User Name Remember Me?
Password
Home Forums Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Liên hệ Donate

[Seishun 2015] Bông Hậu Contest

[Vietsub] News no Onna 2/11

Glass no Ie (Vietsub 9/9)

Topic nổi bật


Danh Sách Nghệ Sỹ

Phim Nhật Bản

Tin Tức

Go Back   Takky Fan Community Cục Quản Lư Jai Đẹp Question and answer 888

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Old 02-01-2008, 08:58 PM   #1 Offline
Pinky
Culi
 
Pinky's Avatar

Join Date: Aug 2007
Location: ♥ yours arms :)♥
Posts: 312
Jai Đẹp: 53
Thanks: 374
Thanked 199 Times in 88 Posts
Send a message via Yahoo to Pinky
[Fic dịch] .:Love Lost:.

T́nh h́nh đây là một fic rất hay, Pipi và Asa rất thích nên em quyết định trans cho mọi cùng đọc và v́ t́nh h́nh tiếng anh c̣n yếu kém nên là nếu có bất cứ chỗ nào sai sót xin mọi người chỉ bảo Em cũng đă hỏi ư kiến Yue là post vào đâu và Yue kêu post vào đây cũng được, thanks Yue nhiều v́ đă giúp đỡ trong quá tŕnh trans
Em sẽ cố gắng hoàn thành trans fic trong thời gian ngắn nhất có thể

1 >Chapter One:

Suy nghĩ của Pi.

Tôi vẫn c̣n nhớ cái ngày Jin đột ngột gọi và nói với tôi bằng cái giọng ngốc nghếch rằng cậu ấy và Kame đă trở thành một item chỉ một phút trước đó.
Tôi giả vờ hạnh phúc cho cậu “Tiến lên, Bakanishi! Omedetou!” là câu nói tự động vuột ra khỏi miệng tôi. Nhưng sâu thẳm, tôi muốn xé nát cái nụ cười hạnh phúc đó khỏi gương mặt cậu mà tôi biết là tôi đă từng ở trên đó.
Ai có thể nghĩ tôi phải đối mặt với những chuyện như thế này ? Tôi chắc chắn là không có ai!
Tôi đoán tôi nên thấy chuyện sẽ xảy ra. Trở lại khi chúng tôi là juniors... trở lại khi KAT-TUN mới được tạo bởi Koichi-senpai và tôi vẫn c̣n với Four Tops.
Chúng ta gặp nhau ngày tiếp theo – cậu, Kame và tôi.Cậu giới thiệu cậu ta với tôi như thể tôi không biết cậu ấy. Tôi ước ǵ Kame đă lạnh lùng để tôi có thể dễ dàng ghét cậu ta. Nhưng cậu ấy không như thế. Cậu ta là một trong những người bạn thân nhất của tôi.
Bây giờ chắc bạn đang tự hỏi tại sao tôi lại ước ǵ tôi có thể ghét Kame. Đó là bởi v́ tôi ghen tị với cậu ấy... bởi v́ trước chuyện này, tôi đă là người bạn thân nhất và là người yêu của Jin. Tôi luôn là người đầu tiên đến trong list của Jin – cho dù đó là ăn trưa, ăn tối hay xem những bộ film Tây Âu mà tên baka đó có vẻ thích, hay là đi shopping. Chúng tôi cũng đă chia sẻ cùng một chiếc giường với nhau và trống rỗng hầu như suốt cả đêm, cố gắng quên đi những điều làm phiền tất cả chúng tôi. Tôi biết sâu thẳm trong trái tim tôi cậu ấy là người bạn thân nhất. Tôi nghĩ cậu ấy cũng vậy.
Hoặc đó chỉ là nghĩ thôi.
Có lẽ đó chỉ là những suy nghĩ mong ước của tôi ? Có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết nếu cậu ấy cũng cảm thấy thế. Một điều chắc chắn, cậu ấy chọn Kame nhiều hơn tôi. Và tôi tha thứ cho cậu ấy việc không cảm thấy thấy những ǵ tôi cảm thấy – làm sao tôi có thể không khi cậu ấy trở thành vật dính chặt lấy Kame mỗi khi cậu ta ở gần đó. “T́nh yêu chó con yếu đuối” Tôi nghĩ như thế mỗi khi chứng kiến chuyện đó xảy ra. Và tôi đă thử ủng hộ cho mối quan hệ của họ. Tôi nói chuyện nhiều hơn với với Kame, và cố gắng hiểu hơn về cậu ấy. Tôi nghĩ điều đó sẽ làm Jin hạnh phúc khi nh́n thấy người yêu và bạn thân nhất của cậu ấy thân thiện với nhau và mọi chuyện trên thế giới đều ổn cả.
Jin và Kame tiếp tục mời tôi mỗi khi tậu được một thứ ǵ mới hoặc ra ngoài. Tôi không thể từ chối v́ tôi không bao giờ cảm thấy ḿnh là người thứ ba khi tôi đi cùng họ - tôi cảm thấy ḿnh là một phần trong cuộc sống của họ, và thật sự yêu thích việc dành thời gian với họ.
Tôi không biết mặc dù sự ghen tức “giả vờ” của tôi với Kame trở thành sự ghen tức nhiều hơn với Jin. Tôi không thích mỗi khi Kame cười ngọt ngào với Jin khi cậu ấy nằm lên trên đùi của người yêu cậu ấy. Thực tế tôi ghê tởm nó. Tôi cảm thấy cậu ấy chỉ nên cười như vậy với tôi thôi.
Tôi thử chia rẽ họ trong thời gian Nobuta- người mà cặp đôi không nên biết rằng tôi đứng đằng sau tất cả. Tôi nghĩ rằng mối quan hệ non trẻ mỏng manh có thể bị tước đi dễ dàng bởi những điều nhỏ nhặt gọi là “debuting sớm”. Nhưng tôi đă lầm – điều đó chỉ củng cố hơn cho lời cam kết của họ trở nên mạnh mẽ hơn, c̣n tôi trở nên yếu đuối.
Họ không c̣n mời tôi thường xuyên giống như họ đă làm ngày trước. Jin không c̣n nói với tôi những điều nhỏ mà cậu ấy và Kame đă làm. Kame, sau khi drama kết thúc, rút lui và không c̣n muốn bị nh́n thấy nói chuyện với tôi trong trường hợp Jin trông thấy.
Đó là khi tôi biết tôi không nên bị quấy rầy bởi việc chia rẽ họ. Tôi nên không bao giờ làm điều đó. Bây giờ, người bạn thân nhất của tôi không c̣n muốn nói chuyện với cậu ta và đối tượng của cái t́nh yêu không mong đền đáp của tôi tỏ ra sợ hăi khi trông thấy đi cùng với tôi.
Một năm sau Nobuta, Jimusho thông báo sự gián đoạn tạm thời của Jin, để tới Mỹ học Tiếng Anh. Dĩ nhiên là tôi cố gắng ngăn cản cậu ấy, nhưng cậu ấy rất phấn khích với việc tự lập. Tôi thử thuyết phục Kame ngăn Jin đi, nhưng cậu ta lại hoàn toàn ủng hộ người ḿnh yêu trong chuyện này.
Jin tới Mỹ.
Và sáu tháng sau, tôi, gia đ́nh của Jin và tất cả những người bạn thân thiết t́m thấy nhau ở sân bay.
Để đón thân xác của Jin.
Người bạn thân nhất của tôi đă nói dối tôi và Kame. Lư do cậu ấy tới Mỹ là để thực hiện phẫu thuật bạch cầu, không phải là cái lí do cậu ấy nói khi tới Mỹ.
Tôi thấy Kame cố kiềm chế những giọt nước mắt của cậu ấy. Thật ra, cậu ấy tỏ ra b́nh tĩnh, ngay cả khi tất cả mọi người đều có thể thấy cậu ấy đang thật sự khóc bên trong.
Gia đ́nh của Jin chuẩn bị cho tang lễ của cậu ấy. Tất cả mọi người đều có mặt. Ngay cả an ủi nhau chúng tôi cũng không thể. Ueda khóc trong tay của Junno, hiển nhiên là thủ lĩnh của KAT-TUN biết lư do v́ sao Jin phải đi Mỹ. Anh ấy là người duy nhất Jin cho biết t́nh trạng của ḿnh.
Yamapi cảm thấy tức giận với Ueda. Nếu anh ấy nói với họ biết t́nh trạng của Jin, ít nhất họ cũng có thể nói lời tạm biệt. Nhưng không~! Jin phải chết trong một bệnh viện vô danh ở Mỹ. Một phần nhỏ trong cậu cùng lúc cũng hỉeu rằng v́ sao Ueda phải giữ nó như một bí mật. Ueda nói với họ rằng cái ngày Jin chết th́ Jin đă bắt anh hứa không được nói với ai. Hoặc là cậu ấy sẽ không cập nhật cho Ueda biết bệnh t́nh của ḿnh.
Sập bẫy. Ueda chẳng c̣n sự lựa chọn nào khác ngoài tuân theo tṛ chơi của Jin.
Nghi thức tang lễ đă kết thúc, tất cả mọi người đều rời đi. Chỉ c̣n lại Kame và Pi trong nghĩa trang. Sự im lặng chát chúa, và khi Yamapi không thể chịu thêm được nữa, cậu tiến lại phía chàng trai nhỏ và kéo áo sơ-mi của cậu.
“Kazu ? Thôi nào, muộn rồi đấy. Chúng ta sẽ bị cảm nếu ở đây quá giờ qui định.”
Nhưng cậu ta không trả lời. Thay vào đó, cậu ấy chỉ nh́n chằm chằm một cách trống rỗng về phía trước, nước mắt tuôn rơi.
Yamapi không thể chịu được khi nh́n thấy chàng trai vô tư lự đắm ch́m trong sự đau khổ.
Cậu ấy nghe tiếng chàng trai ho, lại gần cậu và tặng cho cậu ấy một nụ cười buồn. “Cậu có thể về trước. Tôi sẽ ở lại đây với cậu ấy.”
Yamapi muốn cười phá lên và lắc mạnh cậu ta. “Jin sẽ không muốn nh́n thấy cậu như thế này đâu.”
“Vậy, nếu cậu ấy không muốn, cậu ấy nên nói tôi biết về chuyện này để tôi có thể chuẩn bị chính ḿnh được chứ!” cậu ta gào lên.
“Tôi biết. Chúng tôi đều biết cậu cảm thấy thế nào. Nhưng thế chẳng thay đổi được ǵ cả. Đă đến lúc cậu ấy phải đi. Trong cái logic ḱ quái của cậu ấy, cậu ấy nghĩ rằng điều này sẽ giúp cậu khỏi buồn khổ.”
Cậu ta ngă xuống và qú sấp, nhưng Yamapi đủ nhanh để giữ cậu lại. Kame chỉ tiếp tục khóc “Baka~!” Cậu ấy rên rỉ...” Yamapi! Như vậy không công bằng! Cậu ấy vẫn c̣n quá trẻ! Tại sao cậu ấy phải ra đi sớm như thế ?!”
Phủ nhận. Cậu ta đang phủ nhận, và Yamapi chẳng thể làm ǵ được cho cậu ấy.
Kazuya khóc bằng cả trái tim, và Yamapi chỉ có thể ôm cậu ấy trong khi những ngôi sao đă chiếu sáng phía trên họ.

::::::::::::::::::::::::::::

muốn về với miền cát trắng.


you.

...are the lost of my life.


[26.10.08]

phải đi thôi. đi thôi.
 
Last edited by Pinky; 02-01-2008 at 09:10 PM..
Reply With Quote
The Following 5 Users Say Thank You to Pinky For This Useful Post:
akachan (02-01-2008), fuyu_no_hana (02-02-2008), tama (02-02-2008)
Old 02-09-2008, 11:08 AM   #2 Offline
Pinky
Culi
 
Pinky's Avatar

Join Date: Aug 2007
Location: ♥ yours arms :)♥
Posts: 312
Jai Đẹp: 53
Thanks: 374
Thanked 199 Times in 88 Posts
Send a message via Yahoo to Pinky
2> Chapter Two

Jin đi. Cứ thế đó. Cậu ấy đi chi r v́ một căn bệnh ngu ngốc gọi là bạch cầu.
Chẳng ai có thể đóan trước được việc như vậy có thể xảy ra. Ư tôi là, tôi sống với cậu ấy, và không trông thấy cậu ấy đau ốm ǵ cả! Cậu ấy là người hùng của tôi, là một người không thể ra đi dễ dàng như thế... một người mà tôi muốn dành trọn cả cuộc đời ở bên.
Nhưng cậu ấy ĐĂ rời khỏi tôi.
Tôi đă khóc không biết bao nhiêu ngày sau đó.
Tháng 10 năm 2006, Jin đă cười với tôi, vẫy tay của cậu ấy trong khi sẵn sàng đưa vé máy bay và hộ chiếu cho nhân viên sân bay, cậu ấy c̣n hôn gió với tôi.
Tháng 4 năm 2007, tất cả chúng tôi đều shock khi nghe tin Jin đă chết.
Tôi sẽ không bao giờ quên những điều chúng tôi đă làm cùng nhau – cho dù đó là trước hay sau camera.
Tôi nh́n khắp gian pḥng. Đây là nơi mà chúng tôi đă dành thời gian rảnh rỗi cùng nhau. Cái cảm giác trống rỗng Jin để lại trong ḷng tôi khiến tôi như kiệt sức. Tôi quá mệt mỏi v́ cảm thấy tức giận, tuyệt vọng và hỗn độn.
Tôi thử cố ngủ trở lại, và mơ về một thế giới khác mà ở đó có Jin đang ôm tôi, Kamenashi Kazuya thật chặt.

Một tháng đă trôi qua nhưng mọi người vẫn ko thể vượt qua được sự thật Jin không c̣n ở đây nữa.
Yamapi ngáp lớn và rời khỏi giường. Cậu nghe tiếng ai đó đang gơ cửa trước.
Cậu ấy mở cửa, và thấy T-TUN cùng những thành viên c̣n lại của Kanjani 8 và NewS ở phía ngoài căn hộ nhỏ của ḿnh.
Shock không phải là một từ có thể diễn tả được hết tâm trạng của Pi lúc này. Cậu nh́n đồng hồ, và thấy chỉ mới có 6AM.
“C̣n sớm thế này mà các câu làm ǵ vậy ?” Cậu ấy hỏi, và ra hiệu cho mọi người cứ tự nhiên trong pḥng khách
Mọi người bước vào, im lặng. Koki, Junno và Maru th́ đang khiêng những cái hộp.
“Xin lỗi v́ mới sáng sớm đă quấy rấy cậu. Chúng tớ nghĩ rằng nên gặp nhau gấp.”- Hina nói
Yamapi hiếu kỳ liếc nh́n mọi người. “V́ cái ǵ?”
“V́ những thứ này”.Ueda nói, chỉ vào ba cái hộp nằm dưới sàn nhà bên cạnh Koki, Junno và Maru
“Đó là ǵ vậy?”
“Những thứ Jin để lai ở Mỹ.” Ryo đáp.
“H́nh như chúng được chuyển về cùng với cậu ấy hôm đó. Gia đ́nh cậu ấy quá bận rộn nên đă không thể báo cho chúng ta..”- Yoko nói, mắt cụp xuống.
“Jin để cho mỗi chúng ta 1 gói đồ.” -Koyama tiếp lời.
Yamapi ngạc nhiên khi biết chuyện. Và nhận ra c̣n vắng 1 người
“Kame đâu?”
“Cậu ấy c̣n không ra khỏi pḥng” Koki trả lời
“Vẫn thế?” Yamapi hỏi. “Đă 1 tháng rồi mà.” Cậu ấy thấy như ḿnh bị xúc phạm v́ Kame đă không tự biết chăm sóc cho bản thân ḿnh. “Cậu ấy có ăn uống ǵ không?”
”Chúng tớ nghĩ là có. Ngày nào tụi tớ cũng lại nhà ăn và để ngay cửa pḥng cậu ấy” Junno trả lời
“Và mỗi lần lấy đĩa lại th́ nó lúc nào cũng sạch trơn.” Koki tiếp.
Mọi người thở dài. Họ không giúp được ǵ nhiều cho Kame. Cậu ấy cần phải chấp nhận về những ǵ đă xảy ra.
Nakamaru cầm từng gói đồ lên và chuyền cho mọi người.
Mọi người cố gắng nén những giọt nước mắt lại mỗi khi ai đó mở gói đồ ra.
Subaru nhận đc 1 cái nón lưỡi trai, trên đó co ghi “I still miss my X but my aim is improving.’1
Hina cầm trên tay cái quạt kiểu cũ để dùng cho việc diễn manzai
Yoko cay đắng mỉm cười. Trên tay là cái gối có h́nh dạng của 1 cặp ngực “Baka! Tớ đă có 1 cái rồi! Cần ǵ phải đưa cái thứ 2 chứ ?” Cậu ấy nói một ḿnh.
Tacchon, mắt đờ đẫn nh́n cặp dùi trống trên tay ḿnh.
Yasu cười 1 cách dịu dàng khi mở trang giấy của thứ ǵ đó giống như 1 tập nhạc? Nước mặt cậu ấy rơi khi đang xem lướt qua nó. Đó là những bài hát Jin đă sáng tác-trang cuối cùng của nó là 1 tin nhắn nhỏ khiến Yasu ko thể ḱm nổi ḷng “Yasu, cậu và Maru có thể chơi bài này khi Kame buồn không? Tớ sẽ rất biết ơn đấy”. Đó là bản nhạc và lời của Care.
Mọi người dừng lại ko mở gói đồ của họ nữa và 1 lát sau, Maruyama lấy hết can đảm và mở phần của ḿnh. Maru cười 1 ḿnh khi thấy đó là những công thức nấu ăn dành cho người thích ăn đồ ngọt như cậu ấy.
Uchi cười thật lớn khi thấy phần của ḿnh là ǵ. Mọi người nh́n về phía cậu ấy. Đó là 1 khung h́nh lồng bức ảnh Uchi và Ryo nằm sát nhau ngủ rất dễ thương.Phía sau có hang chữ “Tớ mạn phép chụp lại khoảnh khắc ngọt ngào này và nó măi măi tồn tại trong tấm h́nh. Tớ mong rằng thứ này sẽ luôn gợi cho cậu và cả Ryo-chan nhớ rằng nơi các cậu thuộc về là đâu-trong ṿng tay của nhau.”
Gói đồ của Ryo có 1 tin nhắn “Open me pweease? Và khi cậu đă làm thế, đừng giết tớ nhé!”
Ṭ ṃ bởi những ǵ ghi trên miếng giấy, Ryo mở nó ra. Trong đó là những tấm h́nh paparazzi chụp cậu ấy và Uchi. Và đó lại chính là tấm h́nh mà họ nghĩ họ đă tránh được nó. “Ryo-chan!Tớ không ngờ là cậu và Uchi lại có thể chạy nhanh đến thế. V́ thế tớ đă nghĩ là mỗi khi cậu và Uchi hẹn ḥ, tớ bám đuôi theo và chụp h́nh khi hai cậu nắm tay nhau hay những thứ tương tự vậy.”
Kusano cười khi anh ấy thấy tựa cuốn sách mà cậu ấy nhận được “Cách uống rượu và chắc chắn rằng sẽ ko bị bắt gặp, AKA Getting Drunk for Dummies”.
“Oi! Đêm đó tớ không có uống và cậu biết điều đó mà!” cậu phẩy phẩy cuốn sách và đă cảm thấy shock khi 1 tấm h́nh rơi ra từ những trang sách-bức h́nh chụp Kame và Kusano nói chuyện 1 cách nghiêm túc trong 1 quán Café. Đó là ngày Kusano nhận quyết định bị đ́nh chỉ và Kame-mama an ủi câu ấy.
Massu nhận được cuốn sách dày đặc những công thức nấu ăn của Mỹ được viết bằng tay kèm theo h́nh.
Tegoshi nh́n lướt qua những chiếc CD cậu nhận được. 1 lời nhắn làm cho cậu ấy chỉ biết cười toe toét. “Hy vọng ngày nào đó cậu có thể hát được như họ. Và đừng nghĩ theo hướng xấu nhé! Tớ thích cái giọng hát thiên thần của cậu, cậu chỉ cần có thêm 1 style hát ḥ khác đi 1 chút để làm cho fan yêu cậu nhiều hơn nữa. Yeah, hăy cho họ thấy tài năng của cậu” cuối lời nhắn là 1 h́nh mặt cười.
Koyama th́ cầm trên tay đầy những tiểu thuyết tiếng Anh “Cho sự t́m kiếm không ngừng của cậu về văn học”.
Shige nhận đc cuốn sách về các kiểu tóc thật cool. “Cậu rất được hâm mộ, Shige! Tớ nghĩ cậu chỉ cần làm thêm tí nữa thôi. Cậu sẽ thấy! Mọi cô gái trên thế giới sẽ yêu cậu, sau tớ và Kame thôi.”
Junno nhận đc cuốn sách đầy những tṛ khôi hài.
“Baka! Làm sao tớ có thể dùng những tṛ đùa này được! Chúng là những tṛ đùa bằng tiếng anh mà!” Cậu ấy la lên, như thể Jin có thể nghe thấy tiếng cậu ấy.
Koki nhận được những chiếc đĩa CD của các rapper nổi tiếng tại Mỹ.
Quà của Ueda chính là chiếc guitar điện của Jin. “Xin lỗi Tatchan nếu tớ không thể ở đó để tŕnh diễn ‘Butterfly’ với cậu một lần nữa.”
Nakamaru nghẹn ngào. Cậu nhận được một cuốn sổ design lộn xộn. Ở trang nhất là một thông điệp của Jin: “Tớ biết sâu thẳm bên trong cậu nghĩ cậu chẳng là ǵ đối với KAT-TUN, rằng họ cũng chẳng nhận ra nếu cậu đang ở bên cạnh họ. Xin đừng nghĩ như thế. Cuốn sổ này thu thập tất cả những thông điệp từ các fangirls của cậu. Hăy thư thái đọc nó nhé.”
“Bakanishi! Không cần phải làm như vậy. Nhưng cảm ơn cậu...” Nakamaru th́ thầm.
Và Yamapi nhận được ǵ ? Một phong b́ có lẽ hàm chứa một lá thư...

::::::::::::::::::::::::::::

muốn về với miền cát trắng.


you.

...are the lost of my life.


[26.10.08]

phải đi thôi. đi thôi.
 
Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to Pinky For This Useful Post:
fuyu_no_hana (02-09-2008), pikajin (02-09-2008)
Old 02-09-2008, 12:04 PM   #3 Offline
Pinky
Culi
 
Pinky's Avatar

Join Date: Aug 2007
Location: ♥ yours arms :)♥
Posts: 312
Jai Đẹp: 53
Thanks: 374
Thanked 199 Times in 88 Posts
Send a message via Yahoo to Pinky
3> Chapter Three.

Tôi đóan là tôi cần phải mở nó, nhưng tôi không có đủ can đảm làm điều đó, chỉ v́ tôi vừa mới ngừng khóc thôi.
“Cậu muốn chúng tôi đi chứ ?” . Subaru hỏi, đội chiếc mũ cậu nhận được từ Jin.
Tôi gật đầu. “Tôi chưa sẵn sàng đọc cái này.” Và tôi để cái phong b́ lên bàn coffee.
“Nhưng cậu cần đọc.” Ueda nghiêm túc nói, và một lúc sau, tôi cân nhắc việc có nên đọc nó to lên hay không.
“Để Yamapi quyết định lúc nào cậu ấy muốn đọc bức thư đi.” Maruyama nói.
“Nhưng nó có thể nói điều ǵ đó quan trọng. Và chúng ta cần phải biết nếu cậu ấy để lại cái ǵ đó cho Kazu.” Ueda đáp.
Tất cả mọi người hướng về phía chiếc thùng, món quà cuối cùng là của Yamapi.
Tôi cầm bức thư lên, thư tay của cậu ấy. “Mọi người không phiền chứ, nếu tôi đọc bức thư trong pḥng ḿnh ?”
Tất cả gật đầu.
“Cảm ơn,” tôi trở về pḥng ḿnh, quan tâm đến cái thông điệp cuối cùng của Jin.
...
Pi-chan!
Tớ hiểu. Có lẽ cậu muốn đốt cháy bức thư này v́ tôi không nói cho cậu biết t́nh trạng sức khỏe của ḿnh... nhưng xin hăy để tớ giải thích.
Tớ biết rằng tớ không c̣n sống lâu được nữa. Và tớ không thể để mọi người lo lắng về ḿnh như thế. Đó là một điều không thể tránh được – đă đến lúc tớ phải đi, vậy bây giờ tớ sẽ nói. Tớ biết rằng sẽ không có đường quay về khi tớ quyết định lên đường. Tối thiểu nhất, theo tớ nghĩ, tớ có thể giúp mọi người tránh khỏi phát điên lên – tất cả đều có cuộc sống bận rộn và tớ không có tư cách đ̣i hỏi mọi người phải lo cho ḿnh.
Pi, tớ biết cảm giác của cậu về Kame. Cậu yêu Kame, đúng không ? Một cách nào đó, khi tớ nghĩ về tương lai, lúc tớ đă đi xa rồi, vẫn khiến tớ mỉm cười khi nghĩ về hai cậu – sẽ trở nên ấm áp bên nhau.
Có bối rối không ? Tớ yêu cậu, Pi – tớ hi vọng cậu hiểu điều đó... nhưng Kame... Kame là định mệnh của tớ, là người bạn thân nhất... Tớ biết cậu buồn khi tớ chọn Kame – nhưng xin hăy tin rằng cậu luôn có một phần đặc biệt trong trái tim của tớ... tiếp theo Kame, là như vậy đó.
Bây giờ, trở lại với nhiệm vụ, cậu đang cầm trên tay bức thư này bởi v́ tớ đă chết rồi, đúng không ? Vậy đây chính là thỉnh cầu cuối cùng của tớ với cậu (và tớ hi vọng cậu sẽ quan tâm tới nó).
Xin hăy lo cho Kame. Yêu cậu ấy bằng chính tớ. Không, hăy yêu cậu ấy theo cách của cậu và hàn gắn cậu ấy. Cậu là người duy nhất tớ biết có thể hoàn thành được việc đó.
Lần tiếp theo chúng ta gặp nhau, cậu có thể đá mông tớ v́ đă trở nên ích kỉ. Và tớ cũng sẽ đá mông cậu nếu không chấp nhận thỉnh cầu của tớ.
OKAY ?!
Yêu cậu, Pi!
Jin.


Ueda gọi cho tôi vào sáng hôm sau để nói rằng Kamenashi Kazuya đă nhập viện v́ tự sát không thành.
Tôi không biết cảm giác của toio lúc này và lúc đó như thế nào. Tôi muốn mắng mỏ thật lớn để Kame có thể nghe thấy. Nó không công bằng! Jin đă bỏ tôi đi rồi, và bây giờ cậu định rời xa tôi nữa sao ?!
Tôi mất 30 phút để tới cái bệnh viện đó. Ueda đang đợi tôi ngoài pḥng của Kame.
Tôi hỏi cậu ấy xem bệnh nhân đó đă làm ǵ.
“Cậu ấy nhảy lầu, Pi.” Ueda nói một cách buồn bă. “Cậu ấy rất thất vọng v́ Koki và Maru đă tới kịp thời để cứuc ậu ấy. Cậu ấy nói cậu ấy muốn chết và đi theo Jin.” – Ueda bắt đầu khóc.
Tôi kéo Ueda lại và để cậu khóc trong ṿng tay của ḿnh. “Shh... đừng lo... chúng ta sẽ chữa cho cậu ấy. Không lâu nữa cậu ấy sẽ ổn thôi, chỉ cần đợi và xem.”
Nhưng Ueda chỉ tiếp tục khóc. “Tớ lo lắng nhất về lần tiếp theo... lần tiếp theo nếu cậu ấy tiếp tục tự sát... chuyện ǵ sẽ xảy ra nếu không ai ngăn cậu ấy lại ?’’
“Vậy th́ chúng ta sẽ cahức chắn rằng phải có ai đó ngăn cậu ấy lại. Nhốt cậu ấy lại chẳng hạn.” Yamapi đáp. “Đừng lo lắng quá, Ueda. Chúng ta sẽ làm ǵ đó để khiến cho Kazu cũ trở lại.” Pi hứa.
Ueda tách khỏi tôi, và nh́n thẳng vào mắt tôi “Tớ biết cậu yêu Kazu.”
“Huh?” Yamapi nghĩ. “Huh ? Ư cậu là sao ?” Cậu nói lớn.
“Tớ biết cậu yêu cậu ấy. Jin cũng biết. Nhưng cậu không có đủ can đảm thể hiện điều đó.” Ueda nghiêm túc nói.
“Không!” Tôi phủ nhận. Không cần bất cứ ai phải biết đến cái t́nh yêu không cần đền đáp của tôi dành cho cậu ấy. Tôi đă đủ xấu hổ với cái thực tế là tôi yêu Jin – người bạn thân nhất của ḿnh rồi. Và bây giờ tôi yêu người yêu của cậu ấy – Kamenashi Kazuya. Chẳng cần ai phải biết đến cái tâm trạng chết tiệt của tôi hết.
“Cậu không cần phải phủ nhận nó, Pi.” Ueda dỗ dành nói – như thể cậu ấy nghe thấy những ǵ tôi tự nói với chính ḿnh. “ Jin tán thành điều đó... cậu ấy hạnh phúc rằng cậu có thể lo cho Kazuya ngay cả khi nghĩ rằng cậu ấy không c̣n ở đây nữa.” Ueda ngừng lại và cố kiềm chế ḿnh. “Chúng tớ cần cậu trở nên mạnh mẽ, Pi. Chúng tớ cần cậu ở đó khi Kazya ngă và tự làm đau ḿnh. Cậu là người duy nhất có thể giúp cậu ấy.”
Yamapi lại là người đang khóc lúc này. “Tớ không biết phải làm ǵ... Tớ c̣n không thể chấp nhận cái chết của cậu ấy, rằng cậu ấy đă thật sự đi rồi...Cậu bảo tôi phải giúp Kazuya thế nào đây ?”
“Cậu có thể làml được. Hứa với tớ cậu sẽ làm. Hàn gắn bản thân các cậu trong ṿng tay nhau.” Đó là tất cả những ǵ Ueda có thể nói.
...
Ueda đă về nhà rồi. Tôi ở một ḿnh trong pḥng của Kazuya, nh́n chằm chặp vào anh chàng ngu ngốc đang say ngủ. Tôi không biết đă bao lâu tôi nh́n cậu ấy như thế, nhưng điều duy nhất tôi biết sau đó, là đă nửa đêm rồi. Và bụng tôi sôi lên v́ đói.
Tôi chưa ăn ǵ kể từ khi đến đây. Tôi muốn mua ǵ đó và ăn, nhưng rất lo lắng nếu để cậu ấy một ḿnh. Chuyện ǵ sẽ xảy ra nếu cậu thức giâc và lại định nhảy khỏi ṭa nhà bệnh viện ? Tôi không thể chịu được nếu mất cứ ai khác lúc này.

Và tôi gọi Kei-chan.
“Haloo~” Kei trả lời điện thoại.
“Kei ?” Cậu ấy th́ thào- cẩn trọng kẻo đánh thức anh chàng đang nằm trên giường bệnh. “Cậu mang cho tớ cái ǵ đó để ăn được không ?” cậu ấy không quan tâm đến t́nh huống khó khăn mà cậu ấy không thể tự làm được – cậu có một cảm giác rằng Koyama sẽ hiểu cho lư do của cậu ấy. “Tớ biết là đă quá giờ thăm bệnh... nhưng cậu có thể quyến rũ quản lư để mang đồ vào đây không?”
“Dĩ nhiên rồi, tớ sẽ có mặt ở đó trong ṿng 30 phút nữa. Cậu có muốn tớ nấu ramen không ? Hay đồ nóng ?” Cậu ấy hỏi tôi. “Và đừng lo về giờ thăm, Johnny-san đă nói chuyện với quản lư bệnh viện để chúng ta, người của của Johnny, có thể đến bệnh viện bất cứ lúc nào chúng ta muốn...” Kamenashi Kazuya cần t́nh cảm và sự ủng hộ lúc này mà cậu ấy chỉ có được từ những người bạn thân thiết.” là những ǵ Kei nói và bật cười. “Quản lư cho phép chúng ta, nhưng hơi miễn cưỡng, tớ mừng v́ Johnny-san đă nói chuyện với họ.”
Yamapi mỉm cười. “Thật hả ?” Cậu ấy không thể tin rằng ông già đó có thể làm những điều như vậy. “Và tớ muốn ramen, Kei.”
“Okay. Cậu không phiền nếu tớ đưa Shige theo chứ ?”
Cặp đôi. KoyaShige là không thể tách rời. Ngay cả khi là đêm. “Dĩ nhiên là tớ không phiền.
“Tegomass th́ sao ?”
Huh?! Họ đang có cả 4 người lúc này sao?! “Mọi người đang ở cùng nhau àh ?”
“Uh- nhớ là chúng ta đă định ngủ cùng nhau hôm nay không ? Cúng tớ định gọi cậu, nhưng Tegoshi được Junno cho biết là cậu đang trông chừng Kame-kun, và chúng tớ không muốn làm phiền cậu.” Koyama giải thích.
“Ahh.. cứ đưa mọi người theo. Tớ chắc rằng Tesshi lo lắng cho Kazuya.”
Koyama bật cười. “Đúng vậy đó. Okay, gặp cậu sau nhé.”

::::::::::::::::::::::::::::

muốn về với miền cát trắng.


you.

...are the lost of my life.


[26.10.08]

phải đi thôi. đi thôi.
 
Last edited by Pinky; 02-09-2008 at 01:30 PM..
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Pinky For This Useful Post:
Old 02-09-2008, 12:25 PM   #4
Cheryl Q
Guest
 
Cheryl Q's Avatar

Posts: n/a
Jai Đẹp: 0 [Check]
Đề nghị Pinky sửa lại một vài chỗ để cho rõ lúc đó P đang độc thoại hay đang ở lời kể của người thứ 3 .
 
Reply With Quote
Reply


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump



   
All times are GMT +7. The time now is 03:30 AM.
Copyright ©2000 - 2018, Hotakky Community
vBulletin Skin developed by: Ho!Takky
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios