không.” Kame khẳng định thêm một lần nữa và đưa bàn tay vào trong chiếc áo sơ mi của Maru, ”Em cần anh, ngay bây giờ.”

Tay Maru nắm chặt tay của Kame:”Cậu say rồi, chúng ta về nhà thôi.”

“Không.” Kame lặp đi lặp lại, cậu càng ép sát vào Maru.

Cơ thể họ dán chặt vào nhau, và Maru đặt lên môi Kame một nụ hôn.

Phải, một nụ hôn dứt khoát, không do dự. Nó không phải là nụ hôn dịu dàng, mềm mại như Kame hằng tưởng tượng.

Đó là một nụ hôn có phần thô bạo, và đói khát.

Một sự đam mê ḱ lạ, Maru đă hôn Kame như thể hôn người yêu của ḿnh sau bao năm xa cách.

Kame cảm thấy như Maru muốn ch́m đắm trong nụ hôn này.

Măi măi...

“Yucchi.” Kame thở dốc. Cậu không muốn nụ hôn dừng lại, và giờ đây cậu thấy như 2 đầu gối của ḿnh sắp chống đỡ không nổi nữa. Cậu thấy ḿnh như đang tan chảy trong t́nh yêu này. Cậu kéo áo sơ mi của Maru, nhấn sâu hơn, cậu nghĩ-ḿnh có thể chết v́ khoảnh khắc này.

“Một lần...” Maru nói khi anh đă di chuyển môi của ḿnh đi: ”Sau đó, cậu phải ngoan ngoăn theo tôi về nhà.”

Maru tháo dây kéo của Kame và quỳ xuống trước cậu. Bàn tay Kame đan vào tóc Maru thật chặt, như sợ mất đi một thứ mà cả đời cậu khao khát.

******


Đôi khi, Kame cảm thấy ḿnh đă trần trụi trước Maru, về tâm hồn lẫn thể xác, chỉ để đổi lấy một cái nh́n thoáng qua.

******


“Yucchi” Kame hỏi Maru :”Cậu đă bao giờ cần tôi chưa?”

Maru dựa vào vai Kame.

“Cậu nên về nhà nghỉ ngơi, cậu mệt rồi.”

“Yucchi...”

Maru đan tay ḿnh trong tay Kame.

“Một lần thôi...” Maru th́ thầm nhẹ nhàng.

“Một lần thôi... cậu sẽ nghe tôi chứ Kame?”

Bàn tay đang nắm tay Kame thật an toàn và ấm áp. Kame cảm thấy ḿnh như một kẻ nghiện, và Maru là một liều ma túy.

*****


Kame vẫn chưa trả lời câu hỏi của Maru, và Maru cũng vậy.

Đó là may mắn, hay là nghiệp chướng?

*****


Maru chờ Kame trước cửa nhà của cậu, anh cảm thấy bên trong căn nhà là một cái ǵ đó đă đóng băng. Hay là chính Kame?

*****


Họ nói rằng, Ryu không muốn Hayato nữa, thậm chí Akira cũng không cần Shuuji, nhưng Kame...

“Chúng ta sẽ ổn thôi.” Maru khẳng định, anh tin vào lời nói của ḿnh.

Ryu và Shuuji sẽ có một kết thúc có hậu khác.

******



Đôi khi, Kame chỉ cần một vài phút để ngủ.

Và đôi khi, cậu bị đánh thức bởi những ngón tay chạy dài theo làn tóc của ḿnh.

“Cậu đổ mồ hôi rồi.” Maru nói.

Đó là một cử chỉ âu yếm.

Kame nhắm mắt lại và cố gắng trở về giấc ngủ.

*******


“Tôi đă từng bảo, cậu hăy nghe tôi một lần”, Maru nói “Vậy cậu có thể nghe tôi một lần nữa không?”

“Đó là ǵ?”

“Cậu hăy nhớ, tôi luôn ở đây v́ cậu.”

*****


Này Maru, Kame đôi khi muốn nói cậu để lại cho tôi một sự day dứt, cậu nhớ không ?


“Cậu sẽ ở bên tôi khi tôi cần chứ?“ Kame hỏi với nụ cười nhợt nhạt.


Này Maru, Kame nghĩ, tôi không thể nh́n thấu cậu.


“Chỉ cần cậu ở bên tôi.”

******


Trong tâm trí của ḿnh, Kame luôn thấy Maru chạy.

“Này, Yucchi.” Kame hỏi: ”Nếu cậu luôn chạy mà không xác định được điểm đến, cậu không biết cái ǵ sẽ chờ đợi ḿnh phía trước, cậu có dừng lại không?”

“Một lí do để tôi không phải chạy nữa?”

“Có phải khi cậu đă t́m thấy thứ ḿnh cần th́ cậu sẽ không chạy nữa phải không?”

Maru cười: ”Tôi không nghĩ vậy.”

“Đúng vậy.”

“Nó như cuộc sống của chúng ta, cậu không thể dừng lại chỉ v́ cậu nghĩ ḿnh đă đạt được thứ ḿnh t́m kiếm. Ai biết được, c̣n có nhiều thứ chờ cậu ở phía trước mà.”

“Làm sao cậu biết những ǵ sẽ chờ đợi tôi?”

“Khi cậu muốn đạt được những thứ khác nữa, tôi nghĩ vậy.”

“Vậy bây giờ, nói cho tôi biết, cậu đang muốn ǵ Yucchi?”

Maru nh́n sâu vào đôi mắt Kame.

“Tôi không biết nữa, nhưng tôi nghĩ ḿnh đang nhen nhóm một số ư tưởng.”

Anh nói với một sự mơ hồ, nhưng Kame đă nh́n thấy một cánh cửa đang mở ra và Maru đang vẫy tay chờ cậu ở đó.

*****


Một cái fic b́nh yên nhưng vẫn day dứt, t́nh cảm của Nakame vừa mong manh vừa vương vấn. Định t́m cái fic nào vui vui dịch để củng số tinh thần sau bài báo hôm qua nhưng cuối cùng chọn một cái fic man mác thế này. Nhưng thôi kệ, dù đường đời c̣n lắm gian nan, lắm ổ voi, ổ gà nhưng miễn là hai anh c̣n bên nhau như cái kết là được rồi

::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by Tiểu Ngư; 09-17-2014 at 12:03 AM..
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to Tiểu Ngư For This Useful Post:
ajisai (05-03-2014), akachan (05-03-2014)
Old 03-20-2015, 06:50 PM   #238 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts

::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by Tiểu Ngư; 03-30-2017 at 05:34 PM..
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to Tiểu Ngư For This Useful Post:
ajisai (03-21-2015), akachan (03-20-2015)
Reply


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump



   
All times are GMT +7. The time now is 07:07 AM.
Copyright ©2000 - 2019, Hotakky Community
vBulletin Skin developed by: Ho!Takky
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios

vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios