User Name Remember Me?
Password
Home Forums Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Liên hệ Donate

[Seishun 2015] Bông Hậu Contest

[Vietsub] News no Onna 2/11

Glass no Ie (Vietsub 9/9)

Topic nổi bật


Danh Sách Nghệ Sỹ

Phim Nhật Bản

Tin Tức

Go Back   Takky Fan Community Toshoshitsu Pḥng lưu trữ Kat-tun

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Old 06-05-2008, 04:05 PM   #21 Offline
Gin_chan
Johnny Trainee
Gin_chan's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Le ciel
Posts: 58
Jai Đẹp: 7
Thanks: 13
Thanked 31 Times in 10 Posts
Dạ thưa, chắc bạn không phải là dân chuyên viết hay dịch fic nên không biết, nhưng thực sự ở vnfiction, vấn đề bản quyền là vấn đề hết sức nghiêm trọng. Đặc biệt là Rei Hino, vốn là một admin (nếu tôi nhớ không lầm) và cực kỳ khó tính trong vấn đề đem fic của cô ấy đi post ở chỗ khác. Thời điểm này lại là một thời điểm khá nhạy cảm khi chuyện đạo fic đang là chuyện nóng bỏng ở WS sau vụ LoP của kelangdu bị đạo trắng trợn bởi một trang web của một số bạn 9x x́ tin, đă không nhận lỗi c̣n cố căi bướng. Cho nên, trước khi post fic lên đây, tôi nghĩ bạn nên xin phép Rei_chan trước, có thể gửi Pm cho cô ấy trên WS cũng được. Chứ c̣n cứ khơi khơi mà đem post thế này, tôi e...không hay lắm. Chắc bạn cũng không muốn gặp rắc rồi và bị nghi ngờ đạo fic chứ? ^^

::::::::::::::::::::::::::::

I'm dancing in the water...
 
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Gin_chan For This Useful Post:
Old 06-05-2008, 10:31 PM   #22 Offline
saya
Ueda Saya
KAT-TUN's Best Fan '08
saya's Avatar
Join Date: Feb 2008
Posts: 353
Jai Đẹp: 34
Thanks: 191
Thanked 169 Times in 75 Posts
*Trượt chân ngă ngửa*

Chưa ǵ đă thấy fic của cô Rei trên đây rồi =.= Thật ra bạn saya shock v́ ḿnh đă định xin cô Rei post mấy cái fic này lên đây nhưng ko ngờ lại bị nẫng tay trên ~__~

Đúng là nên nói với cô Rei 1 tiếng th́ hay hơn ^^ Nói đến chuyện bản quyền, lại nhớ hồi ḿnh đi xin phép dịch cái A drop of love ra tiếng Việt. Ban đầu v́ lười nên định dịch "chui" (ỷ lại vào việc tác giả ko biết TV =.=) nhưng sau v́ lương tâm cắn rứt nên đành xách dép sang LJ để nói với người ta 1 tiếng ^^

::::::::::::::::::::::::::::

Cuối cùng,

....em vẫn sẽ bỏ qua tất cả...


...Anh vốn chẳng phải là thánh thần.
 
Last edited by saya; 06-05-2008 at 10:54 PM..
Reply With Quote
Old 06-10-2008, 03:49 PM   #23 Offline
jul_0902
Ichinose Julchan
jul_0902's Avatar
Join Date: Nov 2007
Location: Mắc kẹt giữa vũ trụ
Posts: 89
Jai Đẹp: 136
Thanks: 88
Thanked 198 Times in 64 Posts
Send a message via Yahoo to jul_0902
Trích nhật kí của Nakamaru Yuchi tháng 3 năm 2008

" Đừng có uống ừng ực như thế , rượu chứ có phải nước lă đâu " Tôi giành chai Vodka khỏi tay Kame một cách khó khăn , cậu ấy giữ rất chặt và c̣n cự lại .

" Mặc em , em lớn rồi , nếu là hai năm trước , bị phát hiện uống rượu thế này chắc chắn sẽ bị tống cổ như Kusano và Hiroki Uchi ấy " Cậu ấy cười ngặt nghẽo .


Nh́n bộ dạng của cậu ấy tôi đoán cậu ấy đă khá say rồi . Mùi rượu bốc lên từ người cậu ấy nồng nặc . Tôi thoáng thấy xe của cậu ấy đỗ ngoài băi . Cậu ấy lái xe một ḿnh đến đây để uống rượu ư . Uống đến say mềm thế này .


" Xe của cậu đó hả ? " Tôi hỏi lại cho chắc .


"À , em đă đi cả một quăng đường dài tới đây . Tưởng đâu sẽ không bị bắt gặp , anh đúng là đồ trời đánh Nakamaru ! Tới đâu cũng gặp anh " Kame vừa nói vừa vói tay lấy lại chai rượu . Tôi gạt tay cậu ấy ra : " Thật không may cho cậu , đây là quán bar anh hay tới , mà vodka cũng là thứ rượu mà anh thích . Thế nên cậu nhường anh nhé ( tôi nói dối ) . Mà cậu xỉn rồi , lát nữa không lái xe về được đâu . Anh gọi Jin đến chở cậu về vậy !" . Tôi nói mà không nghĩ ǵ nhiều . Thế nhưng vừa nghe thấy tên Jin ánh mắt Kame ánh lên , tôi không biết đó là cái ǵ , gần giống như là sự van xin , lại vừa giống như ḷng căm hận . Cậu ấy nói qua kẽ răng :" đừng có gọi , đừng có mà gọi cậu ta đến" rồi Kame gục xuống bàn . Mấy chai rượu rỗng bị hất lăn long lóc , một cái chai rơi xuống đất vỡ choang .
" Anh lái xe đến đấy àh ? "


" không tôi đi Taxi , nếu muốn đi uống rượu một ḿnh th́ tốt nhất là đi bằng Taxi "

Tôi không phải kẻ ngốc , tôi lờ mờ đoán ra cái nguyên nhân khiến Kame thành ra như thế . Nhưng tôi không thể nghĩ được rằng , sau một thời gian dài đến vậy cậu ấy vẫn c̣n buồn như thế này . Sau những ngày làm việc đến kiệt sức , hết từ trường quay lại đến studio , rồi lại trở về pḥng tập , tôi đă chứng kiến nhiều đếm cậu ấy làm việc không nghỉ và cũng không ngủ . Cậu ấy đă luyện tập như điên cho Dreamboys nhưng đó không phải nguyên nhân chính . Vậy mà cậu ấy c̣n có thời gian đi uống rượu .


Ḷng tôi nhói đau. Có lẽ do tôi là người lớn tuổi nhất nhóm nên tôi luôn muốn che chở cho mọi người . Tôi đau ḷng khi nhớ lại 10 năm về trước , cái ngày mà tôi , Jin , Kame cùng thi vào Johnny , Kame - cậu bé 12 tuổi ấy lúc nào cũng cười .

Kame có đôi mắt thật buồn nhưng nụ cười lại luôn tỏa sáng ấm áp . Nhưng bây giờ cả đôi mắt lẫn nụ cười của cậu ấy đều đượm buồn , một nỗi buồn giống như là mưa : ướt và lạnh . Cậu ấy luôn tránh nh́n vào người khác , có lẽ cậu ấy không muốn ai biết ḿnh nghĩ ǵ .

Thỉnh thoảng tôi nh́n Kame . Cậu ấy là người có sức hút và có khả năng lôi cuốn người khác . Ở cậu ấy , tỏa ra một thứ ánh sáng mà tôi đă từng sợ ( rất lâu rồi khi cả nhóm mới dược debut ) tôi sợ ánh sáng ấy sẽ che lấp mất tôi ở đằng sau . Tôi luôn là chứ N của KAT-TUN , luôn đứng cuối , luôn là đoạn kết ...

Tôi nh́n cậu ấy , trái tim cậu ấy đă bị tổn thương , cả người cậu ấy cũng đầy những vết thương . Tôi cố đoán biết cái bí mật của cậu ấy , giọt nước đă làm tràn li , nhưng có lẽ không phải là tôi , người được vào trái tim của cậu ấy không phải là tôi .






" Anh làm cái quái ǵ thế " Kame làu bàu , t́ mặt vào mu bàn tay , đưa mắt nh́n tôi . Tôi mải suy nghĩ đến mức đă rót tràn đến một phần tư lượng rượu trong chai ra bàn . Tôi vội gọi người phục vụ bàn : " dọn hộ tôi những thứ này đi nhé , mang cho tôi đồ uống không có ga , không cồn , không chất kích thích . Tiện thể mang luôn thứ ǵ có thể giải rượu , quư ông đây cần được tỉnh táo " tôi hất đầu về phiá Kame .


" Anh là Nakamarru Yuchi ? '' cô gái hét lên , rồi cô ta nh́n nhanh sang Kame đang nằm rũ trên bàn . Cô ấy nhận ra Kame , tôi đoán thế v́ má cô ta đỏ dần lên . Cô ta nh́n tôi lần nữa để kiểm chứng . Tôi hất đầu ra hiệu cho cô ta nên đi làm việc của ḿnh . Không lịch sự lắm nhưng có điều khiến tôi c̣n lo lắng hơn là có thể ngày mai , tin Kame say bét nhè tại một quán bar rẻ tiền có thể lên trang nhất các báo . Điều này làm tôi thật sự lo .

... Nhiều giờ qua đi , Kame ngủ khá say v́ chất men c̣n tôi lặng lẽ ngồi cạnh cậu ấy . Không nên đánh thức cậu ấy lúc này , cậu ấy say cũng được , ít ra cậu ấy c̣n ngủ được một chút . Tôi nhận ra trong thời gian đó tôi đă uống đến 4 cốc cà phê . Đêm nay lại là một đếm khó ngủ đây . Tôi nghe tiếng Kame rên khe khẽ , h́nh như cậu ấy nói mơ , tôi nghe không rơ . Tôi áp sát tai lại để nghe , cậu ấy nói ǵ đó nghe giống như : okinawa...

Okinawa , một nơi nhiều kỉ niệm ...

" Nếu chiến thắng cậu sẽ làm ǵ " Yamashita Tomohisa hỏi Akanishi Jin


" Tôi sẽ đưa Kame đi Okinawa " Jin trả lời , gương mặt rạng rỡ . Kame đă rất xấu hổ ...

Trong đầu tôi vang lên câu nói đó : " Tôi sẽ đưa kame đi Okinawa " .
Kame đă từng mơ ước được đi Okinawa và Jin đă từng muốn thực hiện ước mơ ấy của Kame . Đến giờ mà cậu vẫn chưa quên sao Kame ? Chuyện đó xảy ra đă lâu lắm rồi mà , từ khi hai cậu c̣n rất nhỏ ...

Khuôn mặt Kame lúc ngủ hệt như một đứa trẻ , tôi tự nhiên thấy ḿnh giống một bảo mẫu . Nhưng ngay cả ư nghĩ ḱ quái đó cũng không thể khiến tôi cười bởi trước mặt tôi là gương mặt tiều tụy của Kame .

***

" Mấy giờ rồi , Maru ?" Kame hỏi nhưng không cần đợi tôi trả lời , cậu ấy rút điện thoại trong túi quần ra "mười giờ rưỡi và ...3 cuộc gọi nhỡ " Tôi liếc qua vai Kame để nh́n " là Koki gọi hả , cậu ấy h́nh như rất lo lắng cho cậu " Tôi hỏi . " Chẳng có ǵ " Kame trả lời thờ ơ . Tuy đă tỉnh nhưng kame vẫn gục mặt xuống bàn , sắc mặt cậu ấy chẳng khác ǵ một đám tuyết đang tan .


" Em lạnh , Maru , lấy hộ em cái áo trong xe . Ch́a khóa đây! " Kame đưa cho tôi ch́a khóa xe của cậu ấy " Lấy nó hộ em " .


Bây giờ là đầu tháng ba , trời rất lạnh , Kame mặc mỗi một chiếc áo sơ mi đen . Cậu ấy lạnh là phải .

***

"Kame? Kame ?" Tôi quay lại rất nhanh với chiếc áo khoác trong tay nhưng Kame đă biến mất . Tôi đến hỏi ngừơi phục vụ .


" Kamenashi san vừa mới đi khỏi bằng cửa sau " , vẻ mặt cô ta đầy hẵng hụt có vẻ như để Kame đi mà chưa xin được chữ kí là một việc đáng tiếc . Cô ta ch́a cho tôi một cái bút và một mảnh giấy những tôi thật sự rất vội , tôi sợ , tôi sợ , trong t́nh trạng này cậu ấy có thể làm điều ǵ đó ... tôi không chắc ...

"Say rượu mà cậu đi khá nhanh đấy " Tôi t́m thấy Kame ở băi đỗ xe , người cậu ấy tựa vào một chiếc mui trần màu bạc . " Xe của cậu ở đằng kia cơ !"

" Em thật sự không đi nổi nữa rồi , chóng mặt quá " Trông cậu ấy có vẻ không bước nổi thật . Tỉnh dậy sau giấc ngủ không có nghĩa là cậu ấy tỉnh rượu . " Ngày mai sẽ c̣n đau đầu nữa . Rượu không bao giờ là giải pháp tốt "


" Thế mà Koki nói càng uống càng tỉnh chứ !'' Kame cười khẩy .

Chiếc xe lăn bánh thật chậm . Tôi không dám lái nhanh bởi lúc năy tôi đă uống một ít rượu khi giành cái chai vodka với Kame.


Rẽ trái , lại rẽ phải , lại rẽ trái . Tôi không chắc ḿnh đi đúng đường . đường này không phải về nhà Kame . Tôi đă nói là sẽ đưa cậu ấy về nhà nhưng trong t́nh trạng này , tôi không yên tâm để cậu ấy một ḿnh .


Kame lại ngủ mất .

***
Tôi bấm chuống nhiều lần và phải rất lâu mới có người ra mở cửa . " Maru à ? Hơn 11 h rồi đấy , cả ngày nghỉ tôi cũng không được yên hay sao ? " Jin ra mở cửa , đầu tóc rối bù . Chăc có lẽ cậu ấy vừa ḅ từ trên giường xuống khi nghe chuông reo . Jin nở nụ cười quyến rũ thường nhật của ḿnh . Tôi cũng thấy cậu ta quyến rũ , có lẽ là do ḍng máu Italia đang chảy trong người cậu ta . Cậu ấy là mẫu người trong mơ của mọi cô gái . Nhưng khi liếc qua vai tôi , nụ cười cậu ấy tắt hẳn .


" Là xe của Kame phải không ? "


" Ừ , thằng nhóc say xỉn và ngủ như chết ở ghế sau , tôi cần người giúp tôi đưa nó vào nhà "


" Nhà tôi ? " Jin giả vờ ngạc nhiên " không phải nhà Koki sao ? "

" Tôi nghĩ là ở nhà Koki , Kame không an toàn " Tôi nói đùa một câu ai ngờ Jin phá ra cười . Tôi cũng cười khi nghĩ đến cái ư nghĩa sâu xa ai cũng hiểu khi nghe câu ấy .


" Th́ cậu ta đă cố hôn Kame năm ngoái phải không nào , trong Dreamboys " Tôi tiếp tục tṛ đùa của ḿnh . Tôi biết đôi lúc tôi trở thành kẻ đuà dai rất giỏi , tôi và Koki .


" Koki chỉ đùa thôi mà " Jin cười đến ôm cả bụng


" Nhưng cậu ta đâu có cố hôn tôi , cậu , hay cả Tatsuya nữa " .


Ánh mắt Jin khác đi và tôi hiểu đă đến lúc phải kết thúc tṛ đùa của ḿnh tại đây .

Tôi và Jin đưa kame vào trong pḥng ngủ .
" Cứ để cậu ta nằm đây , tôi sẽ ngủ ở sofa , đó là lí do tôi mua một cái sofa thật lớn . Luôn có những vị khách vào lúc nửa đêm " Jin kéo chăn đắp cho Kame . Tôi chợt nhận thấy trên bàn tay trái của cậu ấy , ngay ngón áp út , lấp lánh một chiếc nhẫn.


" Cậu đính hôn hả Jin ? " tôi ngần ngại hỏi .

Jin nh́n lại tôi rồi tự nh́n xuống tay ḿnh : " Ư cậu định hỏi có phải đó là nguyên nhân khiến Kame thế kia không chứ ǵ ? " Jin trả lời tôi bằng một giọng mà tôi chưa bao giờ nghe thấy ở cậu ấy , giống như lời tự thú vậy .


Hai mắt Jin nh́n thẳng vào tôi . Khác với Kame Jin luôn nh́n vào người khác không hề né tránh bằng đôi mắt rất đẹp của ḿnh . Jin cũng có những bí mật , những góc khuất trong tâm hồn nhưng không hiểu sao lúc này cậu ta nói với tôi , nói bằng ánh mắt .

Và tôi hiểu .

Tôi cũng không muốn hỏi "Jin , người con gái ấy là ai ? " Tôi chỉ muốn hỏi cậu ấy : " Jin cậu có c̣n nhớ không , nhớ Okinawa ? "

Okinawa ... băi biển ...đầy gió ...

Màn đêm yên tĩnh , hai chúng tôi không ai nói một lời . Không gian vang lên tiếng thở đều đều rất khẽ của Kame .

Ngoài trời tuyết bắt đầu rơi ...

--------------------------------------------------------

Trích nhật kí Akanishi Jin . NewYork năm 2003


“ Mặt trời có màu ǵ hả Jin ? “ Kame đột nhiên hỏi tôi . Cậu ấy nằm dài trên băi cỏ , đưa bàn tay lên trước mặt . Những tia nắng mặt trời lọt qua kẽ tay Kame Rọi xuống khuôn mặt lấp lánh . Một khuôn mặt c̣n chưa hết vẻ hồn nhiên của trẻ thơ . Kame đung đưa cánh tay , Những đốm nắng như đang nhảy nhót .


“ Tất nhiên là màu đỏ rồi “ Tôi trả lời v́ đương nhiên là thế , tôi nghĩ như thế “ hay đôi khi nó có màu vàng “ . Kame thật lạ lùng , dạo này cậu ấy hay hỏi những câu ḱ quặc . Đương nhiên cậu ấy không phải là ngườiḱ quặc , ít ra là cho đến một tháng trước .


“ Mệt quá , và buồn ngủ nữa , mà cậu có thôi cái tṛ chơi với bàn tay ḿnh đi không ? “ Tôi gắt gỏng . Tôi cũng chẳng hiểu sao ḿnh lại gắt cậu ấy . Cứ như mỗi điều vớ vẩn Kame làm đều liên quan đến tôi . Có lẽ là do tôi hơi mệt mỏi sau buổi chụp h́nh . Lần này chúng tôi ( Tất cả KAT-TUN) có buổi chụp h́nh lấy ngoại cảnh là NewYork , đúng hơn là chuyến đi đến NewYork để chụp h́nh . Chúng tôi đi tham quan rất nhiều địa diểm . Chúng tôi rất hay đi chơi với nhau nhưng dạo này th́ ít hơn v́ công việc của chúng tôi bắt đầu nhiều lên . Tôi nghĩ chuyến đi rất tuyệt , giống như đi dă ngoại , trừ việc mấy ông thợ ảnh vẫn luôn cầm máy đi kè kè theo chúng tôi . Nhưng cũng vẫn may v́ tôi và Kame vừa hoàn thành xong công việc ngày hôm nay nên có một khoảng thời gian nằm dài hít thở . Nhân lúc c̣n trẻ chúng tôi nên đi chơi , như vậy sẽ có nhiều kỉ niệm với nhau hơn , chúng tôi là một nhóm . Có nhiều thứ dành cho tuổi trẻ , có nhiều nơi để đi và có một nơi mà tôi muốn đến , rất muốn .


“Cậu có sợ điều ǵ không Jin “ kame lật úp mu bàn tay lại nh́n ngắm thật kĩ .


“ Nhiều lắm “ Tôi trả lời nhưng không quan tâm lắm .


“ Cụ thể là cái ǵ ? Chúng có liên quan đến nhau không “ Kame lại hỏi nhưng mắt không nh́n vào tôi , cậu ấy nh́n đăm đăm vào bàn tay .


“ Nghĩa là nhiều , cái này chẳng liên quan đến cái kia “ . Đấy , cậu ấy lại hỏi những câu thật vớ vẩn . Nó khá vô nghĩa . Tôi đang tự hỏi có phải do cậu ta sắp bước sang tuổi 18 , một số hoocmon nào đó khiến cậu ấy hơi bị … ư tôi là cậu ấy bị chi phối bởi tuổi dậy th́ . Tôi không giỏi sinh học lắm nên tôi không biết ǵ cả mặc dù tôi cũng đang 18 tuổi . Phát triển ư ? cậu ta vẫn ốm nhom ốm nhách như que củi mà , cả tôi cũng thế .


“ Bọn họ đâu rồi nhỉ “ – tôi đánh trống lảng sang việc khác .


“ Đang chụp ảnh đằng kia . C̣n khá lâu đấy “


Kame nh́n những ngón tay . Tôi biết rơ từng ngón tay ấy , từng ngón tay mà tôi từng nắm chặt , rất chặt , bàn tay tôi đă từng dạy gảy những dây đànGuitar . Tay Kame rất gầy , ngắn và thô . Cậu ấy đột nhiên cầm lấy tay tôi , nh́n ngắm từng ngón tay của tôi . Cậu ấy đưa tay tôi áp vào tay cậu ấy , giống như đang đo độ dài của chúng vậy . Tôi không ngạc nhiên v́ Kame có thói quen cầm tay người khác khi đang tâm sự . Vậy những chuyện cậu ấy nói từ năy tới giờ , những chuyện mà tôi cho là chẳng đâu vào đâu là tâm sự ?


“ Ngón tay của cậu thô thật đấy ! ” Kame nhận xét .


“ Tôi chơi Guitar mà . Tay của những người chơi Guitar đều thế “


“ Nhưng tôi thích thế “


Kame buông tay tôi ra và lại giơ tay lên đón lấy những tia nắng .


“ Những bức h́nh chụp hôm nay rồi sẽ được in , được bán ra . Y như chúng ta đă nổi tiếng ấy nhỉ ? “


Kame đổi đề tài . Tôi cũng mong cậu ấy đổi đề tài v́ tôi không thích nói chuyện măi về tay với chân . Hơn nữa , hôm nay , cậu ấy lạ lắm .


“ ừ !“


Nhưng sự thực th́ tôi nghĩ trông chúng tôi chẳng khác ǵ những đứa trẻ nông thôn lần đầu tiên lên thành phố hơn . Tôi liếc sang kame , cậu ấy lại đang cười , một nụ cười làm tôi nhẹ nhơm . Cậu ấy dường như đọc được ư nghĩ của tôi . Cậu ấy luôn luôn vậy , đọc được ư nghĩ của tôi một cách dễ dàng . Phải chăng do chúng tôi thân nhau từ nhỏ ? Tôi không phản đối là ḿnh thích điều đó.Nó giống như cậu ấy hiểu thấu con người tôi. Nó giống như cậu ấy chính là một phần con người tôi . Chính v́ vậy mà tôi muốn giữ cậu ấy bên ḿnh .


“ Th́ đây là lần đầu tiên chúng ta đến NewYork mà , một thành phố lớn thế này . Cả sáu chúng ta , thật tuyệt . Cậu cũng thích mà Jin . Cậu đang nghĩ chúng ta rất giống những đứa trẻ nông thôn phải không . Tôi th́ thấy , có thể nói là lần đầu tiên thấy con đường trước mặt lại rộng đến thế . Tự nhiên , rất khác Jin ạ , khác với Tokyo , tôi muốn vươn đến những nơi như thế này “


Đúng là tôi rất thích tuy không giống với điều Kame đang nói cho lắm , cái gọi là tương lai của chúng tôi , tôi muốn một nơi nào đó ngoài Tokyo , Osaka …những nơi tôi từng đến . Tôi bỗng nhớ lại lần tôi đến nhà Ryo ở Osaka . Ryo chẳng vui vẻ ǵ với việc tôi cứ bám nhẵng theo cậu ấy . Lúc đó tôi rất muốn trở thành bạn thân với Ryo . Tôi cảm thấy cơ mồm giăn ra thành một điệu cười ḱ cục . Tôi cười mặc cho cái ư nghĩ cười một ḿnh không giống Akanishi Jin .


“ Cậu vừa nói ǵ ấy nhỉ ? “ Tôi thoát ra khỏi kí ức khi nhận ra ḿnh vẫn đang nằm trên băi cỏ , cạnh Kame . Tôi tự nhiên quên mất Kame đă hỏi ǵ .Cậu ấy c̣n nói vài điều ǵ đó nhưng tôi nghe không rơ .


“ Không có ǵ …Bầu trời NewYork thật đẹp “


Kame nhắm mắt dần lại , cậu ấy giống như một người đang ngủ trừ việc cậu ấy vẫn c̣n lẩm bẩm nói cái ǵ đó rất khẽ đến mức chẳng ai có thể nghe được .


“ Cũng giống như bầu trời Tokyo thôi , tôi có thấy ǵ khác đâu ? “


“ Ừ , bầu trời ở đâu cũng đẹp “ Kame nói . Tôi nhận ra trong giọng nói của kame có cái ǵ đó giống như là nuối tiếc . Tôi không phải là người nhạy cảm , tôi không phải là người có thể hiểu được người khác nhưng với Kame , tôi có thể nhận ra những điều khác dù là nhỏ nhất . Cậu ấy đúng là đang có chuyện ǵ đó …nuối tiếc … Điều này làm tôi khó chịu .


“ Này đừng có nói như thể ngày mai cậu sẽ không c̣n nh́n thấy thế giới nữa vậy . Cậu máu B mà Kame , đừng nói giống người máu A” .


Kame chỉ cười . Nụ cười cũng thánh thiện như những đốm nắng đang nhảy múa …

::::::::::::::::::::::::::::

Goodbye my first love ! now , you are only Idol
 
Last edited by jul_0902; 06-10-2008 at 03:56 PM..
Reply With Quote
The Following 5 Users Say Thank You to jul_0902 For This Useful Post:
Airi-chan (02-17-2009), be_na (02-23-2009), Cá Mè (06-10-2008), nancy_phan1801 (06-14-2008)
Old 06-10-2008, 04:00 PM   #24 Offline
jul_0902
Ichinose Julchan
jul_0902's Avatar
Join Date: Nov 2007
Location: Mắc kẹt giữa vũ trụ
Posts: 89
Jai Đẹp: 136
Thanks: 88
Thanked 198 Times in 64 Posts
Send a message via Yahoo to jul_0902
Trích nhật kí Taguchi Junnosuke , Tokyo tháng 9 năm 2005

Tôi gặp cậu ấy trong một quán ḿ Udon không mấy nổi tiếng tại quận Shinjuku. Kame gầy và xanh xao hơn thường ngày . Cậu ấy bận rộn kinh khủng hay ít ra cậu ấy tỏ ra ḿnh bận rộn kinh khủng . Năm nay , kame tham gia hai bộ phim : Gokusen II và Nobuta wo produce . Hai bộ phim đó giúp cậu ấy nổi tiếng một cách nhanh chóng . Kame giờ đă là một idol , ở tuổi 19 . Tôi không chắc điều đó tốt cho cậu ấy . Cậu ấy chưa trưởng thành thậm chí c̣n chưa thành niên . Cách đây có mấy tháng thôi, cậu ấy vẫn là con người vui vẻ , hoạt bát , vẫn đi theo chúng tôi đến những buổi tiệc và vẫn chấp nhận ngoan ngoăn uống nước ngọt trong khi chúng tôi sử dụng đồ uống có chất cồn . Tôi thích Kame là một cậu bé như thế , hay cười , thân thiện , dễ gần .

Bây giờ , có cái ǵ đó đang vỡ ra .

“ Anh cũng ăn ḿ Udon hả Junno ? “ Kame hỏi trong khi mồn cậu ấy c̣n đầy ḿ .

“ không có nhiều lựa chọn lắm cho bữa trưa Tôi cũng không phải là kẻ kén chọn . Nhưng cậu th́ khác , nếu cứ tiếp tục ăn như thế , cậu sẽ gầy hơn cả xác chết “

Tôi đùa . Thật ra tôi cũng kgông thích những bữa ăn trưa như thế này , nó không đủ dinh dưỡng mà tôi th́ như vẫn c̣n đang lớn nhưng nó tiết kiệm dược khá nhiều thời gian . Với Kame th́ bữa trưa như thế này sẽ nhanh chóng giết chết cậu ấy . Trông cậu ấy hóc hác và gầy quá mức . Tôi thắc mắc , khác giả vẫn xem phim mà diễn viên chính trông như cái khúc xương di động hay sao ? Bị chi phối bởi ư nghĩ ấy , tôi bật cuời , không hiểu sao lại cười thành tiếng . Liệu Kame có nghĩa là tôi hơi vui mừng quá độ khi gặp cậu ấy không nhỉ .

Kame cũng cười đáp lại , cái cười rất màn ảnh . Nó trở thành phản xạ có điều kiện với cậu ấy . Cậu ấy cười trước mọi ống kính , với mọi người , trước fan nhưng có nhất thiết phải cười như thế cả với tôi . Kame h́nh như nhận ra điều ấy , cậu ấy luôn mồn xin lỗi . Tôi không thể ngăn được một câu hỏi buột khỏi miệng :

“ Cậu bao nhiêu cân vậy ? Trông cứ như chỉ có 40kg thôi ấy ? “

“ Sao anh biết ! “ Kame cười lớn “ Mà cũng không có ǵ ngạc nhiên nhỉ “

“ Dạo này cậu có được ngủ không vậy ? Trông cậu giống con gấu trúc lắm “

“ Anh bắt đầu biết ví von rồi đấy . Có chứ 2,3 tiếng mỗi ngày “ Kame trả lời rồi bưng bát ḿ lên húp soàn soạt .

Trông kame lúc này chảng giống một idol chút nào , cậu ấy trông giống học sinh trung học hơn . Tôi thấy vai Shuji hợp với cậu ấy , hay đúng hơn là Shuji giống con người thật của cậu ấy .

Shuji cười với mọi người nhưng cậu ấy nghĩ họ chỉ giống những đứa trẻ con . Shuji đi chơi cũng những người mà cậu ấy cảm thấy nhạt nhẽo , cậu ấy có một cô bạn gái mà cậu ấy cũng không chắc ḿnh có yêu hay không . Kame cũng thế . kame cười nhưng tôi không thấy cậu ấy vui . Kame làm mọi thứ , ai biết cậu ấy thích thế hay không , cậu ấy chỉ muốn thế . Cậu ấy bắt đầu muốn quen con gái nhưng tôi biết , trái tim của cậu ấy luôn hướng về một người khác . Chi đến tận bây giườ điều này vẫn thật mơ hồ . Không một ai nói cho tôi biết , tất cả chỉ là cảm nhận thấy . Tôi không biết điều ǵ đang xảy ra với Kame . Điều ǵ đó ở bên trong cậu ấy , cái ǵ đó khiến cậu ấy tự trói buộc ḿnh , cái ǵ đó rất rất lạ , nó phá hủy cậu ấy từ bên trong , Nó khiến cậu ấy vùi ḿnh vào công việc . Tôi muốn biết .

“ Hai ba tiếng , cậu đùa đấy à ? “ tôi ra vẻ ngạc nhiên nhưng thật ra tôi không ngạc nhiên nhưng tôi chẳng ngạc nhiên cho lắm . Nh́n cậu ấy , tôi c̣n tưởng đâu cậu ấy chẳng được ngủ .

“ Thường th́ là thế , cũng có lúc không ngủ được . Cái băng ghế cứng quá “

Tôi không thích cách trả lời thản nhiên của Kame . Tôi không thích cách cậu ấy coi thường sức khỏe . Tôi cũng không thích sắc mặt cậu ấy lúc này , nó tái hơn cả lúc tôi mới bước vào quán . Tôi ái ngại đến mức nghĩ có lẽ sẽ phải đưa cậu ấy về .

“ Cậu đi bằng ǵ đến đây ? Để tôi đưa cậu về nhé “

“ Không cần đâu , buổi chiều em c̣n một số việc . Em không về cùng hướng với anh “

“ Kame đừng cứng đầu thế , sắc mặt cậu kém lắm , trông cậu không khỏe chút nào “ Tôi giơ tay định sờ trán cậu ấy xem có phải bị sốt hay không nhưng Kame lùi lại tránh bàn tay của tôi .

“ Xin lỗi Junno , chỉ là phản xạ thôi . Nhưng em không sao thật “ Kame nhún vai . Môi cậu ấy bắt đầu bợt đi thành màu xám .

Kame đặt đũa xuống , lấy khăn giấy và đứng dậy .

“ Em về trước vậy , chúc ngon miệng “

Tôi cũng đứng dậy theo khi cậu ấy đi ra quầy tính tiền . Tôi kéo được tay Kame và áp ḷng bàn tay vào trán cậu ấy . Thân nhiệt của cậu ấy truyền sang bàn tay tôi nóng đến mức tôi có cảm giác như bị điện giật .
“ Cậu nóng như một ḥn than ấy ! Cậu sốt phải không “

Trong những nỗ lực cuối cũng Kame giằng tay ra khỏi tay tôi

“ Em không sao …”

rồi đột nhiên cậu ấy xỉu đi , ngay trước mặt tôi . Tôi chỉ kịp giữu lấy tay cậu ấy và hét lên :

“ Ai đó làm ơn gọi cấp cứu “




Trích nhật kí Ueda Tatsuya , Tokyo tháng 2 năm 2006


Gần đây chúng tôi rất bận . Phải nói là chẳng c̣n có thời gian để thở . Ban nhạc chuẩn bị debut . Điều chúng tôi mong cuối cùng đă đến . Tôi tập luyện nhiều đến mức khi ngồi nghỉ dây thần kinh của tôi như vẫn đang dạo lên giai diệu của Real Face .

Cả sáu chúng tôi thường xuyên ở lại pḥng tập , Maru và Koki nói nhiều hơn b́nh thường . Hai cậu ấy đang rất hưng phấn , tôi cũng thế . Chúng tôi là một nhóm nhạc thần tượng thuộc Johnny . Nó gợi cho người ta nghĩ đến ngoại h́nh và vũ đạo … Chúng tôi đang cố gắng mang lại nhiều hơn thế . Hai chữ “ nổi tiếng “ treo trên đầu chúng tôi một cảm giác lâng lâng dễ chịu đến khó tả nhưng nó cũng vắt kiệt đến giọt sức lực cuối cũng của chúng tôi .

Chúng tôi được nghỉ ít hơn , dược lên b́a các tạp chí nhiều hơn , cũng đồng nghĩa với việc nhiều người trông đợi ở chúng tôi , một sự xuất hiện .

“ Maru này hôm nay cậu nói nhiều quá đấy , tôi nghe cậu nói cả tiếng đồng hồ rồi “ Tôi ngồi mệt phờ trên băng ghế dài trong pḥng tập , đầu ong ong c̣n Maru và Koki th́ huyên thuyên những câu chuyện bất tận của họ .

“ Đừng có nóng thế Tatsuya , anh dễ bị Stress lắm đấy “ Koki nhăn răng cười với tôi . Nói thật tôi không cười v́ câu nói dùa của cậu ấy mà v́ nh́n tóc của cậu ấy tôi liên tưởng dến quả dừa . Cậu ấy trông như chả có tóc , tôi thích kiểu đầu cũ hơn , ít ra tôi đă nh́n quen nó . Với kiểu tóc mới này , Koki trông chẳng giống bất ḱ ai trong Johnny .

Junno cũng đến gia nhập với chúng tôi sau một hồi có vẻ không nói được câu ǵ với Jin . Tôi đưa mắt nh́n quanh và thấy Jin đang nằm dài trên sàn tập , c̣n Kame th́ biến mất tăm mất tích .

“ Kame đâu rồi ? “ Junno ngơ ngác hỏi . Tôi không nghĩ Junno ngốc nhưng khuôn mặt và cách cười của cậu ấy lúc nào cũng như rơi từ trên trời xuống . Cậu ấy vừa hỏi một câu mà tôi cũng đang muốn hỏi .

“ Cậu ấy vào pḥng vệ sinh rồi , Cậu ta bị tiểu đường hay sao mà suốt ngày bám lấy cái pḥng vệ sinh thế nhỉ !” Maru trả lời và cũng không quên thêm vào một lời nhận xét .

Nét mặt Junno tái đi .

“ Có ǵ đó nghiêm trọng hay sao ? “ tôi hỏi nhỏ vào tai Junno khi cậu ấy ngồi xuống băng ghế bên cạnh tôi . Có lẽ Maru và Koki không nhận ra nhưng tôi thấy rất rơ: Junno dang lo lắng điều ǵ đó .

“ Không “ Junno trả lời tôi cũng khẽ như tôi hỏi cậy ấy . Rồi cậu ấy đổi giọng lớn hơn , chắc là để nói với Maru “ Không phải vào pḥng vệ sinh là nhất thiết phải đi vệ sinh đâu Maru “

“ Chỉ có phụ nữa mới dùng pḥng vệ sinh vào mục đích khác thôi “ Maru nói và Koki phá ra cười , Tôi cũng cười v́ câu nói đùa ấy , chỉ duy nhất có Junno không cười , c̣n Jin tôi không chắc là cậu ấy thức hay ngủ .

Dạo này , Kame là người tôi ít nói chuyện nhất . Không phải v́ tôi ít gặp cậu ấy , chúng tôi thưừong xuyên cũng xuất hiện trong pḥng tập . Nếu đến sớm hơn , có thể gặp được riêng cậu ấy mà không bị ai chú ư . Nó liên qua đến chuyện cậu ta đấm vào mặt tôi mấy hôm trước sau buổi diễn . Dù sao chúng tôi cũng đă giải quyết chuyện đó ổn thỏa : Kame và tôi nói dối là Kame đánh tôi v́ tôi đă không che cho Maru khi cậu ấy nhảy sai và tôi trả lừoi rằng tôi không phải là cậu ấy . Chúng tôi nói dối là v́ công việc , phải, một lời nói dối tốt cho cả hai chúng tôi . Gây gổ với nhau chẳng phải chuyện ǵ hay ho .

Không phải thế . . .


“ Tôi ghét cậu Kame , cậu và Jin . Tôi ghét cả hai cậu ! “ Tôi nói thẳng vào mặt Kame sau buổi diễn v́ trước đó tôi không cách nào gặp được riêng cậu ta .

“ Có chuyện ǵ vậy , Tatsuya . Anh nói ghét , và em không hiểu ư anh lắm “

“ Có đấy , cậu th́ không nhận ra nhưng mà có đấy ! “ Tôi nh́n thẳng vào Kame . Đúng tôi chờ giây phút này lâu rồi , chờ dể nói với cậu ấy cảm giác thực của tôi “ Tôi khó chịu với cái kiểu của cậu và Jin lắm rồi , và tôi chắc nhiều người cũng thế chỉ là họ không nói ra mà thôi “

“ Về cái ǵ “ Kame nh́n tôi theo cái kiểu đầy thách thức . Cậu ấy lạnh lùng hỏi lại .

“ Về tất cả . Cậu không thấy hay giả vờ không thấy . Cậu và Jin đang làm cho không khí trở nên căng thẳng . Tôi nó mà máu dồn cả lên mặt . Lúc đó trông tôi chắc tức giận lắm , tôi giận thật , tôi có cảm giác ḿnh đang bị Stress theo lời Koki nói . “ Nói đi , Kame . Cậu và Jin thật ra là chuyện ǵ ? “

“ Nếu anh định hỏi điều đó th́ xin lỗi nhé , em không muốn nói “

Chúng tôi luyện tập như điên . Nghĩ đến sắp Debut là tôi vừa hưng phấn vừa căng thẳng vậy mà Kame và Jin c̣n làm cho không khí trở nên tồi tệ hơn . Jin th́ lúc nào cũng nằm dài mệt mỏi c̣n Kame th́ biến mất sau mỗi buuổi tập . Khi chũng tôi muốn thay đổi vũ đạo hay làm ǵ đó th́ chẳng bao giờ nhận được ư kiến từ họ . Kame đă thôi nói chuyện với Jin . Cậu ấy luôn nổi cáu vô cớ và sử dụng cả thuốc an thần ( Theo lời Kame nói khi tôi bắt gặp cậu ấy dùng thuốc trong pḥng vệ sinh ) Tôi không biét cậu ấy bị bệnh ǵ hay bị làm sao , Tôi không thể chịu được cảm giác ḿnh là người ngoài cuộc , Chúng tôi quen nhau từ nhỏ , chũng tô là một nhóm . Tôi không hiểu được mối quan hệ giữa Kame và Jin . Tôi không nghĩ là một trong hai cậu ấy sẽ nói cho tôi biết , thế nên tôi phải hỏi :

“ Vấn đề là từ ai ? Từ cậu hay từ Jin ?”

“ Chẳng liên quan ǵ đến anh cả . Đừng có tỏ ra quan tâm đến mọi người như thế “

“ Tôi không tỏ ra , Kame , tôi quan tâm thật . Nếu cậu không muốn ai biết th́ đừng như thế . NH́n cậu và Jin , ai cũng biết là hai cậu có vấn đề . Ai cũng biết đấy . Cậu và Jin từng thân thiết thế nào ? Tôi c̣n nghĩ hai cậu không thể sống tách nhau ra được ấy chứ . Vậy mà …”

“ Thôi đi Tatsuya “ Kame nổi cáu . Giọng cậu ấy gắt lên cao hơn thường ngày .

“… Cậu đang trở thành kẻ không phải là ḿnh . Cậu đang dối trá …”

“ Thôi ngay , anh đi quá xa rồi đấy “

Kame xông thẳng vào tôi bằng nắm đấm . Tôi cũng không thể nhường lại . Tôi trả cho cậu ta một cú , Chúng tôi đấm thẳng vào mặt nhau không thương tiếc . Cả hai người đều đang nóng máu .
Rất nhiều người xông vào chúng tôi , ngăn chúng tôi lại , rất nhiều tiếng la hét . Ai đó giữ tay tôi , một ai khác lại kẹp chặt cổ tôi . Tôi không thể cựa quậy. Bên kia Kame cũng đang bị một người giữ lại . Một cánh tay gh́ chặt người Kame , tay kia ôm qua vai , Jin đang đứng ngay sau Kame , ôm chặt cậu ấy , th́ thầm vào tai cậu ấy :

“ B́nh tĩnh lại nào , b́nh tĩnh …do tác dụng của thuốc đúng không ? tôi biết cậu đang dùng Mocfin …”

::::::::::::::::::::::::::::

Goodbye my first love ! now , you are only Idol
 
Reply With Quote
The Following 7 Users Say Thank You to jul_0902 For This Useful Post:
Airi-chan (02-17-2009), be_na (02-23-2009), Mellysa (06-16-2008), nancy_phan1801 (06-12-2008), saya (06-12-2008)
Old 06-11-2008, 09:31 PM   #25 Offline
kazu
Johnny Trainee
kazu's Avatar
Join Date: Mar 2008
Posts: 43
Jai Đẹp: 80
Thanks: 10
Thanked 124 Times in 45 Posts


Cả 2 đang nh́n vào logo của KAT-TUN trên b́a album QoP
Jin: Tớ có 1 cái vương miệng phía trên chữ A
Kame: Yeah, nó rất hợp với cậu
Jin: Oh, nhưng của cậu th́ không có ǵ
Kame: V́ chữ K bản thân nó đă là chữ King rồi
Jin: Ah! Dậy th́ tớ là Nữ hoàng rồi.
Kame: *gật đầu*
Jin: Khoan đă! Tớ là Nữ hoàng và cậu là Vua? Nó chẳng hợp lư tí nào!
Kame: *nhăn mặt* nhưng không phải trông cậu rất vui với việc đó à.
Jin: Đó là v́ tớ là seme và cậu là uke.Nó phải ngược lại mới đúng
Kame: Baka (ngốc nghếch)!Dù sao th́ nó cũng chỉ là 1 cái logo thôi mà.
Jin: Nhưng fan sẽ hiểu lầm. Tớ sẽ đi nói việc này với Johnny-san
Kame: *vỗ vào đầu Jin* Baka! Nó đă được in rồi. Bây giờ mà gặp chẳng làm được ǵ.
Jin: Nhưng nhưng ... tại saooooooooo tớ lại là Nữ hoàng? *rên rỉ*
 
Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to kazu For This Useful Post:
A&A (03-02-2009), nancy_phan1801 (06-14-2008)
Old 06-12-2008, 10:22 AM   #26 Offline
nancy_phan1801
Nakajima Nancy
nancy_phan1801's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Ở chốn thảo hoa...không tên...không tuổi...
Posts: 256
Jai Đẹp: 52
Thanks: 573
Thanked 318 Times in 135 Posts
Hay wá!!!!! Jul post típ đi, đang ghiền, tự dưng hít à!
 
Reply With Quote
Old 06-12-2008, 04:13 PM   #27 Offline
jul_0902
Ichinose Julchan
jul_0902's Avatar
Join Date: Nov 2007
Location: Mắc kẹt giữa vũ trụ
Posts: 89
Jai Đẹp: 136
Thanks: 88
Thanked 198 Times in 64 Posts
Send a message via Yahoo to jul_0902
Trích nhật kí Taguchi Junnosuke , Tokyo tháng 12 năm 2006


“ Ngày mai là lễ giáng sinh rồi cậu sẽ đón giáng sinh với gia đ́nh phải không ? “


“ Cũng không chắc nữa . Em sẽ đón giáng sinh với bạn gái . “ Kame noí giọng đầy tự tin “ Gia đ́nh em không theo đạo thiên chúa , giáng sinh chẳng có ư nghĩa ǵ nhiều với họ “


“ Thôi đi , cậu làm ǵ có bạn gái “ tôi bóc một cái kẹo cho vào mồm . Đó là kẹo gôm vị cam . Một cảm giác ngọt lịm tan nhanh trong miệng . Tôi vẫn rất thích kẹo , mặc dù tôi không phải là trẻ con nhưng kẹo và đồ ngọt vẫn hấp dẫn tôi lạ thường .

“ Anh th́ có “ tôi cười khoái trá . Ngày mai , tôi sẽ cùng cô bạn mới quen đón giáng sinh . Chúng tôi cùng tham gia một cuộc phỏng vấn trên truyền h́nh và tôi thấy chúng tôi khá là hợp nhau . Cảm giác về điều này c̣n tuyệt hơn là ăn kẹo gôm vị cam . Đầu óc tôi hoạt động hết cỡ , trí tưởng tượng đưa tôi vượt thời gian đến đêm giáng sinh nắm tay người yêu đi dạo qua những quảng trường lớn đặt nhiều cây thông Noel lấp lánh đầy màu sắc . Sẽ chẳng ai nhận ra chúng tôi trong hàng ngàn các cặp t́nh nhân cùng trao nhau nụ hôn dưới chân cây thông lớn nhất . Tuyệt !


“ Junno ! đừng có tự cười một ḿnh như thế “ Kame huưch mạnh vào vai tôi .


Chúng tôi đang ngồi nói chuyện trong pḥng cậu ấy , TV bật một chương tŕnh ǵ đó chẳng đáng xem .


“ Em sẽ kiếm được “ Kame khẳng định bằng một nụ cười , rồi cậu ấy đứng dậy khỏi sofa , đưa mắt nh́n , tập trung vào một vật ǵ đó không xác định trong không khí . Cậu ấy cười rất quyến rũ , đưa tay như đang khoác vai một ai đó “ Đi chơi với anh nhé Baby , cưng sẽ có một đếm giáng sinh đáng nhớ nhất “ Kame c̣n nháy mắt một cái trước khi hạ màn .


“ Diễn xuất tuyệt lắm !” Tôi vỗ tay . Tôi không thể ngăn ḿnh cười , Kame c̣n cười lớn hơn cả tôi .


Tự nhiên , cậu ấy ngưng bặt , với tay t́m kiếm cái ǵ đó trên bàn .


“ Lại đau hả ? “ tôi hỏi .


Không trả lời tôi , cậu ấy vớ lấy lọ thuốc , vặn nắp , đổ thuốc ra tay . Tay cậu ấy run lên , nhiều viên khác đổ vương văi ra sàn . Cậu ấy uống một cách khó nhọc .


“ Năm viên , cậu tăng liều rồi à ? “


“ Em tự tăng đấy . Ba viên không c̣n tác dụng nữa , mỗi lần đau lại càng dữ dội hơn “ .


Cuộc tṛ chuyện vui vẻ của chúng tôi chuyển thành một bầu không khí nặng nề . Kame vẫn c̣n đau , cậu ấy nằm gập người trên ghế sofa.


“ Nói chuyện ǵ đi Junno , đừng có im lặng như thế “ Kame nói , giọng cậu ấy nhỏ tới mức không thể phá vỡ được khoảng không im ĺm chỉ có mỗi tiếng tic tắc của đồng hồ .


“ Mọi người bắt đầu nghi ngờ rồi , nhất là Koki , sáng nay cậu ấy c̣n hỏi tôi nữa . Tôi đă không định nói lại với cậu . “ Kame bảo tôi nói chuyện ǵ đó , đáng lẽ tôi nên nghĩ ra cái ǵ đó vui vẻ hơn . Một cái ǵ đó không phải chuyện tôi vừa nói ra . Tôi thật ngốc .


“ Thế anh có nói không “


“ Không , tôi hứa với cậu rồi mà , yên tâm đi “


“ Cảm ơn anh “ Kame nói , mắt cậu ấy nhắm lại . Giọng cậu ấy yếu đi . Sau khi uống thuốc cậu ấy có lẽ thấy buồn ngủ . Thứ thuốc giảm đâu làm cậu ấy mệt mỏi .


“ Lần sau , khi đau cậu đừng nói là đi vệ sinh nữa , cậu hăy nói là đi đâu đó . “


“ Nhưng em chẳng nghĩ ra lí do nào hay hơn . Maru th́ nghĩ em bị tiểu đường c̣n Ueda th́ cho là em bị yếu thận , hay thật ! “


“ Pḥng vệ sinh không an toàn chút nào , lần trước Jin phát hiện cậu đang dùng mocfin , tôi phải nói là cậu dùng mocfin để giảm đau , cậu bị đau răng . Tôi không chắc cậu ta đă tin . Nhưng từ lần đó cậu ta không hỏi nữa “


“ Chẳng sao đâu . “


“ Tôi nghĩ cậu nên ở nhà , tôi nói thật đấy , nếu quá đau th́ nên gọi cho Koizumi , bà ấy có kinh nghiệm trong việc đương đầu với những cơn đau . “


“ Kyoko à ? nhiều người nghĩ em và bà ấy đang cặp với nhau . Chẳng thể giải thích . Không thể nói là em cần bà ấy giúp các phương pháp giảm đau , cách tiêm thuốc, cách luyện tập tinh thần . Như thế là tiết lộ chuyện của em và chuyện bà ấy bị thoái hóa cột sống . Bà ấy chịu quá đủ thứ rồi . Em và bà ấy . Cả hai đều phải chịu những cơn đau , cả trên sân khấu . “


“ Bà ấy hơn cậu những 20 tuổi , vậy mà họ chẳng nghĩ được cái ǵ đàng hoàng hơn . “


Kame và tôi nói chuyện một lúc nữa rồi cậu ấy ngủ thiếp đi . Tôi không để ư tóc cậu ấy dài ra từ lúc nào , rất dài . Nó làm gương mặt cậu ấy trông gầy hơn nhưng có nét trưởng thành . Cậu ấy ngủ rồi . Tôi mong cho cậu ấy có những giấc mơ đẹp , tôi không muốn Jin xuất hiện giữa những giấc mơ ấy .


Tôi kéo chăn đắp cho kame . Ngoài trời tuyết đă ngừng rơi . Tôi mặc áo khoác , quàng khăn , quấn chặt ḿnh trong tầng tầng lớp lớp áo . Nó sẽ khiến tôi không c̣n lạnh . Đúng , không lạnh . Thế nhưng chẳng có ǵ , kể cả thuốc có thể khiến Kame ngừng đau .


Tôi đóng cửa pḥng cậu ấy nhẹ nhàng , chào bố mẹ cậu ấy trước khi về .


Đường phố Tokyo lạnh giá trước đêm giáng sinh . Tôi tựa lưng vào cánh cửa vừa mới đóng lại sau lưng .


“ Xin lỗi Kame … Tôi đă nói …với Koki …”


------------------------------------------------------



Trích Nhật kí Akanishi Jin , Los Angeles tháng 12 năm 2006


Bây giờ là 10 giờ sáng . Tôi tỉnh dậy sau một giấc mơ dài . Không khí quyện đặc một thứ mùi giống như Champanh lẫn với khói thuốc lá . Nó cũng chẳng gợi cho tôi chút kí ức nào về bữa tiệc đêm qua . Đêm qua , một đêm đầy rượu , nhạc dance và những người bạn mới quen, những người bạn của những người bạn mới … Tôi chẳng nhớ một ai .


Tôi mở cửa sổ cho không khí tràn vào . Tôi thích mùi này hơn , mùi của cỏ cây và đất ẩm .


Pḥng tôi không có cây thông hay bất cứ một đồ trang trí nào . Thậm chí tôi c̣n chưa mua quà tặng mọi người . Tôi dự định sáng nay sẽ đi mua nhưng tôi ngủ dậy quá muộn . Óc tôi vẫn chưa hẳn là tỉnh táo .


Đă hơn1tháng kể từ ngày tôi rời Tokyo. Tôi không biết ḿnh đến đây làm ǵ . Bỏ lại tất cả sự rối loạn sau lưng , đến tận đất Mĩ , đến tận Los Angeles – một nơi hoàn toàn xa lạ , đến cả ngôn ngữ cũng không ḥa đồng . Tôi nói Tiếng Anh rất tệ , dù đă cố gắng nhưng cách giao tiếp thật vụng về . Tôi có thể nói chuyện với nhiều người nhưng không thể t́m được một người bạn thực sự . Tôi nhớ Tokyo …


Los Angeles là một thành phố đầy nắng . Tháng 12 lễ giáng sinh cũng không có tuyết . Tôi th́ dă quen với cái lạnh của tuyết giáng sinh , quen với bữa tiệc giáng sinh cùng những người bạn thân từ nhỏ . Yamapi , hắn lại đang bù khú với đám bạn cho xem . Ryo , tên này dám đang nói xấu ḿnh lắm . Xem nào , Maru và Koki , hai người chắc đang ở quán bar , Junno th́ đón giáng sinh cùng bạn gái , cậu ấy cũng đă có bạn gái rồi , Ueda sẽ ngồi xem TV một ḿnh , giáng sinh không phải là điều ǵ đặc biệt với , không đặc biệt bằng một trận boxing . C̣n Kame ? Tôi chẳng thể biết Kame sẽ làm ǵ trong lễ giáng sinh . Tôi không nhớ nổi bao lâu rồi ḿnh không nói chuyện với Kame . Tôi gọi điện hỏi thăm tất cả mọi người từ khi tôi sang Mĩ , chỉ trừ có Kame . Kame cũng không gọi cho tôi , thế nên tôi không có cách nào để bắt đầu trước . Tôi thật ra rất muốn , rất muốn nghe giọng cậu ấy . Nhưng nếu nghe thấy giọng cậu ấy , tôi cũng không biết ḿnh có bỏ Los Angeles mà bay về Tokyo không . Chính tôi cũng đang sợ . Tôi muốn hỏi xem cậu ấy đă hết đau răng chưa . Điều tôi muốn biết hơn là cậu ấy thế nào , ban nhạc thế nào từ khi không có tôi . Tôi không chịu nổi cảm giác mọi thứ đều b́nh thường . Maru nói ban nhạc vẫn ổn . Nghe thế , lẽ ra tôi phải vui , nhưng nếu nói vui nghĩa là tôi đang nói dối . Tôi không muốn mọi thứ đều ổn , tôi không muốn thấy các cậu ấy cứ tiến lên mà bỏ lại tôi đằng sau. Tại sao ? tại sao không có tôi KAT-TUN vẫn hát . Tôi không nghĩ bản thân ḿnh quan trọng với ban nhạc đến thế nhưng , chính tôi cũng không hiểu tôi mong đợi điều ǵ . Hăy nói với tôi đi , nói là “ Trở về đi Jin ! Chúng tôi rất cần cậu “ .


Tôi đến bên kệ đựng đĩa . Tôi đă mua rất nhiều đĩa , chũng chất thành đống , trên kệ , trên bàn , và cả trên sàn nhà . Đủ các thể loại : Pop , rock , Jazz , country , dance … tôi nghe chúng hàng ngày cố t́m cảm hững để sáng tác . Cái ǵ đó mới mẻ hơn . Hôm nay buổi sáng trước đêm giáng sinh , mọi người đều trở về nhà , tôi thấy ḿnh cô độc .


Giai diệu của Precious one vang lên . Trong lúc vô thức tôi đă đút Album Best of KAT-TUN vào ổ đĩa . Tôi không định thế nhưng không biết ại sao lại đưa nó vào . “Dừng lại ngay , tắt nó đi “ Tôi tự nói với ḿnh nhưng những ngón tay không hề nhúc nhích . Những giọng hát đều quen thuộc quá trong đó có cả giọng của tôi . Theo thói quen , tôi đưa tay bật 1 bài khác . Phải , là thói quen . Đấy là bài hát tôi thường hay nghe nhất trước khi đi ngủ , một bài hát có giai điệu ngọt ngào và dễ thuộc : Niềm hạnh phúc đặc biệt – Special Happiness . Một bản song ca của Kame và Junno . Tôi thích nghe bài hát này không chỉ v́ nó hay mà c̣n v́ chính Kame đă sáng tác .


------------------------------------------------------------------------------


Trích nhật kí Taguchi Junnosuke , Tokyo tháng 10 năm 2007


Jin lặng lẽ rời khỏi trường quay của Yukan club sau tiếng hô nghỉ của đạo diễn . Tôi cũng vội đi theo cậu ấy .


“ Jin , đi chậm lại , tôi có chuyện muốn nói với cậu !” Tôi gọi với theo Jin , cậu ấy đi quá nhanh , tôi gần như phải chạy mới theo kịp . Jin đă bước qua cánh cổng , hướng thẳng ra ngă tư . Ngay chính ở ngă tư đó , giữa tầng 6 và 7 của một cao ốc có tấm pano quảng cáo của chúng tôi .


“ Đẹp nhỉ? “ Tôi trỏ vào nó và cười . Tôi muốn đùa câu ǵ đó v́ trông Jin rất căng thẳng . Cậu ấy thậm chí chẳng thèm quay lại nh́n tôi , không dừng lại , cậu ấy đi với tốc độ nhanh khác thường . Tôi không biết cậu ấy định đi đâu . Tôi chạy bắt kịp và đi ngay phía sau cậu ấy .

“ Tôi muốn cậu nói chuyện thẳng thắn với Kame. Từ ngày cậu trở về , hai cậu vẫn chưa nói chuyện “


“ Cậu đội mũ vào đi đă , mái tóc vàng khè của cậu làm mọi người chú ư đấy !“ Bây giờ Jin mới quay lại nh́n tôi , chính xác hơn là liếc nh́n mái tóc của tôi .


“ Chúng tôi có chào nhau “ Cậu ấy nói , giọng thành thực .


“ Cậu gọi đó là nói chuyện hả ? Không ! tôi muốn nói chuyện nghiêm túc kia , khúc mắc giữa hai cậu . Hăy làm lành những vết thương , cậu hiểu không ? Kame cần điều đó “


Jin dừng lại , đột ngột đến muắc tôi suưt đâm sầm vào cậu ấy .


“ Là Kame , cậu ấy mới là người tránh tôi “ Jin đút tay vào túi áo khoác . Cậu ấy nói nhưng dường như không phải nói với tôi mà là đang độc thoại với chính ḿnh . Tôi chỉ biết chờ đợi .


“ Chính tôi cũng không hiểu giữa chúng tôi xảy ra chuyện ǵ . Một ngày Kame trở nên ḱ lạ , nói những điều ḱ lạ mà tôi chẳng hiểu . Sau đó cậu ấy dần xa cách tôi … Cậu ấy giấu tôi nhiều điều . Chúng tôi chẳng c̣n là bạn thân nữa “ Jin ngừng lại một lúc , cậu ấy nghĩ điều ǵ đó “ Kame không nói và tôi cũng không nói , có cái ǵ đó đă thay đổi , chúng tôi không thể như xua … V́ sao à ? …V́ tôi là Akanishi Jin c̣n cậu ấy là Kamenashi Kazuya … Từ khi debut … không thật ra là từ trước đó , khi nỗi ám ảnh của việc debut và sự nổi tiếng dần chiếm lĩnh lấy chúng ta , khi biết có một ngày chúng ta sẽ đứng trên những sân khấu lớn , tôi và Kame đă thay đổi …”


“ Điều đó là đương nhiên , chúng ta hay đổi rất nhiều Jin ạ ! “


“ Cậu ấy và tôi không thể nào tiếp tục , có lúc tôi thấy cậu ấy giống như em trai ḿnh , có lúc lại không phải thế , tôi muốn dừng tất cả lại nếu không … nếu tiến thêm nữa , tôi không chắc về điều đó . Điều đó là sai trái đúng không ? Không một ai chấp nhận nó . Chúng tôi đang cố biến ḿnh khác đi , tôi thấy Kame vẫn ổn lắm , chỉ có tôi là không …”


Lúc này Jin mới thôi độc thoại và nh́n vào tôi . Tôi hỏi cậu ấy nhưng cậu ấy , chính cậu ấy dường như đang hỏi lại tôi . Tôi không biết phải trả lời cậu ấy như thế nào . Jin có đôi mắt rất đẹp , nó thu hút ánh nh́n của tôi . Tôi đă chứng kiến nỗi đau của Kame , cả thể xác lẫn tinh thần . Nếu cứ nh́n từ một phía như thế th́ Jin ắt hẳn là nhân vật phản diện . Nhưng khi nh́n vào đôi mắt Jin tôi thấy được sự tổn thương , sự dằn vặt . Không chỉ có Kame bị thương . Jin cũng chẳng khá hơn là mấy .


“ Thế nên …” Jin ngập ngừng “ Tôi không thể làm được ǵ đâu “

Câu chuyện của Jin kết thúc nhanh như lúc nó bắt đầu . Cậu ấy quay lưng bỏ đi .


“ Kết thúc ở đây sao ? “ Tôi tự nói với ḿnh “ chẳng đi đến đâu sao ? “ Một ư nghĩ lướt nhanh qua đầu tôi . Có cái ǵ đó trong tôi thúc giục tôi :


“ Jin “ – tôi gào to – “ Kame … Cậu ấy không c̣n nhiều thời gian nữa “


Jin đứng cách tôi gần chục mét nhưng tôi biết cậu ấy nghe được . Cậu ấy đứng chết trân nh́n tôi . Giữa ḍng người đi bộ hối hả như một ḍng sông chảy măi không ngừng , hai chúng tôi cứng đơ như hóa đá . Vài người nhận ra chúng tôi . Không quan trọng , bây giờ th́ điều đó chẳng c̣n quan trọng nữa …


Một cái ǵ đó chạm nhẹ vào vai tôi , rớt xuống chân tôi . Tuyết ! Giữa tháng 10 , Tokyo , tuyết lại rơi …

to be continue

Author : Ichinose Julchan

::::::::::::::::::::::::::::

Goodbye my first love ! now , you are only Idol
 
Reply With Quote
The Following 5 Users Say Thank You to jul_0902 For This Useful Post:
Mellysa (06-16-2008), nancy_phan1801 (06-13-2008)
Old 06-14-2008, 08:08 PM   #28 Offline
nancy_phan1801
Nakajima Nancy
nancy_phan1801's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Ở chốn thảo hoa...không tên...không tuổi...
Posts: 256
Jai Đẹp: 52
Thanks: 573
Thanked 318 Times in 135 Posts
Choi`! Seo Jul cứ post lửng lửng lơ lơ thía?! Hok chịu đâu!!!!!!
 
Reply With Quote
Old 06-14-2008, 09:11 PM   #29 Offline
nancy_phan1801
Nakajima Nancy
nancy_phan1801's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Ở chốn thảo hoa...không tên...không tuổi...
Posts: 256
Jai Đẹp: 52
Thanks: 573
Thanked 318 Times in 135 Posts
Quote:
Dạ thưa, chắc bạn không phải là dân chuyên viết hay dịch fic nên không biết, nhưng thực sự ở vnfiction, vấn đề bản quyền là vấn đề hết sức nghiêm trọng. Đặc biệt là Rei Hino, vốn là một admin (nếu tôi nhớ không lầm) và cực kỳ khó tính trong vấn đề đem fic của cô ấy đi post ở chỗ khác. Thời điểm này lại là một thời điểm khá nhạy cảm khi chuyện đạo fic đang là chuyện nóng bỏng ở WS sau vụ LoP của kelangdu bị đạo trắng trợn bởi một trang web của một số bạn 9x x́ tin, đă không nhận lỗi c̣n cố căi bướng. Cho nên, trước khi post fic lên đây, tôi nghĩ bạn nên xin phép Rei_chan trước, có thể gửi Pm cho cô ấy trên WS cũng được. Chứ c̣n cứ khơi khơi mà đem post thế này, tôi e...không hay lắm. Chắc bạn cũng không muốn gặp rắc rồi và bị nghi ngờ đạo fic chứ? ^^
A! Thật vậy ư?! Vậy em sẽ xin lỗi cô Rei vậy. (Hy vọng cô ấy sẽ bỏ wa lỗi này của ḿnh ). À, em xin cảm ơn mọi người đă nhắc em!
@Có ai bít cách liên lạc với cô Rei hok?! Giúp em với!!!
 
Last edited by nancy_phan1801; 06-15-2008 at 08:02 PM..
Reply With Quote
Old 06-15-2008, 01:59 PM   #30 Offline
jul_0902
Ichinose Julchan
jul_0902's Avatar
Join Date: Nov 2007
Location: Mắc kẹt giữa vũ trụ
Posts: 89
Jai Đẹp: 136
Thanks: 88
Thanked 198 Times in 64 Posts
Send a message via Yahoo to jul_0902
Trích nhật kí Tanaka Koki , Tokyo tháng 3 năm 2008



Tôi đứng đó rất lâu trong khi trời đổ tuyết lớn , Tôi không thích tuyết , nó thanh sạch quá . Đẹp đến nỗi tôi không muốn nó rơi xuống đất . Nó dường như sinh ra không phải dành cho tôi . Tôi cũng không thích bệnh viện , nó quá lạnh lẽo , lạnh đến ghê người . Tôi không thích nh́n Kame nằm trên giường bệnh , họ đâm cái ǵ đó vào cổ tay cậu ấy , chụp cái b́nh hô hấp chết tiệt vào mặt cậu ấy . Quanh Kame đầy những thứ dây nhợ lằng nhằng mà tôi không biết nó có tác dụng ǵ .


Hôm qua Kame vẫn tỉnh táo , cậu ấy vẫn c̣n đ̣i viết nhật kí . Khỉ thật ! giờ này mà c̣n nhật kí ǵ chứ . Cậu ấy bảo muốn viết thật hay v́ cậu ấy chưa bao giờ thực sự viết cái ǵ đó giống như thế : Điều bí mật . Tôi muốn coi xem cậu ấy viết cái ǵ , chắc là sẽ hay v́ cậu ấy hay viết lời cho những bài hát ; Kizuna , tôi thích bài hát này .


Tôi mở cửa pḥng của Kame .Người tôi c̣n ướt tuyết . Tôi cởi chiếc áo khoác đi đường treo lên mắc áo sau cánh cửa . Mẹ và em trai Kame ngồi đó , ngay bên giừơng bệnh .


“ Bác đi nghỉ đi , cháu sẽ trông cậu ấy đến chiều . Không sao đâu , cậu ấy sẽ không sao “

Tôi cười động viên họ . Mẹ Kame cười đáp lại rồi nh́n tôi bằng đôi mắt đẹp nhưng không c̣n bộc lộ được chút cảm xúc nào . Bà ấy kiệt sức quá rồi . Kame rất giống mẹ, cả đôi mắt lẫn nụ cười đều rất đẹp .


Tôi ngồi xuống chiếc ghế sát giường Kame . Cậu ấy chưa tỉnh . Cậu ấy rơi vào trạng thái hôn mê từ đêm hôm qua . Vậy mà giờ vẫn chưa tỉnh .


“ Kame à , cậu ngủ nhiều quá đấy “


Tôi cầm bàn tay cậu ấy bằng cả hai tay , siết mạnh . Tôi muốn cả trong giấc ngủ cậu ấy cũng cảm nhận được .


“ Tỉnh lại đi , chúng ta c̣n nhiều việc phải làm lắm . Chúng ta c̣n phải diễn Dreamboys nữa , đừng bỏ rơi tôi và Yabu thế . Thằng bé rất muốn được diễn cùng với cậu . “


Tôi nhận thấy trên bàn , lọ hoa đă được thay mới . Những bông hồng màu kem đă được thay bằng những bông hồng trắng phớt hồng .Nó làm tôi liên tưởng đến những bông hoa anh đào mặc dù chẳng có ǵ liên quan . Tháng 3 đă đến , Hoa anh đào bắt đầu nở khắp nơi . Nhưng năm nay rất lạ , tuyết vẫn cứ rơi dày dù đă là cuối tháng 3 .


“ Sáng nay h́nh như ai đó đă đến thăm cậu hả Kame ? “ Tôi nói chuyện với Kame như thể cậu ấy có thể nghe thấy . Tôi cứ nói chuyện như thế , hết chuyện này đến chuyện kia , cậu ấy chắc sẽ không thấy buồn đâu .


Tôi mở hộc bàn để t́m thứ ǵ có thể đọc được . Một quyển sổ bià da màu đen nằm ngay ngắn ở dưới đáy . Tôi nhận ra , chính tôi đă tặng nó cho cậu ấy . Tôi nhẹ nhàng mở cuốn sổ , đưa mắt nh́n Kame . Tất nhiên là cậu ấy không biết , chỉ là tôi thấy một chút tội lỗi khi đọc trộm nhật kí của cậu ấy mà thôi …


Tokyo tháng 3 năm 2008


Tuyết đă ngừng rơi để lại một khoảng trắng xóa bên ngoài cửa sổ . Tôi không mở cửa nhưng màu trắng và hơi nước đọng mờ trên đó cho biết rằng bên ngoài rất lạnh . Căn pḥng tôi nằm hệt như một thế giới khác , ḷ sưởi ấm áp . Nó khá giống pḥng ngủ của tôi từ màu ga trải giường , chăn gối , màu sơn tường , bàn viết nhưng mùi thuốc sát trùng cùng những máy móc , ống truyền cho thấy rơ đây là bệnh viện . Pḥng bệnh của tôi nằm biệt lập với những khu bệnh nhân khác . Thỉnh thoảng , không rơ ràng lắm , tôi vẫn nghe thấy tiếng ồn ào của những pḥng bệnh tập thể . Tôi muốn tṛ chuyện với ai đó , nằm một ḿnh thật cô đơn .


Sáng nay bố mẹ đến thăm tôi rất sớm .Tôi nói họ hăy yên tâm v́ tôi thấy ḿnh c̣n khỏe lắm . Sau đó Maru đén thăm tôi, anh ấy mua cho tôi một bức tranh chuột Mickey giống hệt cái ở nhà tôi . Maru thật tốt , anh ấy vẫn nhớ sở thích của tôi . Ueda th́ mang cho tôi một bó hoa hồng màu kem tiệp với màu rèm cửa . Junno và Koki chẳng mang ǵ cả nhưng Junno hứa ngày mai sẽ mua cho tôi vài đĩa nhạc mới c̣n Koki th́ cứ càu nhàu măi về mấy thứ trong pḥng . Anh ấy nói trông chúng thật tẻ nhạt .Tất cả đều đến thăm tôi , trừ một người .

Tôi bắt đầu nh́n mọi thứ không rơ , tôi không nói điều này với bác sĩ . Tôi nghĩ ḿnh không cần điều trị ǵ thêm . 5 năm với tôi là quá nhiều . Trước đây bác sĩ chẩn đóan rằng tôi không sống được đến 1 năm vậy mà từ ngày đó đến giờ đă 5 năm . Có một thời gian khối u trong năo tôi không hề lớn thêm . Nhưng bây giờ nó đang phát triển nhanh khủng khiếp . Nhưng 5 năm thật sự đă là một ḱ tích .

Những năm qua, ngày nào tôi cũng sống với ư nghĩ sẵn sàng đón nhận cái chết . Tôi thấy nó không đáng sợ . Vậy mà từ khi nằm trên giường bệnh , tôi lại cảm thấy sợ . Tôi thấy cái chết gần như đưa tay ra là có thể chạm vào . Tôi mới 22 tuổi , biến mất trên thế gian là một điều đáng sợ . Tôi lao vào làm việc như một kẻ điên để trở nên nổi tiếng , để mọi người biết đến sự tồn tại của tôi : Kamenashi Kazuya . Tôi không muốn ḿnh chỉ là ḍng chữ viết trên băi cát , một đợt sóng tràn bờ là cuốn phăng đi không một chút dấu tích . ước ǵ , một ngày kia , khi chết đi , tôi có thể biết rằng rất nhiều người yêu thương tôi .

Tôi vẫn kiểm tra thư điện tử hàng ngày dù việc đó ngày càng khó với tôi . Có hàng ngh́n lá thứ được gửi tới tôi mỗi ngày . Một cô bé 19 tuổi đă viết thế này :" Kazuya , hăy cười lên đi anh , nụ cười của anh chính là sự sống " Tôi bật khóc như một đứa trẻ . Lạ quá , tôi lại khóc , c̣n khóc nhiều hơn khi xem những bộ phim buồn v́ bây giờ tôi là nhân vật chính .

Tuyết ngừng rơi sau nhiều ngày , tôi tỉnh dậy sau những cơn đau như khoảng lặng của mắt băo . Điều duy nhất tôi nghĩ trong những ngày này là tương lai . Tương lai sẽ là ǵ ? Tương lai của tôi chỉ được tính bằng ngày . Chưa bao giờ tôi ao ước được gặp 1 người đến thế . Cái tên mà tôi muốn gọi nhất lúc này là : Jin !

Ngày nào tôi cũng mong cậu ấy đến . Nếu cậu ấy đến , không nói ǵ cũng không sao , tôi sẽ là người bắt đầu trước . Tôi sẽ nói về những ǵ tôi nghĩ trong những năm qua chuyện xảy ra giữa tôi và cậu ấy. Tôi sẽ nói bởi tất cả sắp kết thúc . Cả nỗi đau này , cả con người này , chỉ cần nhắm mắt là v́nh viễn sẽ biến mất .

Tôi đă từng im lặng , tôi sợ rằng nếu nói ra cậu ấy sẽ quỵ ngă , tôi xa lánh Jin chỉ v́ tôi muốn cậu ấy ghét tôi . Như thế khi tôi ra đi cậu ấy sẽ không đau khổ . Tôi không muốn biến ḿnh thành người quan trọng với Jin bởi như thế cậu ấy sẽ tổn thương nhiều quá . Một ḿnh tôi đă là quá đủ rồi . tôi đă sai phải không Jin ? nhưng với tôi cậu rất quan trọng . Tôi đă ghen tị với cô gái được đeo chiếc nhẫn giống hệt trên ngón tay cậu . Tôi chẳng c̣n sống được bao lâu vậy mà vẫn muốn cậu là của ḿnh tôi . Thật quá ích kỉ . Từ giờ tôi sẽ cố gắng cười , cười v́ khi tôi chết đi vẫn có người yêu thương chăm sóc cậu thật ḷng .

Tôi cười ... tôi đang cười phải không ...nhưng sao đôi môi mặn chát ...

Ai đó để mở cửa pḥng tôi . Vài đứa trẻ đùa nhau chạy dọc các hành lang . Làm trẻ con thật hạnh phúc . Nếu cho tôi nhỏ lại , liệu tôi có chọn là tôi của ngày hôm nay không ? là Kazuya là chữ K của KAT-TUN không ? Có , tôi vẫn sẽ chọn đi con đường cũ , chỉ cần dược là KAT-TUN , chỉ cần được đứng cạnh các cậu . Làm ơn cầm hộ tôi chữ K được không ? Hăy làm thế v́ tôi , để tôi được sống với các cậu măi măi .

Thính giác của tôi cũng kém đi . Ueda bật bài ǵ đó cho tôi nghe nhưng tôi chẳng nghe được giai điệu của nó . Tôi cũng cố nhẩm lời một bài hát nhưng tôi chỉ có thể nhớ được một vài phần điệp khúc . Óc tôi đau buốt . Có lẽ tôi nên ngủ , trong giấc mơ chăng tôi sẽ lại được đi Okinawa lần nữa , được đến Newyork hay tuyệt vời hơn là được đứng trên sân khấu đầy ánh sáng của Tokyo Dome

Có một ngày cho một ai đó
Có một nơi cho một điều ǵ đó ...

Càng về sau , nét chữ của Kame càng nguệch ngoạc , chắc cậu ấy lại lên cơn đau . Quyển sổ c̣n rất dày , cậu ấy mới viết được vài trang .

" Xin lỗi v́ đă đọc trộm nhật kí của cậu . Tôi ṭ ṃ muốn biết cậu có nhắc đến tôi không . Không chỉ ḿnh tôi , cũng không nhiều bằng cậu ta nhưng ... cậu nhắc đến chúng tôi , cảm ơn cậu ."

Khi tôi ngẩn nh́n lên , trời đă gần tối . Không gian bao trùm bởi một màu xanh lam ḱ ảo . Tôi tăng nhiệt độ pḥng v́ tôi thấy bàn tay Kame lạnh hơn . Tôi liếc nh́n sang máy đo nhịp tim . Nhưng đường biểu thị cứ thấp dần . Tim cậu ấy đang đập chậm lại .

Tôi nhấn chuông gọi bác sĩ
Tôi lao ra khỏi pḥng để gọi người thân của cậu ấy
Tôi gọi cho tất cả những người tôi có thể gọi
Tôi nh́n thấy sỗ máy của Jin trong danh bạ . Ngừng 1 giây , tôi nhấn nút gọi .

Đầu kia có tiếng trả lời

"Koki là cậu hả ? "

" Jin ! đến ngay đi ! "


--------------------

Trích nhật kí Akanishi Jin , Tokyo tháng 3 năm 2008


Tay Kame cứ lạnh dần trong tay tôi đến nỗi tôi phải áp tay cậu ấy vào má ḿnh .

" Đừng lạnh như tuyết thế , đừng ! "

Tôi không rơ có những ai đứng xung quanh ḿnh nhưng không khí ngột ngạt đến khó thở . Tôi vẫn cầm tay Kame , mắt Kame nhắm lại như đang ngủ . Thật giống đang ngủ .

Ai đó phía sau vỗ nhẹ vào vai tôi , nói thầm vào tai tôi , giọng nói dường như xa thẳm từ một thế giới khác :

" Để cậu ấy đi thôi "

" Không đừng ! Đừng làm thế , đừng đưa cậu ấy đi , tay cậu ấy vẫn đây mà , tôi sẽ làm cho nó ấm lên "

Trong một phản ứng không ngờ , tôi ôm chầm lấy Kame . Cái lạnh của cậu ấy khiến tôi rùng ḿnh . Lần đầu tiên trong đời sự thực lại hiện hữu rơ ràng đến thế . Cậu ấy chỉ c̣n là một thi thể , lạnh , rất lạnh .

" Mở mắt ra dược không ? cho tôi nh́n vào mắt cậu một lần nữa . Tỉnh dậy đi ! Chỉ cần cậu tỉnh dậy tôi sẽ đưa cậu đến bất cứ nơi đâu . Chỉ cần cậu ... làm ơn hăy tỉnh dậy "

Ai đó gỡ bàn tay không c̣n cảm giác của tôi ra , ai đó kéo tôi ra khỏi Kame , ai đó có đưa tôi ra khỏi cửa , ai đó phủ tấm khăn trắng lên mặt cậu ấy . Kame dường như xa quá , tôi không tài nào chạm tới được . Cậu ấy ngày càng xa .

" Kame làm ơn cười với tôi , tôi ... không thể nào nhớ nổi guơng mặt cậu "

Tôi đưa bàn tay ra với nhưng không tài nào với nổi . Tôi cảm giác bàn tay ḿnh chạm tới sàn nhà cứng và lạnh . Chân tôi không bước nổi , không thể chạy theo . Mắt tôi mờ đi và suy nghĩ rơi vào một khoảng không mờ đục , trắng xóa ...

***

Tôi lại thấy ḿnh nằm dài trên ghế Sofa trong pḥng khách . Đây là nhà tôi , tôi biết rơ , tôi chỉ không biết làm sao mà ḿnh về được tới nhà . Tôi thả lỏng người , tôi phải ngủ .

Có cái ǵ đấy thít chặt tay tôi . Tôi đưa tay trái lên nh́n

" Tại sao nó lại nằm ở đây ? " Món quà giáng sinh một người bạn gái ở Los Angeles tặng tôi . Một chiếc nhẫn bạch kim . Không có nhiều ư nghĩa . Vậy tôi đă đeo nó làm ǵ ?

" Cậu nh́n thấy rồi , phải không Kame ? Tôi đă đeo nó dể cậu nh́n thấy...nhưng giờ cậu chẳng thấy ǵ nữa , tôi cũng không . "

Tôi tháo nó ra khỏi tay , quăng vào một góc .

Từ cánh cửa sổ mở tung , Những cơn gió lạnh người tràn vào gian pḥng . Tuyết đă ngừng rơi , chỉ có gió là tiếp tục thổi . Không hiểu sao trong gió lại có vị mặn nồng của biển .

Ánh sáng đèn ngủ rọi vào chiếc nhẫn , phản chiếu lên trần nhà những ánh loang loáng . Chói mắt quá ! Nó giống hệt như những đốm nắng đang nhảy múa .

******

End

::::::::::::::::::::::::::::

Goodbye my first love ! now , you are only Idol
 
Last edited by jul_0902; 06-15-2008 at 02:02 PM..
Reply With Quote
The Following 6 Users Say Thank You to jul_0902 For This Useful Post:
be_na (02-23-2009), Mellysa (06-16-2008), nancy_phan1801 (06-15-2008), nohy (06-16-2008)
Reply


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump



   
All times are GMT +7. The time now is 01:39 PM.
Copyright ©2000 - 2019, Hotakky Community
vBulletin Skin developed by: Ho!Takky
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios

vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios